CN. Th8 30th, 2026

“Cầm lấy mà về quê sống! Sau này đừng đến Thượng Hải làm phiền tôi nữa!”

Một xấp tiền nhân dân tệ bay khỏi tay Trần Hạo Nhiên, đập vào vai mẹ tôi rồi tung trắng trên nền đá cẩm thạch của căn hộ cao cấp ở Phố Đông.

Căn phòng im bặt.

Mẹ tôi, bà Lâm Tú Lan, đã ngoài sáu mươi. Bà mặc chiếc áo khoác cũ từ quê lên, hai bàn tay chai sần run lên. Bà không cãi, chỉ cúi xuống nhặt từng tờ tiền.

“Mẹ đừng nhặt.”

Tôi bước tới, nhưng mẹ vội giữ tay tôi.

“Thanh Nghi, thôi con. Mẹ về.”

Hạo Nhiên cười lạnh.

“Nghe thấy chưa? Mẹ cô còn hiểu chuyện hơn cô.”

Tôi nhìn người đàn ông mình đã gọi là chồng suốt sáu năm.

Trần Hạo Nhiên, ba mươi lăm tuổi, phó tổng giám đốc Tập đoàn Trần Thịnh. Trong mắt nhà họ Trần, anh là người thừa kế sáng giá. Còn tôi, Lâm Thanh Nghi, chỉ là cô con dâu xuất thân từ một thị trấn nhỏ ở Giang Tô, người mà mẹ chồng tôi vẫn thường nói là “may mắn đổi đời nhờ lấy được con trai bà”.

Mẹ tôi lần này lên Thượng Hải không phải xin tiền.

Bà chỉ mang cho tôi một túi hạt dẻ rang và chiếc áo len tự đan.

Nhưng bà vừa bước vào nhà, Hạo Nhiên đã cau mặt.

“Không phải tôi đã bảo mẹ cô đừng tùy tiện đến đây sao?”

Mẹ tôi lúng túng:

“Mẹ chỉ muốn thăm Thanh Nghi một chút…”

“Thăm?” Anh ném xấp tiền xuống. “Chẳng phải cuối cùng vẫn là vì tiền sao?”

“Mẹ tôi chưa từng xin anh một đồng!”

Tôi vừa dứt lời, mẹ chồng tôi, bà Trần Mỹ Phượng, từ sofa đứng lên.

“Thanh Nghi, cô nói chuyện với chồng kiểu gì vậy?”

Bà nhìn mẹ tôi từ đầu đến chân.

“Thông gia, bà cầm tiền rồi về đi. Nhà họ Trần không thiếu vài nghìn tệ, nhưng chúng tôi không thích người quê cứ tìm lý do lên đây.”

Mặt mẹ tôi đỏ bừng.

Bà nhặt tờ tiền cuối cùng, đặt toàn bộ lên bàn.

“Tôi không cần.”

Hạo Nhiên đập tay xuống mặt bàn.

“Không cần thì bà đến đây làm gì?”

Tôi nghe một tiếng “rắc” rất nhỏ trong lòng mình.

Sáu năm chịu đựng.

Sáu năm tôi từ bỏ công việc ở Hàng Châu để theo anh đến Thượng Hải, chăm sóc cha mẹ anh, đứng sau giúp anh xử lý những ngày công ty lao đao.

Vậy mà đổi lại, mẹ tôi bị làm nhục ngay trước mặt tôi.

Tôi kéo vali của mẹ.

“Con đưa mẹ đi.”

Hạo Nhiên lạnh lùng hỏi:

“Cô bước ra khỏi cửa hôm nay thì đừng mong tôi cho cô một đồng.”

Tôi quay lại.

“Anh nghĩ thứ tôi cần nhất là tiền của anh sao?”

Anh bật cười.

“Không phải à?”

Tôi cũng cười.

Nhưng lần đầu tiên sau sáu năm, nụ cười ấy khiến anh khựng lại.

Tối hôm đó, sau khi đưa mẹ đến khách sạn gần ga Hồng Kiều, tôi không về nhà ngay.

Tôi ngồi trong sảnh khách sạn, mở chiếc điện thoại cũ mà ba tôi để lại trước khi qua đời.

Có một số điện thoại tôi đã sáu năm không gọi.

Tôi bấm máy.

Đầu dây bên kia chỉ đổ chuông hai lần.

“Cô Lâm?”

Giọng đàn ông trung niên lập tức trở nên nghiêm túc.

Tôi nhìn dòng xe ngoài cửa kính.

