Chỉ 3 ngày nghỉ lễ về quê nhà tôi tốn 30 triệu: Vừa không được đi du lịch, vừa rước bực vào thân! Nghe cũng bùi tai, tôi tặc lưỡi đồng ý, ngờ đâu đây lại là khởi đầu cho một chuỗi ngày “hà:nh x:ác” và “đ:ố:t tiền” vô nghĩa.
Tiếng còi xe inh ỏi nối đuôi nhau trên con đường quốc lộ dẫn về cửa ngõ thành phố như một bản nhạc hỗn loạn kéo dài vô tận. Thành ngồi sau vô lăng, gương mặt phờ phạc, đôi mắt hằn lên những tia m:á:u vì thiếu ngủ. Bên cạnh anh, Mai – vợ anh – đang kiểm tra lại số dư trong ứng dụng ngân hàng, nét mặt không giấu nổi vẻ thẫn thờ. Phía ghế sau, hai đứa con nhỏ đã ngủ thiếp đi vì say xe và mệt mỏi. Chỉ mới ba ngày trước, họ hào hứng rời phố thị với viễn cảnh về một kỳ nghỉ lễ sum vầy, ấm áp ở quê nhà. Vậy mà giờ đây, hành trang mang theo khi trở lại chỉ là một ví tiền trống rỗng và một nỗi bực dọc âm ỉ.
Khám phá thêm
gia đình
Kinh nghiệm du lịch
Quà tặng du lịch
Mọi chuyện bắt đầu từ quyết định của Thành. Thay vì đi du lịch biển như mọi năm, anh thuyết phục vợ: “Lâu rồi mình không về quê dài ngày, ông bà mong, họ hàng cũng nhắc. Đi du lịch thì lúc nào chẳng đi được.” Mai đồng ý, dù trong lòng cô hiểu rõ, “về quê” với một người con trai trưởng thành đạt như Thành chưa bao giờ là chuyện đơn giản.
Ngày đầu tiên đặt chân về cổng làng, chiếc xe hơi đời mới của Thành đã thu hút mọi ánh nhìn. Tiếng chào hỏi vồn vã vang lên từ đầu ngõ đến cuối xóm. Nhưng đi kèm với sự niềm nở đó là những kỳ vọng vô hình. Vừa đặt túi xách xuống hiên nhà, chưa kịp uống chén nước vối thơm nồng của mẹ, Thành đã thấy mấy người bác, người chú sang chơi. Câu chuyện nhanh chóng chuyển từ hỏi thăm sức khỏe sang những vấn đề “thực tế” hơn.
Bác cả vỗ vai Thành, cười hỉ hả: “Thành giờ làm giám đốc trên phố, giàu sang quá rồi. Nhân dịp này, chú đứng ra tổ chức bữa cơm đại gia đình, mời cả họ đến chung vui. Cháu xem, lâu ngày anh em mới tụ họp, phải làm cho ra trò.” Thành không nỡ từ chối cái nhìn đầy tự hào của bố mẹ nên gật đầu đồng ý. Và thế là, thay vì được nghỉ ngơi, vợ chồng anh quay cuồng trong việc đi chợ, thuê phông bạt, đặt cỗ. Mọi chi phí, đương nhiên, Thành là người thanh toán toàn bộ. Hóa đơn cho hơn mười mâm cỗ, rư:ợ:u ngoại, hoa quả xịn ngốn gần mười lăm triệu đồng chỉ trong một buổi chiều.
Sáng ngày thứ hai, khi dư âm buổi tiệc vẫn còn làm Thành nhức đầu, thì những “vị khách không mời” bắt đầu xuất hiện. Một người họ hàng xa dắt theo đứa con vừa tốt nghiệp đại học, nhờ Thành tìm giúp việc trên thành phố vì “cháu nó giỏi lắm, chỉ thiếu chỗ dựa”. Một người hàng xóm sang ngồi chơi rất lâu, rồi lân la hỏi mượn vài triệu để sửa lại cái mái hiên bị dột. Thành vốn tính nể nang, lại mang danh “người thành đạt” về làng, anh chẳng thể nói lời từ chối. Số tiền mừng tuổi cho các cụ già, quà cáp cho đám trẻ con trong họ cứ thế vơi dần khỏi ví. Mai đứng trong bếp, nhìn chồng rút tiền hết xấp này đến xấp khác mà lòng thắt lại. Cô không tiếc tiền biếu bố mẹ, nhưng việc phải chi trả cho những khoản “ngoại giao” vô lý khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
Khám phá thêm
Đặt phòng khách sạn
Đồ dùng cá nhân
Chó

Đỉnh điểm là buổi chiều ngày thứ ba. Một người anh họ rủ Thành đi xem một khu đất ở rìa làng, định bụng lôi kéo anh chung vốn đầu tư. Trên đường đi, chiếc xe của Thành không may quệt phải xe chở vật liệu của một người dân địa phương. Dù lỗi không hoàn toàn thuộc về Thành, nhưng khi thấy xe biển số thành phố, người dân xung quanh kéo đến bàn tán. Anh họ của Thành, thay vì đứng ra phân giải, lại thì thầm vào tai anh: “Thôi chú ạ, mình người nhà mình, có tiền thì đền cho xong chuyện, cãi vã làm gì cho mất mặt gia đình.” Kết quả, Thành phải bỏ ra thêm năm triệu đồng để giải quyết êm xuôi trong sự ấ:m ứ:c tột cùng.
