Chồng tôi – Hùng, đi công tác ở Đà Nẵng ba ngày. Trước khi đi, anh còn giảm sút lại: “Em ở nhà với mẹ cho buồn, tối nhớ khóa cửa nguy hiểm.” Tôi nghe thì nghe vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút phiền muộn. Sống chung với mẹ chồng – bà Liên – chưa bao giờ là dễ dàng.
Bà Liên chưa quá giải quyết, nhưng có phong cách quan tâm tạo người ta ngộp. Tôi vừa bước xuống bếp nấu thì bà sau lưng hỏi: “Nay con nấu gì? Dạo này có hay nhắn tin với ai không?” Tôi cười trừ, không biết trả lời sao cho vừa.
Hôm nay trời tối, mưa. Tiếng gió lùa qua khe cửa nghe rin rít. Tôi đang chuẩn bị lên phòng thì bà Liên gọi giật:
“Thảo ơi… đêm nay mẹ ngủ chung với con được không?”
Tôi khựng lại. “Dạ… sao vậy mẹ?”
Bà ngồi xuống salon, ôm đầu gối như trẻ con. “Mẹ sợ. Nhà mình rộng quá. Ba con mất rồi, giờ chỉ còn hai mẹ con… Mẹ ngủ một mình thấy lạnh.”
Tôi nhìn bà, tim nhẹ đi một chút. Tôi cũng từng mất bố, tôi hiểu cảm giác trống rỗng. Nhưng…ngủ chung thì thật sự rất kỳ. Tôi liên tục:
“Nhưng mẹ có phòng riêng mà…”
Bà liền nói nhỏ: “Mẹ nghe tiếng động ngoài sân lúc hoàng. Nhỡ có trộm thì sao? Con nằm với mẹ hay mẹ nằm với con cũng được.”
Trong thời điểm đó, tôi không đủ cứng rắn để chấp nhận. Tôi gật đầu: “ Hủy được, mẹ lên phòng con nhé.”
Bà Liên bước vào phòng tôi, kéo thật kín, còn tủ lục lấy thêm một cái chăn dày. Bà nằm quay mặt ra ngoài, tôi nằm sát mép giường, cố gắng giữ khoảng cách lịch sự.
Nhưng càng về muộn, tôi càng khó ngủ. Không phải vì mưa, mà vì cảm giác giác có ánh mắt vô hình nhìn ngưỡng mộ. Tôi quay sang thì thấy bà Liên… vẫn chưa ngủ. Mắt bà mở to, nhìn trần nhà.
“Mẹ chưa ngủ hả?” tôi hỏi.
Bà giật mình, cười nhạt: “Ừ… mẹ già rồi, khó ngủ.”
Tôi định quay đi thì cô ấy nói một câu làm tôi lạnh sống lưng:
“Thảo này… con có chắc Hùng thương con không?”
Tôi ngồi dậy, tim mạnh. “Mẹ hỏi có điều gì lạ vậy?”
Bà không trả lời. Chỉ khép kín dài… rồi kéo trùm lên đến tận tận.
Đêm đó, tôi nằm im, tay cầm chắc điện thoại, tự mình thấy có điều gì đó không ổn định đang xảy ra trong chính căn nhà này.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Mắt Ác quần vì cả đêm chờn. Bà Liên lại như không có chuyện gì xảy ra, còn vui vẻ nấu cháo, hỏi tôi ăn hành hay không.
Tôi cố gắng tự trấn an: Có lẽ mẹ chỉ lo lắng cho tôi, hỏi vậy vì thương con trai thôi.
Nhưng chiều đến, tôi nhận được một tin nhắn từ Hùng:
“Anh bận muộn. Em ngủ trước đi, đừng chờ.”
Tôi đã kết thúc dài. Cả ngày mệt mỏi, chỉ có tối tối là của mình. Nhưng đúng như tôi mong đợi… khoảng gần 10 giờ, bà Liên gõ cửa phòng tôi.
“Thảo ơi, cho mẹ vào.”
Tôi mở cửa, bà đã cầm sẵn cái gối, vẻ mặt béo túc hơn hôm qua.
“Mẹ vẫn muốn ngủ chung… Mẹ lại nghe tiếng động.”
Tôi đang khan. “Mẹ… hay mình gọi hàng xóm qua xem?”
Bà xua tay: “Không cần. Phiền người ta. Có mẹ con mình thôi.”
Tôi không muốn tranh luận, im lặng. Bà xuống, quay lại như cũ. Tôi tắt đèn, cố gắng ép mình ngủ.
Nhưng đêm đó không giống đầu đêm. Không khí ngạt hơn. Tôi nghe tiếng bà trở lại mình nhiều lần. Rồi… tiếng chấm của bà không đều. Giống như bà đang cố nén điều gì đó.
Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình vì cảm giác giường rung nhẹ. Tôi mở mắt, trong bóng tối mờ, tôi thấy bà Liên ngồi dậy.
Bà không đi vệ sinh. Không uống nước. Bà ngồi yên, quay sang nhìn tôi.
Tôi giả vờ nhung mắt, tim đập như trống. Tôi nghe tiếng bà kéo giãn bàn trang điểm của tôi ra rất chậm.
Két…
Tôi dậy dậy, nhưng vẫn cố gắng im. Tôi từng để một ít tiền mặt trong khoảng kéo dài. Nhưng điều làm tôi bàng hoàng hơn… là bà không lấy tiền.
Bà lấy điện thoại của tôi.
Tôi đăng nhập vào người. Bà Liên cầm máy, bật màn hình lên. Bà không biết mật khẩu. Nhưng tôi lại nhớ ra: tối qua, vì mệt quá, tôi đã đổi mật khẩu dễ dàng. Và còn… tôi vô tình để chế độ nhận diện vân tay cho “ngón con trỏ” – lúc trước Hùng từng mượn máy tôi, tôi thêm cho anh để thuận tiện.
Tôi nhìn thấy bà Liên ngón tay mình đặt lên cảm biến.
Máy móc.
Tôi muốn hét lên, nhưng cổ vật thô cứng. Tôi không hiểu tại sao cánh tay bà mở máy tôi.
Bà lướt tin nhắn. Lướt Zalo. Lướt cả album. Ghi chú mở rộng bài tiểu luận.
Tôi không nổi tiếng nữa, bật dậy:
“Mẹ làm gì vậy?”
Bà giật mình, làm rơi điện thoại. Nhưng bà không xin lỗi. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh:
“Con đừng diễn nữa.”
Tôi chạy giọng: “Con diễn cái gì?”
Bà cạn: “Mẹ muốn biết con có thật lòng với Hùng không. Và mẹ muốn biết… con có bội bội nó không.”
Tôi chết lặng. “ Mẹ… mẹ xâm chiếm riêng tư của con mà mẹ nói vậy?”
Bà cười khẩy: “Riêng tư? Con về làm dâu nhà này thì mọi thứ đều liên quan đến nhà này.”
Tôi giải thích ra điều tốt nhất của mình: bà không phải sợ hãi. Bà muốn ở đây để canh chừng tôi. Theo dõi tôi. Kiểm soát tôi.
Tôi lặp lại điện thoại: “Mẹ ra ngoài đi. Con không chấp nhận kiểu này!”
Bà Liên đứng dậy, giọng sắc như dao:
“Nếu con không có gì mờ thì sợ gì? Hay đúng là con có chuyện?”
Tôi vừa giận vừa tủ, nước mắt trào ra. Nhưng rồi… trong khoảnh khắc khắc ấy, tôi chợt nhìn thấy thứ bà cầm ở tay còn lại.
Một chiếc phong bì màu vàng nhạt.
Trên góc phong bì có ghi tên tôi – Thảo – bằng chữ viết tay.
Tim tôi mừng lại. “Cái đó… ở đâu ra?”
Bà Liên Im Lặng. Tôi lao tới giật lấy.
Bên trong là… một tờ giấy chụp ảnh rõ ràng: giấy đăng ký kết hôn của tôi và Hùng.
Nhưng phía dưới lại có một dòng chữ khoanh đỏ:
“Tài sản sau hôn nhân thuộc về bên chồng quản lý.”
Tôi bủn rủ. This is not a version of my từng ký. Tôi chưa từng nhìn thấy dòng này.
Tôi dũng phắt lên: “Mẹ làm cái gì với giấy tờ của vợ chồng con?”
Bà Liên nhìn tôi, từng chữ rơi xuống như búa nện:
“Con tưởng cưới Hùng là xong hả? Con mới là người bước vào nhà này. Muốn ở lại… thì phải theo luật của mẹ.”
Tôi ngồi bệt xuống sàn, tay siết chặt giấy photo. Đầu tôi ong như vừa bị ai đánh mạnh. Không phải vì cái dòng khoanh đỏ kia có giá trị hay không, mà vì cảm giác giác mình được tính toán như một món hàng.
Tôi cố gắng bình tĩnh, hít một hơi sâu:
“Mẹ, mẹ lấy giấy tờ của vợ chồng con ở đâu?”
Bà Liên khoanh tay, giọng thảnh thơi: “Ở tủ hồ sơ dưới phòng khách. Mẹ là người giữ giấy tờ trong nhà, có gì lạ đâu?”
Tôi nhìn thẳng bà: “Lạ chứ. Vì đó là giấy của con. Và dòng khoanh đỏ này con chưa từng ký.”
Bà Liên nhếch môi: “Con không ký cũng nuôi sao. Đám cưới về rồi thì của cải cũng phải minh bạch. Nhà này không nuôi người ngoài để rồi bị nó bò rút.”
Tôi sạch sẽ. Người ngoài. Tôi là vợ hợp pháp của Hùng, nhưng trong mắt bà, tôi vẫn là kẻ xâm nhập.
Tôi hoàn toàn tay, cố gắng nói rõ ràng: “Con đi làm, con tự kiếm tiền. Con chưa từng xin mẹ hay xin Hùng đồng nào.”
Bà Liên trả lời ngay: “Nhưng con sống trong nhà này. Ăn cơm nhà này. Con nghĩ miễn phí à?”
