Lương hưu mỗi tháng 13 triệu, tôi vẫn lặn lội lên thành phố trông cháu giúp con trai con dâu. Nhưng một lần vô tình nhìn thấy cách con dâu lưu tên tôi trong điện thoại… tôi lặng người vài giây, rồi lặng lẽ thu dọn đồ đạc, bắt xe về quê ngay trong ngày.
Bà Lan, 60 tuổi, vừa nghỉ hưu sau hơn ba mươi năm đứng trên bục giảng. Nghĩ mình còn khỏe, bà chủ động nói với con trai:
– Mẹ lên thành phố trông cháu cho hai đứa, đỡ tốn tiền thuê người.
Con trai bà – Tuấn, một kỹ sư xây dựng, mừng ra mặt. Nhưng con dâu – Mai – chỉ cười gượng:
– Dạ… mẹ muốn lên thì tụi con cũng mừng.
Từ ngày bà Lan dọn lên, căn nhà nhỏ thêm tiếng trẻ con, nhưng cũng thêm những tiếng thở dài khẽ khàng. Bà làm việc quần quật: sáng dậy sớm nấu ăn, đưa cháu đi học, chiều đón về, tối giặt đồ, dọn dẹp. Mọi việc đều do bà gánh, trong khi vợ chồng Tuấn bận rộn với công việc.
Lương hưu 13 triệu mỗi tháng, bà không giữ cho riêng mình. Tháng nào cũng dúi cho con dâu vài triệu tiền chợ, nói là “đỡ cho tụi con một phần”. Bà không tính toán, chỉ mong gia đình yên ấm, con cháu ngoan ngoãn.
Nhưng càng ngày, bà càng cảm nhận rõ ràng sự lạn/h nh/ạt từ con dâu. Mai ít nói, tr/ánh mặt, thỉnh thoảng còn ca/u c/ó khi bà góp ý chuyện nuôi con. Tuấn thì đi làm suốt, chẳng để ý.
Chiều hôm ấy, khi bà đang phơi quần áo, Mai vội vã chạy ra:
– Mẹ ơi, mẹ có điện thoại không? Nháy máy giúp con phát, con làm rơi điện thoại đâu rồi!
Bà Lan lấy điện thoại trong túi áo, làm theo lời con dâu. Chỉ vài giây sau, tiếng chuông vang lên trong phòng khách. Bà đi theo, nhặt chiếc điện thoại rơi dưới ghế sofa, định đưa lại thì màn hình sáng lên – đúng lúc có cuộc gọi từ chính bà.
… Ánh mắt bà khựng lại. Trên màn hình hiển thị tên người gọi chính là: “Osin Miễn Phí”.
Lồng ngực bà Lan thắt lại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Bà đứng lặng người giữa phòng khách, nhìn chằm chằm vào dòng chữ khô khốc ấy. Hóa ra, suốt gần một năm qua, sự hy sinh, những bữa cơm nóng sốt và cả khoản lương hưu bà chắt bóp gửi thêm cho chúng, trong mắt con dâu, bà không phải là mẹ, cũng chẳng phải là bà nội của con nó. Bà chỉ là một người giúp việc không công, một công cụ tiện lợi để chúng rảnh tay hưởng thụ cuộc sống.
Bà đặt nhẹ chiếc điện thoại xuống bàn, bàn tay run run. Mai từ trong bếp chạy ra, hớn hở cầm lấy điện thoại rồi vô tư nói: – Ôi may quá, cảm ơn mẹ nhé. Con dạo này hay quên thật.
Bà Lan không nói gì, chỉ nhìn con dâu một giây rồi quay đi. Bà vào phòng, không khóc, trái lại, lòng bà bình thản đến lạ kỳ. Bà nhận ra sai lầm lớn nhất của mình là đã tự nguyện hạ thấp giá trị bản thân, đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trao cho những người không biết trân trọng.
Bà lặng lẽ lấy chiếc túi xách, chỉ xếp vài bộ quần áo mang theo lúc đi, còn lại những đồ dùng mới mua cho nhà con trai, bà để lại hết. Bà rút trong ví ra 5 triệu đồng – số tiền bà vừa lĩnh lương hưu sáng nay – đặt lên gối kèm theo một tờ giấy nhỏ vỏn vẹn vài chữ:
“Mẹ về quê. ‘Osin’ này già rồi, không làm nổi việc nữa. Các con tự lo nhé.”
Bà bắt xe khách chuyến cuối cùng trong ngày. Ngồi trên xe, nhìn ánh đèn thành phố lùi dần phía sau, bà Lan thở phào một cái. Bà tự nhủ, 13 triệu lương hưu là quá đủ để bà sống một đời an nhàn ở quê: đi họp lớp, tập dưỡng sinh và chăm sóc vườn cây. Bà đã sống vì người khác quá nửa đời người, giờ là lúc bà phải sống cho chính mình.
Tối hôm đó, điện thoại bà vang lên liên tục từ số của Tuấn và Mai. Bà nhìn màn hình một lát, rồi dứt khoát tắt nguồn. Một khởi đầu mới đang chờ bà ở mái nhà xưa, nơi bà thực sự là chủ, chứ không phải là một “người giúp việc” trong vỏ bọc người thân