Người Lính Trở Về Sau 6 Năm, Chết Lặng Thấy Vợ Con Ở Phòng Trọ, Mẹ Sống Trong Biệt Thự Của Anh – Anh Làm Ngay Một Việc Khiến Cả Họ Quỳ Gối!
—
Chiếc xe khách tuyến huyện lầm lũi chạy qua những con đường đất đỏ bụi mù. Dũng khoác trên mình bộ quân phục đã bạc màu xương gió, chiếc ba lô quân dụng nặng trĩu trên vai. Sáu năm trôi qua, một khoảng thời gian đủ dài để nếp nhăn in hằn sâu trên trán mẹ, đủ để đứa con trai nhỏ bé của anh lớn lên mà người cha này chưa một lần được bế bồng trọn vẹn.
Ngày anh nhận lệnh đi đóng quân ở hải đảo xa xôi, Bích Phượng, vợ anh, mới mang th/ai tháng thứ ba. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xạm nắng của người vợ trẻ ngày tiễn anh lên đường vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí Dũng. Trong đáy ba lô của anh hôm nay là một con búp bê gỗ nhỏ nhắn được đẽo gọt cẩn thận và một sấp tiền tiết kiệm bọc kỹ trong bao nilon – toàn bộ số tiền anh chắt bóp suốt 6 năm trời.
Bước chân Dũng giảo nhanh trên con đường mòn quen thuộc. Anh dừng bước trước cổng nhà, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. Đâu rồi căn nhà ngói ba gian ọp ẹp ngày xưa? Thay vào đó là một ngôi nhà mái thái hai tầng khang trang, bề thế, cánh cổng sắt uốn hoa văn cầu kỳ. Dũng đứng lặng đi một nhịp rồi bất giác mỉm cười, nghĩ rằng những đồng lương chắt chiu gửi về đã giúp gia đình có cơ ngơi này.
Anh đẩy nhẹ cánh cổng sắt bước vào sân. Xuyên qua lớp cửa kính, Dũng nhìn thấy bà Cúc, mẹ anh, đang ngồi chễm trệ trên chiếc sập gụ mới tinh. Cạnh đó, Liễu, chị dâu, đang vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa, mười ngón tay sơn đỏ chót thoăn thoắt lướt điện thoại. Ông Thành, bố anh, ngồi thu lu ở góc hiên. Một khung cảnh gia đình êm ấm, sung túc. Chỉ có điều Dũng đưa mắt tìm kiếm khắp sân trước đến hiên sau, không thấy bóng dáng nhỏ nhắn tảo tần của Bích Phượng, cũng không nghe tiếng bi bô của trẻ nhỏ.
“Bố mẹ, con về rồi.” Dũng cất tiếng gọi, giọng run nghẹn lại.
Bà Cúc giật nảy mình, đánh rơi lọ dầu gió. Liễu ngẩng phắt lên, nụ cười trên môi chót chót cứng đơ lại. Không khí trong phòng khách đột ngột trùng hẳn xuống, lạnh ngắt. Bà Cúc đảo mắt nhìn sang Liễu, Liễu vội cúi gằm mặt giả vờ bấm điện thoại.
“Vợ con đâu mẹ? Cu Tý nhà con đâu rồi?” Dũng hỏi.
Bà Cúc hắng giọng: “Nó bế con về bên ngoại mấy hôm nay rồi.”
“Để con gọi điện cho cô ấy.”
“Ấy đừng gọi!” Liễu vội xua tay. “Thím Phượng bận bịu lắm, điện thoại hỏng suốt ngày.”
Sự im lặng bất thường của cả nhà khiến ruột gan Dũng cồn cào. Linh tính của một người lính mách bảo có điều gì đó rất không ổn đang được che giấu. Không nói không rằng, Dũng gạt tay mẹ ra, xách ba lô quay ngoắt bước ra cửa. Anh rẽ thẳng sang nhà thím Tư hàng xóm.
