T4. Th4 22nd, 2026

Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường.

Tôi và vợ cũ – Hương – ly hôn đã gần ba năm. Lý do cũng chẳng có gì quá kịch tính: áp lực công việc, những cuộc cãi vã nhỏ nhặt tích tụ, rồi dần dần cả hai mệt mỏi. Cuối cùng chúng tôi ký vào tờ giấy ly hôn một cách lạnh lùng, không nước mắt, không níu kéo.

Sau đó mỗi người một cuộc sống.

Tôi ở lại Hà Nội, lao đầu vào công việc. Còn Hương chuyển vào miền Trung làm du lịch. Thi thoảng tôi nghe bạn bè nói cô sống khá tốt, nhưng chúng tôi chưa từng liên lạc lại.

Cho đến chuyến công tác Nha Trang đó.

Công ty cử tôi vào khảo sát một dự án khách sạn ven biển. Tôi ở khách sạn gần trung tâm thành phố, cách bãi biển vài trăm mét. Buổi tối đầu tiên sau khi xong việc, tôi ra ngoài đi dạo cho thoải mái đầu óc.

Nha Trang đêm đó rất đẹp.

Gió biển mát, đường Trần Phú đông người đi dạo, ánh đèn phản chiếu xuống mặt nước lấp lánh.

Tôi đi bộ một đoạn rồi ghé vào một quán bar nhỏ ven biển. Không phải kiểu bar ồn ào, chỉ có nhạc nhẹ và vài bàn khách du lịch.

Tôi gọi một ly bia.

Và đúng lúc đó, tôi nhìn thấy cô ấy.

Hương.

Cô đang đứng ở quầy bar, quay lưng về phía tôi. Nhưng chỉ cần nhìn dáng người đó thôi, tôi cũng nhận ra ngay.

Tim tôi đập mạnh.

Ba năm rồi tôi chưa gặp lại cô.

Hương quay lại.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Cả hai đều sững lại vài giây.

Rồi cô cười.

“Anh Tuấn…?”

Tôi cũng bật cười, hơi ngượng.

“Ừ… lâu quá rồi.”

Chúng tôi ngồi xuống cùng bàn.

Ban đầu câu chuyện có chút gượng gạo. Hai người từng là vợ chồng, từng ngủ chung giường, nhưng sau ly hôn lại như hai người xa lạ.

Hương hỏi:

“Anh vào đây du lịch à?”

“Tôi đi công tác.”

“Còn em?”

“Em làm quản lý cho một resort gần đây.”

Chúng tôi nói chuyện khá lâu. Nhắc lại những chuyện cũ, những người bạn chung, cả những kỷ niệm đã từng khiến chúng tôi cười.

Lạ là… không có chút oán trách nào.

Có lẽ thời gian đã làm mọi thứ dịu lại.

Khoảng gần nửa đêm, Hương nhìn tôi.

“Anh ở khách sạn nào?”

Tôi nói tên.

Cô cười.

“Khách sạn đó em biết.”

Sau đó, cô im lặng vài giây rồi nói khẽ:

“Hay… mình đi dạo biển một chút?”

Chúng tôi ra bãi biển.

Sóng vỗ nhẹ, gió mặn.

Không hiểu sao càng nói chuyện, khoảng cách giữa chúng tôi càng biến mất.

Có những cảm xúc tưởng đã chết từ lâu… lại bỗng quay về.

Đêm đó, Hương theo tôi về khách sạn.

Tôi không nghĩ nhiều.

Có lẽ cả hai đều nghĩ đó chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng giữa hai người từng yêu nhau.

Một đêm mặn nồng… rồi sáng hôm sau mỗi người lại trở về cuộc sống của mình.


Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khá muộn.

Ánh nắng chiếu qua rèm cửa.

Hương đã dậy trước.

Cô đang đứng bên cửa sổ, mặc áo sơ mi của tôi.

Nhìn cảnh đó, trong lòng tôi có chút cảm giác quen thuộc khó tả.

Giống như ba năm trước chưa từng xảy ra.

Nhưng khi tôi bước xuống giường…

Tôi khựng lại.

Trên ga giường… có một vệt màu đỏ.

Không nhiều, nhưng đủ để nhìn thấy rõ.

Tôi đứng chết lặng.

Hương cũng nhìn thấy.

Cô hơi sững người, rồi vội vàng kéo ga lại.

“Chắc… chắc là em bị trầy xước gì đó thôi.”

Cô nói nhanh.

Tôi cũng không hỏi thêm.

Chúng tôi đều giả vờ coi chuyện đó là bình thường.

Sau bữa sáng, Hương rời đi.

Trước khi đi, cô chỉ nói:

“Chắc mình… không nên liên lạc lại đâu anh.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Tôi cũng nghĩ vậy.

Chuyện đó nên dừng lại ở đó.

Một tháng sau.

Tôi đang làm việc thì nhận được một cuộc gọi.

Số lạ.

Tôi nghe máy.

“Anh Tuấn…”

Giọng Hương.

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Có chuyện gì vậy?”

Cô im lặng vài giây.

Rồi nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng.

“Em… có thai rồi.”

Tôi chết lặng.

“Cái… cái gì?”

“Em vừa đi khám hôm nay.”

Tôi ngồi phịch xuống ghế.

Trong đầu quay cuồng.

“Tại sao…?”

Hương nói nhỏ:

“Đêm đó… em không nói với anh… nhưng thật ra trước đó em đã phẫu thuật một vấn đề phụ khoa.”

“Bác sĩ nói khả năng có con của em rất thấp.”

“Em nghĩ… có lẽ… đó là lần duy nhất.”

Tôi cảm thấy đầu óc tê dại.

Nhưng đó chưa phải điều khủng khiếp nhất.

Một tuần sau, tôi bay vào Nha Trang gặp Hương.

Cô đưa tôi đến bệnh viện để gặp bác sĩ.

Sau khi xem hồ sơ và làm thêm xét nghiệm, bác sĩ nhìn chúng tôi rồi nói một câu khiến cả hai chết lặng.

“Có một khả năng cao… đứa bé không phải được thụ thai trong đêm hai người gặp nhau.”

Tôi nhìn Hương.

Cô tái mặt.

Bác sĩ giải thích:

“Dựa trên tuổi thai… nó có thể đã được hình thành trước đó khoảng vài tuần.”

Tôi quay sang Hương.

“Em… có người khác?”

Hương bật khóc.

“Em không biết… em thật sự không biết…”

Cô ôm mặt.

“Trước khi gặp anh… em có quen một người.”

“Nhưng bọn em chia tay ngay sau đó.”

“Em tưởng… em không thể có con nữa…”

Căn phòng im lặng đến đáng sợ.

Tôi ngồi đó, cảm giác như vừa bị kéo vào một câu chuyện hỗn loạn mà chính mình cũng không hiểu nổi.

Một đêm tưởng như chỉ là kỷ niệm cũ…

Lại trở thành khởi đầu của một bí mật còn đáng sợ hơn nhiều.

Và điều khiến tôi trăn trở nhất đến tận bây giờ không phải là đứa bé đó là con ai.

Mà là câu hỏi này:

Nếu đêm đó tôi không gặp lại Hương…

Thì liệu cuộc đời của cả hai chúng tôi có đơn giản hơn không?

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *