Vừa gọi đồ ăn gà cá ê hề mong gia đình được một bữa ngon, lúc về định gọi mẹ đẻ sang ăn thì mẹ chồng cùng lúc đó mời gia đình 2 em chồng với 4 đứa cháu đến trong khi tuyên bố không muốn mời thông vì vì là người ngoài. tôi đứng dậy bưng hết đồ ăn hất ra sân và….làm một việc ![]()
Hôm đó tôi chỉ muốn có một bữa ăn tử tế.
Nghe thì đơn giản. Nhưng với tôi – một người phụ nữ đi làm cả ngày, về nhà lại quay cuồng cơm nước, con cái, rồi những mối quan hệ chằng chịt bên nội – thì một bữa ăn “đúng nghĩa cho mình” lại là thứ xa xỉ.
Sáng hôm đó, tôi nhận lương.
Không nhiều, nhưng đủ để tôi tự thưởng cho mình một chút.
Tôi mở điện thoại, đặt một loạt đồ ăn: gà rán, cá nướng, thêm vài món ăn vặt mà bình thường tôi chỉ dám lướt qua. Tôi còn cẩn thận gọi thêm một nồi canh chua – món mẹ tôi thích.
Tôi dự định sẽ gọi mẹ sang.
Hai mẹ con ngồi ăn, nói chuyện, không cần vội vàng, không cần nhìn sắc mặt ai.
Chỉ nghĩ thôi… tôi đã thấy nhẹ lòng.
Nhà tôi không lớn.
Một căn nhà hai tầng, ở cùng mẹ chồng.
Hai em chồng đều đã lập gia đình, ở riêng, nhưng tuần nào cũng về. Không phải vì nhớ nhà… mà vì “ăn cơm nhà mẹ”.
Ban đầu tôi không để ý.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra: mỗi lần họ về, tôi là người nấu.
Tôi là người dọn.
Tôi là người rửa bát.
Còn họ… chỉ đến, ăn, rồi đi.
Mẹ chồng tôi là kiểu người rất “tình cảm” – theo cách của bà.
Bà thương con trai, thương con gái.
Thương đến mức… cái gì cũng muốn chia cho họ.
Chỉ có điều, thứ bà chia… thường là công sức của tôi.
Khám phá thêm
Thiết kế và nghệ thuật thị giác
Nuôi dạy con
Thực phẩm
arrow_forward_ios
Read more

Tôi đã nhiều lần góp ý nhẹ nhàng.
“Mẹ ơi, nếu các em về đông, mình báo trước để con chuẩn bị.”
Bà gật gù.
“Ừ, mẹ biết rồi.”
Nhưng rồi… vẫn như cũ.
Thế nên hôm đó, tôi không nói với ai.
Không báo trước.
Không chia sẻ.
Tôi chỉ muốn một bữa ăn riêng.
Cho tôi.
Cho mẹ tôi.
Khoảng 6 giờ tối, đồ ăn được giao tới.
Mùi gà rán thơm phức lan khắp nhà.
Tôi bày biện ra bàn, lòng có chút háo hức như một đứa trẻ.
Tôi gọi điện cho mẹ:
“Mẹ ơi, sang con ăn cơm nhé, con gọi đồ ngon lắm.”
Mẹ tôi ở đầu dây bên kia cười hiền hậu, bảo đang chuẩn bị đi bộ sang. Tôi cúp máy, lòng phơi phới.
Nhưng nụ cười của tôi tắt ngấm ngay khi tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, kèm theo đó là tiếng hét hò, giậm chân rầm rầm của lũ trẻ. Cửa mở. Mẹ chồng tôi đon đả dẫn đầu, phía sau là hai cô em chồng tay xách nách mang, dắt theo bốn đứa cháu đang lao vào nhà như một trận cuồng phong.
Mẹ chồng vừa nhìn thấy bàn thức ăn ê hề trên bàn, mắt bà sáng rực lên:
-
“Ơ kìa, nay cái Linh biết tính thế! Biết mẹ gọi hai cô với các cháu sang chơi hay sao mà bày biện sẵn gà cá ngon lành thế này!”
Hai cô em chồng chẳng thèm nhìn chị dâu lấy một câu, thản nhiên kéo ghế, vừa lướt điện thoại vừa giục con:
-
“Vào rửa tay rồi ăn gà rán kìa các con, bác Linh mua cho đấy.”