Thím Tư vừa thấy Dũng đã chạy ào tới ôm trầm lấy tay anh, nước mắt ứa ra rơm rớm: “Trời đất ơi, cháu về muộn quá con ơi. Khổ thân cái Phượng, khổ thân thằng Cu Tý nhà mày!”
Dũng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt tim: “Thím nói gì cơ? Vợ con làm sao?”
Thím Tư kéo Dũng vào góc sân, hạ giọng đầy ph/ẫn u/ất: “Mẹ mày với vợ chồng thằng Toàn hùa nhau đuổi cái Phượng đi từ 3 tháng trước. Hôm ấy mưa bão, bà Cúc vu oan Phượng ăn cắp tiền xây nhà. Cái Phượng quỳ lạy van xin giữa trời mưa, nhưng bà Cúc với Liễu mặt lạnh như ti/ền, hắt cả chậu nước rửa bát vào người nó rồi đóng sầm cổng sắt lại.”
Đất dưới chân Dũng bỗng chốc sụt lở. Sáu năm trời, anh ăn xương nằm gió, vắt kiệt từng giọt mồ hôi để gửi về, mong vợ con có cuộc sống tốt hơn. Cả cơ ngơi hai tầng kia, từng viên gạch đều có m/áu và mồ hôi của anh. Vậy mà món quà chào đón anh trở về lại là một sự thật tàn nhẫn đến tột cùng.
Dũng men theo sự chỉ dẫn của thím Tư, lầm lũi bước về phía cuối xóm. Nằm lọt thỏm trong khu đất trũng là một dãy trọ sập xệ. Xuyên qua khe hở cánh cửa, Dũng nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Phượng đang cặm cụi giặt rũ bên chậu nhôm dưới ngọn đèn quả nhót leo lét. Mái tóc dài mượt mà ngày nào giờ sơ xá/c, chiếc áo sờn vai ướt đẫm mồ hôi. Trên chiếc giường x/ếp, Cu Tý đang ngủ say, thỉnh thoảng ho lên vài tiếng.
Cánh cửa mở ra. Phượng giật mình quay lại, ánh mắt ngỡ ngàng rồi nhòe đi: “Anh Dũng?”
Dũng lao tới ôm trầm lấy vợ vào lòng. Vợ anh gầy quá, đôi vai run rẩy gầy guộc nằm lọt thỏm trong vòng tay anh. Phượng òa khóc nức nở, tiếng khóc u/ất nghẹn bao tháng ngày bị o/an ứ/c nay mới được vỡ òa.
Đêm đó, trong căn phòng trọ chưa đầy chục mét vuông d/ột nát, Dũng ngồi lặng nghe Phượng kể. Thì ra suốt những năm qua, mọi khoản tiền Dũng gửi về Phượng đều chắt bóp, đưa cho bà Cúc xây nhà. Nhưng khi căn nhà hoàn thiện, Liễu sinh lòng tham, muốn chiếm đoạt trọn vẹn. Chị ta thủy to nhỏ vào tai bà Cúc mỗi ngày, t/iêm nhiễ/m những lời rối trá thâ/m đ/ộc. Một buổi chiều chuyển dông, bà Cúc v/u oa/n Phượng ă/n cắ/p ti/ền, Liễu đưa ra tờ giấy va/y n/ợ gi/ả mạ/o. Đêm ấy, bất chấp lời phân trần, bà Cúc chửi rủa, Liễu vứt quần áo hai mẹ con ra sân. Cánh cửa sắt đóng sầm, đẩy Phượng và Cu Tý vào đêm mưa bão tối tăm.
“Em không có lấy, anh tin em không?” Phượng nắm chặt tay Dũng.
Dũng nắm đôi bàn tay đầy vết chai sần của vợ áp lên má: “Anh tin em, tin hơn cả sinh mạng của anh.”
Sáng hôm sau, Dũng trở lại ngôi nhà mái thái. Bà Cúc và Liễu đang bận rộn với mâm cơm thịnh soạn, diễn vở kịch “gia đình êm ấm”. Thấy Dũng, Liễu đon đả chạy ra mời vào ăn cơm. Dũng kéo ghế ngồi xuống, sự im lặng của anh khiến những kẻ có tật giật mình bắt đầu thấy ớn lạnh.