Câu nói đó khiến tôi cảm thấy lạnh. Tôi đứng dậy, lau nước mắt, nhưng giọng đã cứng hơn:
“Bàn thì mẹ nghe con nói đây. Nếu mẹ tiếp tục can thiệp vào điện thoại, vào giấy tờ, vào cuộc hôn nhân của con… con sẽ lên ra ngoài.”
Bà Liên lại, như không tin tai mình. Rồi bà bật cười:
“Dọn ra? Con tưởng con có quyền à? Nhà này đứng tên Hùng. Hùng là con trai mẹ.”
Tôi nhìn bà, chậm rãi: “Chồng con là Hùng. Nhưng con không cưới mẹ.”
Bà Liên tím mặt. Bà ôm tay lên như định đánh, nhưng rồi bà khựng lại. Có lẽ bà cũng biết: chỉ cần bà ra tay, mọi thứ sẽ gãy nhanh hơn bà tưởng.
Tôi không muốn kéo dài thêm. Tôi mở cửa phòng, chỉ tay ra ngoài:
“Mẹ ra ngoài. Ngay bây giờ.”
Ba giây yên tĩnh. Trong ánh mắt bà có chút hoang mang, nhưng rồi bà vẫn đi ra, giậm chân mạnh như để chứng minh bà là chủ.
Cánh cửa vừa phải, tôi khóa trái. Tim tôi vẫn mạnh, nhưng trong đầu tôi chỉ có một công việc: gọi cho Hùng.
Chuông đầu tiên không được ai bắt máy. Chuông thứ hai… Hùng nghe, giọng mệt mỏi:
“Alo vợ?”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh: “Hùng. Anh về ngay cho em. Em cần nói chuyện.”
Anh thở dài: “Có chuyện gì thế? Mai anh về.”
Tôi bật khóc: “Không. Em không chịu nổi nữa. Mẹ anh ngủ chung với em hai đêm. Mẹ lục điện thoại em. Mẹ lấy giấy đăng ký kết hôn ra soi. Mẹ nói em phải theo ‘luật của mẹ’.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Bình tĩnh đến tôi tưởng tượng máy móc.
Rồi Hùng nói nhỏ: “Mẹ làm vậy thật sao?”
Tôi cay đắng: “Anh hỏi vậy là sao? Anh nghĩ em bị à?”
Hùng xông vàng: “Không, anh không nghĩ em bịa… Chỉ là… mẹ anh từ lúc bố mất thì hay lo. Anh tưởng mẹ chỉ cần người ngủ cạnh cho đỡ sợ.”
Tôi gằn giọng: “Sợ gì? Sợ em phản bội anh hay sợ mất quyền kiểm soát?”
Hùng lại im. Và chính sự im lặng đó làm cho tôi hiểu ra: có lẽ anh đã từng biết, chỉ là lựa chọn bỏ qua.
Tôi nói chậm rãi: “Hùng, em yêu anh, nhưng em không thể sống kiểu này. Nếu anh không xử lý, em sẽ ra ngoài ở riêng. Em nói thật.”
Giọng Hùng Chết: “Đừng. Em chờ anh. Anh sẽ về ngay sáng mai.”
Tôi bình tĩnh, ngồi sẵn. Ngoài kia, tiếng mưa đã tạo ra từ lúc nào. Nhưng xin em còn lạnh hơn cả đêm gió.
Sáng hôm sau, Hùng về thật. Anh bước vào nhà, mặt căng thẳng. Bà Liên đang ngồi uống trà, thấy con trai thì lập tức đổi giọng:
“Hùng về rồi à? Mẹ nói rồi, con đi vắng là mẹ phải nhẹ nhàng vợ con chứa.”
Hùng nhìn bà, lần đầu tiên tôi thấy anh nói với mẹ bằng giọng nặng:
“Mẹ quanh quẩn kiểu gì mà lên phòng ngủ chung, lục điện thoại vợ con?”
Bà Liên đầm mạnh ly trà xuống bàn: “Mẹ làm vì con thôi! Con ngu vừa thôi! Con biết nó về đây nó ngọc cái gì không?”
Tôi đứng cạnh Hùng, chạy nhưng không lùi: “Con ngựa gì hả mẹ? Con ngọc cuộc sống tử tế. Im một gia đình bình thường.”
Hùng quay sang tôi, mắt đỏ: “Thảo… anh xin lỗi. Anh đã để em chịu đựng một mình.”
Rồi anh quay sang mẹ, dứt khoát: “Từ nay, vợ chồng con sẽ ở riêng. Mẹ muốn sang thăm thì con luôn chào đón. Nhưng mẹ không được kiểm soát vợ con nữa.”
Bà Liên chết phấn, môi run run: “Con… bỏ mẹ à?”
Hùng lắc đầu: “Con không bỏ mẹ. Nhưng con cũng không bỏ vợ.”
Khi giải quyết vấn đề này, tôi mới hiểu: cuộc hôn nhân không chết vì thiếu tiền, mà chết vì thiếu ranh giới.
Và lần này, tôi sẽ không im lặng nữa.