Cuộc hôn nhân bảy năm… kết thúc chỉ bằng vài chữ ngắn gọn của thẩm phán:
“Chấp nhận đơn ly hôn.”
Nghe thì đơn giản, nhưng với tôi, đó giống như ai đó vừa cắt phăng một đoạn đời.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Tôi cầm tờ giấy quyết định ly hôn trong tay mà cảm giác nó nhẹ bẫng. Nhẹ đến mức đáng sợ. Nhẹ như thể bảy năm sống chung, bảy năm chịu đựng, bảy năm cố gắng… chẳng còn lại gì.
Ngay khi tôi vừa bước xuống bậc thềm của tòa, giọng quen thuộc phía sau vang lên.
“Đứng lại.”
Tôi không cần quay đầu cũng biết đó là ai.
Mẹ chồng cũ của tôi.
Tôi hít một hơi rồi quay lại.
Bà vẫn đứng đó, dáng người thẳng, ánh mắt sắc như dao. Bên cạnh bà là Tuấn – người đàn ông từng là chồng tôi.
Anh ta không nhìn tôi.
Suốt buổi xử án vừa rồi, anh ta cũng không nhìn tôi lấy một lần.
Bà tiến đến gần tôi vài bước. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn chưa đến một mét.
Rồi bà chỉ thẳng vào mặt tôi.
“Từ hôm nay trở đi,” bà nói chậm rãi, từng chữ một, “sống chết gì… nhà tôi cũng không quan tâm nữa.”
Câu nói ấy vang lên rõ ràng giữa sân tòa án đông người.
Vài người đi ngang qua quay đầu lại nhìn.
Tôi đứng im.
Không phản ứng.
Không cãi lại.
Cũng không khóc.
Tôi chỉ gật đầu một cái thật nhẹ.
“Vâng.”
Có lẽ phản ứng đó khiến bà bất ngờ.
Bởi bà tưởng tôi sẽ khóc lóc, van xin… như những lần trước.
Nhưng tôi không làm vậy.
Tôi quay lưng bước đi.
Sau lưng, tôi nghe bà nói thêm một câu.
“Đừng bao giờ quay lại đây nữa.”
Tôi không quay đầu lại.
Vì tôi biết… nếu quay lại, có lẽ tôi sẽ không còn đủ can đảm để bước tiếp.
Bảy năm trước, tôi bước vào ngôi nhà đó với tư cách con dâu.
Khi ấy tôi hai mươi bốn tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, làm kế toán cho một công ty nhỏ.
Tuấn hơn tôi ba tuổi.
Chúng tôi quen nhau qua mai mối của họ hàng. Anh hiền lành, ít nói, có công việc ổn định trong một công ty vận tải.
Mọi thứ tưởng như rất bình thường.
Nhưng ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào nhà chồng, tôi đã hiểu… mình không được chào đón.
Mẹ chồng tôi là người phụ nữ cực kỳ khó tính.
Bà không thích tôi.
Không phải vì tôi làm sai điều gì.
Chỉ đơn giản vì… tôi nghèo.
Nhà tôi ở quê, bố mẹ làm nông. Không có của hồi môn đáng giá, cũng không có quan hệ giúp ích cho gia đình chồng.
Ngay trong bữa cơm đầu tiên sau lễ cưới, bà đã nói một câu khiến tôi nhớ mãi.
“Nhà tôi không cần con dâu ăn bám.”
Tôi sững người.
Tuấn chỉ cúi đầu ăn cơm, không nói gì.
Từ hôm đó, cuộc sống của tôi trong căn nhà ấy giống như một cuộc thử thách không có hồi kết.
Sáng tôi dậy từ năm giờ nấu ăn, dọn dẹp. Sau đó đi làm tám tiếng ở công ty. Tối về lại tiếp tục việc nhà.
Chỉ cần có chút gì không vừa ý, mẹ chồng sẽ mắng.
“Con gái nhà quê đúng là vụng về.”
“Chẳng được tích sự gì.”
Có lần tôi ốm sốt gần bốn mươi độ, vẫn phải dậy nấu cơm.
Khi tôi nói mình mệt, bà chỉ lạnh lùng đáp:
“Không làm được thì về nhà mẹ đẻ.”
Tuấn… vẫn im lặng.
Lúc đầu tôi nghĩ anh chỉ là người đàn ông ít nói.
Sau này tôi mới hiểu… anh chỉ đơn giản là không muốn đứng về phía tôi.
Năm thứ ba của cuộc hôn nhân, tôi mang thai.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chồng cười với mình.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu.
Bởi khi siêu âm, bác sĩ nói… đó là con gái.
Từ hôm đó, thái độ của bà thay đổi hẳn.
“Con gái thì có ích gì.”
“Nhà này cần cháu trai.”
Tôi nghe mà đau nhói trong lòng.
Nhưng tôi vẫn cố gắng.
Tôi nghĩ rằng… chỉ cần mình sống tốt, mọi thứ rồi sẽ thay đổi.
Con gái tôi ra đời vào một buổi sáng mưa.
Tôi ôm con trong lòng, cảm thấy mọi đau đớn đều đáng giá.
Nhưng khi mẹ chồng nhìn thấy đứa bé, bà chỉ nói một câu.
“Lại thêm một cái miệng ăn.”
Tôi đã khóc.
Không phải vì bản thân mình.
Mà vì con.
Mọi chuyện bắt đầu rạn nứt thật sự vào năm thứ sáu.
Tuấn bắt đầu về nhà muộn hơn.
Điện thoại anh luôn khóa.
Có lần tôi vô tình thấy tin nhắn từ một người phụ nữ.
“Anh nhớ em.”
Tôi hỏi anh.
Anh chỉ trả lời một câu cụt lủn.
“Cô ta chỉ là đồng nghiệp.”
Nhưng linh cảm của phụ nữ hiếm khi sai.
Ba tháng sau, tôi biết sự thật.
Anh ta đã có người khác.
Khi tôi mang chuyện đó nói với mẹ chồng, bà không hề tức giận.
Bà chỉ nhún vai.
“Đàn ông mà.”
Rồi bà nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Nếu cô biết giữ chồng thì đã không ra nông nỗi này.”
Câu nói ấy như một nhát dao.
Đêm đó, tôi thức trắng.
Lần đầu tiên trong bảy năm, tôi tự hỏi:
Tại sao mình vẫn ở đây?
Ngày tôi nộp đơn ly hôn, Tuấn không hề phản đối.
Thậm chí anh ta còn thở phào.
“Ly hôn cũng tốt,” anh nói. “Cô đỡ phải khổ.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy còn con?”
Anh im lặng vài giây rồi đáp:
“Tôi sẽ chu cấp.”
Chỉ vậy thôi.
Bảy năm hôn nhân… kết thúc bằng hai chữ chu cấp.
Tôi bước ra khỏi cổng tòa án, trời bắt đầu mưa lất phất.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là mẹ tôi.
“Xong rồi hả con?”
Tôi cắn môi.
“Vâng.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi mẹ nói:
“Về nhà đi.”
Chỉ ba chữ đơn giản.
Nhưng khiến mắt tôi cay xè.
Suốt bảy năm qua, tôi hiếm khi về nhà.
Tôi sợ bố mẹ lo.
Tôi sợ họ biết tôi sống không hạnh phúc.
Nhưng giờ… tôi không cần phải giấu nữa.
Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt.
Trong lòng bỗng nhẹ đi một chút.
Có thể mẹ chồng tôi nói đúng.
Từ hôm nay trở đi, sống chết gì… nhà họ cũng không quan tâm nữa.
Nhưng có lẽ bà không biết rằng…
Đôi khi, bị cắt đứt khỏi một nơi không thuộc về mình…
Lại chính là cách duy nhất để bắt đầu một cuộc sống mới.