Tối đó, khi ngồi kiểm kê lại, số tiền chi ra cho ba ngày “nghỉ lễ” đã lên tới con số ba mươi triệu đồng – bằng đúng ngân sách cho một chuyến du lịch nước ngoài mà cả nhà từng mơ ước. Mai nhìn chồng, thở dài: “Anh thấy chưa? Về quê để nghỉ ngơi mà cuối cùng mình lại thành ‘máy rút tiền’ cho cả họ. Em không tiếc tiền cho bố mẹ, nhưng cứ thế này, lần sau em thực sự sợ không dám về.” Thành im lặng, nhìn ra sân nhà vắng lặng dưới ánh trăng. Anh nhận ra mình đã sai khi quá coi trọng sĩ diện, để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của những lời tán dương và những đòi hỏi vô lối.
Sáng hôm sau, trước khi khởi hành về lại thành phố, Thành ngồi lại với bố mẹ bên mâm cơm sáng giản dị. Anh định nói gì đó, nhưng rồi nhìn thấy đôi mắt rơm rớm của mẹ và bàn tay gầy guộc của bố đang gói ghém từng túi rau sạch, từng chục trứng gà vào cốp xe cho con cháu, trái tim anh bỗng thắt lại.
“Thành này,” bố anh lên tiếng, giọng trầm ấm.
“Thành này,” bố anh lên tiếng, giọng trầm ấm, đôi mắt già nua nhìn sâu vào mắt con trai như thấu tận tâm can. “Bố biết mấy ngày qua con vất vả. Cái làng này, cái họ này vốn trọng cái danh, con càng thành đạt họ càng nhìn vào. Nhưng con ạ, danh tiếng là cái để người ta nói, còn hạnh phúc của con mới là cái để con sống.”
Bố dừng lại một chút, đặt bàn tay chai sần lên vai anh: “Bố mẹ già rồi, chẳng cần mâm cao cỗ đầy để oai với xóm giềng. Cái bố mẹ cần là thấy vợ chồng con vui vẻ, mấy đứa nhỏ khỏe mạnh. Lần sau về, cứ lặng lẽ thôi con ạ. Đừng để cái ‘sĩ’ nó làm khổ cái ‘tâm’. Tiền bạc làm ra khó nhọc, phải biết giữ lấy cho tổ ấm của mình.”
Thành bàng hoàng nhìn bố. Hóa ra, đằng sau vẻ tự hào khi thấy con cái chiêu đãi họ hàng, bố mẹ anh vẫn luôn quan sát và lo lòng cho con trai. Anh nắm lấy bàn tay bố, thấy sống mũi cay cay. Những bực dọc về số tiền 30 triệu, về những lời nhờ vả vô duyên hay vụ va chạm trớ trêu bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trước sự thấu hiểu của đấng sinh thành.
Bước lên xe, Thành nhìn sang Mai. Anh chủ động nắm lấy tay vợ, giọng kiên định: “Lần sau mình về, anh sẽ không thế nữa. Mình sẽ chỉ về với bố mẹ thôi, đúng nghĩa là một kỳ nghỉ, em nhé.”
Mai nhìn chồng, nét mặt thẫn thờ ban nãy dần giãn ra thành một nụ cười nhẹ nhõm. Cô tựa đầu vào ghế, nhìn qua cửa sổ thấy bố mẹ vẫn đứng vẫy tay ở đầu ngõ cho đến khi chiếc xe khuất bóng sau lũy tre làng.
Số tiền 30 triệu đã mất đi, nhưng Thành hiểu mình vừa mua được một bài học đắt giá về giá trị của sự từ chối và ý nghĩa thực sự của hai tiếng “về quê”. Xe bon bon trên đường cao tốc, nắng sớm bắt đầu xuyên qua lớp kính, xóa tan bầu không khí u ám của những ngày qua. Đường về nhà hôm nay dẫu vẫn đông đúc, nhưng lòng Thành đã thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.