T6. Th3 6th, 2026

Chiếc khung ảnh rơi xuống bàn thờ, mặt kính vỡ “choang” một tiếng khiến cả căn phòng giật mình.

Tôi hoảng hốt vội cúi xuống nhặt. Nhưng khi lật tấm ảnh lên, một thứ mỏng màu vàng úa rơi ra từ phía sau khung.

Một phong bì cũ.

Trên đó là nét chữ quen thuộc của mẹ tôi:
“Để lại cho các con sau này.”

Cả tôi, Lan và thậm chí cả Tùng đang định bước ra cửa cũng khựng lại.

Tôi run run mở phong bì.

Bên trong là một tờ giấy viết tay và hai tờ biên nhận chuyển tiền.

Tờ giấy là nét chữ của bố:

“Bố mẹ biết căn nhà này là tiền của Mai và Lan bỏ ra mua. Tùng lúc đó còn nhỏ dại, chưa làm được gì. Bố mẹ rất áy náy vì đứng tên nhà mà không phải tiền của mình.

Nếu sau này bố mẹ mất, căn nhà này hai chị em tự quyết định, Tùng không được tranh giành. Nếu nó có khó khăn, hai chị em giúp được thì giúp, nhưng đừng vì căn nhà mà anh em thành thù.

Bố mẹ chỉ mong sau này các con còn nhìn mặt nhau.”

Tôi đọc xong mà nước mắt chảy xuống tờ giấy.

Lan đứng bên cạnh cũng nghẹn lại.

Nhưng điều khiến cả hai chị em sững sờ hơn là hai tờ biên nhận phía sau.

Đó là giấy chuyển tiền từ tài khoản của Tùng
chuyển cho bố mẹ 300 triệu cách đây đúng 9 năm.

Ở dưới còn dòng chữ nguệch ngoạc của bố:

“Tiền Tùng gửi về phụ bố mẹ sửa nhà, nhưng nó dặn đừng nói với hai chị.”

Tôi và Lan nhìn nhau, chết lặng.

Bấy lâu nay chúng tôi luôn nghĩ Tùng bỏ mặc gia đình.

Tùng đứng gần cửa, mặt quay đi. Giọng nó khàn khàn:

— Em gửi được có từng đó… lúc đi làm phụ hồ trong Nam. Nhưng sau này em nợ nần, phá sản nên không dám về gặp bố mẹ nữa.

Không khí trong phòng lặng như tờ.

Lan bỗng thở dài, lau nước mắt rồi quay sang tôi:

— Chị Mai… thôi.

Tôi gật đầu.

Tôi cầm tờ giấy của bố mẹ đặt lại lên bàn thờ, thắp một nén hương.

Rồi tôi quay lại nhìn Tùng.

— Nếu bố mẹ đã nói vậy… thì căn nhà này chị cho em.

Tùng giật mình quay phắt lại:

— Chị… nói gì?

Lan cũng nói tiếp, giọng bình thản:

— Hai chị mua nhà là để bố mẹ ở. Bố mẹ mất rồi, giữ nhà cũng chẳng còn ý nghĩa như trước. Nếu em muốn ở để thờ bố mẹ… thì cứ ở.

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó:

— Nhưng nhớ một điều. Thứ bố mẹ sợ nhất không phải mất nhà… mà là mất anh em.

Tùng đứng im rất lâu.

Rồi bất ngờ… nó quỳ sụp xuống trước bàn thờ.

Vai nó run lên.

Mười năm rồi, lần đầu tiên tôi thấy thằng em trai ngang bướng của mình khóc như một đứa trẻ.

Nó nghẹn ngào:

— Em… không lấy nhà nữa.
— Em chỉ xin… được về thắp hương cho bố mẹ… như một đứa con.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *