MẸ CHỒNG GIẬT TÔ CƠM TRÊN TAY TÔI LÚC 5 GIỜ SÁNG, HẤT THẲNG XUỐNG NỀN BẾP. “CON NHÀ NGHÈO THÌ PHẢI QUEN DẬY SỚM HẦU NGƯỜI, AI CHO CÔ NGỦ NƯỚNG NHƯ CON GÁI TÔI!”
Bà đứng đó, mắt không rời góc phong bì lộ ra khỏi túi áo. Tôi đứng chôn chân giữa phòng, tim đập dồn từng nhịp. Có một khoảnh khắc tôi…