Liễu gắp đùi gà bỏ vào bát Dũng, khoe công xây nhà. Dũng từ tốn đặt đũa xuống, giọng sắc lạnh: “Chị có biết những viên gạch này được xây lên từ mồ hôi của ai không?”
Câu hỏi trúng tim đen khiến cả nhà khựng lại. Dũng nhếch mép: “Thế cái đêm mưa bão ba tháng trước, khi mẹ và chị dâu hắt nước vào người Phượng, đuổi mẹ con cô ấy ra đường, bữa cơm hôm đó ngon miệng lắm nhỉ?”
Bát cơm trên tay ông Thành rơi xuống vỡ toang. Cả căn phòng chìm vào im lặng đáng sợ. Dũng đứng dậy, rút từ trong túi áo ra cuốn sổ đỏ, đặt mạnh xuống giữa bàn: “Mảnh đất này sổ đỏ đứng tên tôi. Tôi xin tuyên bố,…………….
ngay chiều nay tôi bán đứt căn nhà này cùng toàn bộ mảnh đất.”
Liễu hóa đá, bà Cúc ngã phịch xuống ghế. Dũng từ tốn thu lại sổ đỏ, quay lưng bước ra khỏi cổng, để lại sau lưng một đống đổ nát của cái gọi là tình thân giả dối.
Ngay buổi chiều hôm đó, Dũng liên hệ với văn phòng môi giới. Tin bán nhà vừa tung ra đã có nhiều khách đến xem. Liễu hoảng loạn chạy ra sân chắn trước cửa, khóc lóc van xin. Dũng đứng khoanh tay lạnh lùng, không chút dao động. Trước khi bước ra khỏi nhà, Dũng trích một phần tiền làm sổ tiết kiệm đứng tên ông Thành: “Bố ạ, số tiền này con biếu bố phòng khi ốm đau. Con xin lỗi vì không thể giữ lại nơi này cho bố ở, nhưng lòng con đã chết.”
Ngày hôm sau, cảnh dọn dẹp diễn ra trong bầu không khí thê lương. Liễu mếu máo gom nhặt từng chiếc váy vóc, từng thỏi son nhét vào túi nilon. Anh Toàn lầm lũi khuân vác đồ đạc lên xe ba gác, mặt mày xám xịt.
Vài tháng sau, ở một thị trấn cách quê cũ hơn 20 cây số, một căn nhà nhỏ nhắn ấm cúng đã mọc lên. Dũng dùng tiền bán nhà mở xưởng mộc nhỏ, Phượng mở cửa hàng tạp hóa. Cu Tý được chuyển đến trường mẫu giáo mới, bụ bẫm và luôn ríu rít tiếng cười.
Họ bắt đầu cuộc sống mới, vứt bỏ lại phía sau những vết thương lòng. Dũng ôm vợ vào lòng, cười đùa: “Từ nay anh đầu quân về làm lính canh gác cho em. Vị chỉ huy duy nhất của anh là em.” Phượng bật khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc vỡ òa sau những tháng ngày cay đắng tột cùng.
Khép lại câu chuyện, chúng ta không khỏi xót xa trước những ngã rẽ khắc nghiệt của tình thân trong vòng xoáy đồng tiền. Ngôi nhà mái thái lộng lẫy từng là biểu tượng của sự hy sinh, nhưng lòng tham của mẹ đẻ và chị dâu đã biến nó thành nấm mồ chôn vùi tình thân. Hành động dứt khoát rút sổ đỏ bán nhà của người lính không phải sự cạn tình mà là lời thức tỉnh sắc bén nhất dành cho những kẻ u mê trong danh lợi. Bởi tổ ấm thực sự không được đo bằng sự hào nhoáng của gạch ngói, mà được tạo nên từ sự thấu hiểu, đồng cam cộng khổ và tình yêu thương chân thật.