Tôi đứng trân trân nhìn mâm cơm mình tự bỏ tiền túi ra mua bị định đoạt trong vòng một nốt nhạc. Cố nén cục nghẹn ở cổ, tôi nhẹ giọng bảo mẹ chồng:
-
“Mẹ ơi, hôm nay con nhận lương nên mua đồ về mời mẹ với định gọi mẹ đẻ con sang ăn cùng cho vui. Chứ con không biết các em sang…”
Chưa kịp nói hết câu, mẹ chồng tôi đã thay đổi sắc mặt. Bà xua tay, giọng cao vút đầy vẻ khó chịu:
-
“Ơ hay, nhà này là nhà bên nội, tự dưng gọi bà thông gia sang làm gì? Người ngoài ăn uống chung đụng bất tiện ra. Tôi là tôi tuyên bố thẳng, nhà có việc gì thì nội bộ gia đình tập trung, không muốn mời thông gia làm gì cho kích kích, người ngoài biết chuyện nhà mình ra!”
Hai cô em chồng cũng bĩu môi hùa vào:
-
“Đúng đấy chị ạ, tự dưng có người lạ ngồi ăn mất tự nhiên lắm.”
“Người ngoài?” “Người lạ?”
Máu trong người tôi như sôi lên sùng sục. Hóa ra người mẹ tần tảo sinh ra tôi, người chưa từng một lần đòi hỏi hay làm phiền cái gia đình này lại bị họ coi là “người ngoài”. Còn những kẻ chỉ biết đến ăn chực, coi tôi như con ở thì tự cho mình cái quyền làm chủ?
Nhìn lũ trẻ lao vào bốc băm miếng gà, nhìn thái độ ngang ngược của mẹ chồng, sợi dây chịu đựng cuối cùng trong tôi chính thức đứt phựt.
Tôi không nói không rằng, bước đến bàn ăn. Trước những ánh mắt ngơ ngác của cả nhà chồng, tôi dứt khoát luồn hai tay dưới mâm cơm, dùng hết sức bình sinh nhấc bổng cả mâm đồ ăn, tiến thẳng ra phía cửa và hất mạnh tất cả ra giữa sân.
Xoảng! Bộp!
Tiếng bát đĩa vỡ tan tành. Gà rán, cá nướng, nồi canh chua đổ lê láng trên nền sân gạch.
Cả căn nhà rơi vào một khoảng lặng đến rợn người. Mẹ chồng tôi há hốc mồm, hai cô em chồng bật đứng dậy, mặt cắt không còn một giọt máu. Con nít khóc thét lên vì sợ.
Mẹ chồng tôi run rẩy chỉ tay vào mặt tôi, hét lên:
-
“Chị… chị điên rồi à?! Chị làm cái trò gì đấy?!”
Tôi quay người lại, phủi phủi hai bàn tay, ánh mắt lạnh tanh chưa từng có. Và rồi, tôi làm một việc mà cả đời họ cũng không bao giờ ngờ tới: Tôi rút điện thoại ra, bấm loa ngoài gọi cho chồng, đồng thời mở tủ lấy chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Điện thoại vừa kết nối, tôi nói rành rọt, âm lượng đủ để cả nhà chồng nghe thấy:
-
“Anh về nhà ngay mà dọn bãi chiến trường của mẹ và các em anh. Tôi nhịn cái nhà này thế là quá đủ rồi. Tiền tôi làm ra, mẹ anh bảo mẹ đẻ tôi là người ngoài không có quyền ăn. Được! Vậy từ nay cái nhà này, cả cái thân này cũng là ‘người ngoài’ đối với các người!”
Nói xong, tôi dập máy, thẳng tay chặn số của cả mẹ chồng lẫn hai cô em chồng ngay trước mặt họ. Tôi xách chiếc vali nhỏ – trong đó chỉ đựng vài bộ quần áo và những giấy tờ quan trọng nhất của tôi và con – rồi thản nhiên bước qua đống đổ nát ở sân.
Vừa ra đến cổng, tôi bắt gặp mẹ đẻ tôi đang đi bộ tới. Thấy tôi xách vali, bà hốt hoảng:
-
“Có chuyện gì thế con? Sao đồ ăn đổ hết ra sân thế kia?”
Tôi mỉm cười, cái nhẹ nhõm suốt bao năm qua chưa từng có. Tôi ôm lấy cánh tay mẹ, kéo bà quay bước đi:
-
“không có gì đâu mẹ. Nhà họ bẩn quá, con không ở được nữa. Đi thôi mẹ, con đưa mẹ ra nhà hàng, mẹ con mình ăn một bữa thật ngon, đón con em về rồi tính tiếp!”
Phía sau lưng tôi, tiếng mẹ chồng bắt đầu chửi bới om sòm, tiếng hai cô em chồng cuống cuồng gọi điện cho anh trai. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Bữa tối hôm đó, tôi đã được ăn một bữa cơm tử tế nhất trong đời, bên cạnh người thực sự trân trọng tôi.