“Chú Chu, cháu muốn lấy lại những thứ trước đây cháu giao cho nhà họ Trần quản lý.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Cô chắc chứ?”

“Chắc.”

“Bao gồm cả phần cổ phần đứng tên ủy thác?”

Tôi siết điện thoại.

“Tất cả.”

Sáng hôm sau, Hạo Nhiên gọi cho tôi hơn mười cuộc.

Đến cuộc thứ mười một, tôi mới nghe.

“Cô đang ở đâu?”

“Có việc gì?”

“Chiều nay về nhà. Mẹ muốn cô xin lỗi.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Xin lỗi ai?”

“Xin lỗi mẹ tôi. Hôm qua cô làm bà mất mặt.”

Tôi bật cười.

Hạo Nhiên gằn giọng:

“Lâm Thanh Nghi, đừng thử thách giới hạn của tôi.”

“Tối nay tôi sẽ về.”

Anh im lặng, dường như hài lòng.

Nhưng anh không biết tôi trở về không phải để xin lỗi.

Tôi trở về để đặt đơn ly hôn lên bàn.

Tối đó, cả nhà họ Trần đang dùng bữa trong biệt thự cũ tại khu Từ Hối. Mẹ chồng vừa nhìn thấy tôi đã lạnh mặt.

“Biết đường về rồi à?”

Tôi đặt một tập giấy trước mặt Hạo Nhiên.

“Ly hôn đi.”

Chiếc đũa trong tay anh dừng giữa không trung.

“Cô nói gì?”

“Tôi không muốn lặp lại.”

Bà Trần Mỹ Phượng bật cười.

“Cô dọa ai vậy? Rời khỏi nhà họ Trần, cô có gì?”

Hạo Nhiên lật vài trang rồi ném tập giấy xuống.

“Được. Muốn ly hôn thì ly hôn. Nhưng căn hộ Phố Đông, xe và cổ phần công ty đều thuộc nhà họ Trần. Cô đừng nghĩ lấy được thứ gì.”

Tôi nhìn anh.

“Anh chắc những thứ đó đều thuộc nhà họ Trần?”

Nụ cười trên môi anh chợt cứng lại.

Đúng lúc ấy, quản gia hốt hoảng chạy vào.

“Lão phu nhân… bên tập đoàn vừa gọi tới.”

Mẹ chồng tôi cau mày.

“Có chuyện gì?”

Quản gia nhìn tôi, sắc mặt trắng bệch.

“Hội đồng quản trị vừa nhận được thông báo… quyền biểu quyết của một khối cổ phần lớn đã bị thu hồi.”

Hạo Nhiên bật dậy.

“Cái gì?”

Điện thoại anh lập tức reo.

Anh vừa nghe máy, khuôn mặt đã biến sắc.

“Không thể nào! Người ủy thác đó đã ký hợp đồng từ nhiều năm trước!”

Tôi chậm rãi đứng lên.

Ngoài cửa, một người đàn ông mặc vest đen bước vào, đặt trước mặt tôi một chiếc cặp tài liệu.

“Cô Lâm, hồ sơ cô yêu cầu đã được mang tới.”

Hạo Nhiên nhìn chiếc cặp, rồi nhìn tôi.

“Thanh Nghi… cô đã làm gì?”

Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ chồng bỗng nhìn thấy con dấu đỏ trên tập hồ sơ.

Chiếc chén trà trong tay bà rơi xuống đất.

“Con dấu này…”

Bà lao tới, giật lấy trang đầu tiên. Chỉ đọc được vài dòng, sắc mặt bà đã trắng bệch.

“Không… không thể nào…”

Hạo Nhiên giằng tập giấy khỏi tay mẹ.

“Mẹ, đây là cái gì?”

Bà Trần Mỹ Phượng không trả lời.

Bà chỉ nhìn tôi như thể lần đầu tiên thật sự nhận ra cô con dâu mà bà đã khinh thường suốt sáu năm.

Rồi Hạo Nhiên lật sang trang thứ hai.

Đồng tử anh co lại.

Ở cuối trang là một chữ ký anh vô cùng quen thuộc.

Chính là chữ ký của cha anh từ tám năm trước.

Anh ngẩng phắt đầu lên:

“Lâm Thanh Nghi… tại sao tên cô lại xuất hiện trong văn bản này?”

Tôi còn chưa mở miệng, người đàn ông mang cặp tài liệu đã rút ra một phong bì niêm phong khác.

“Cô Lâm, vẫn còn một tài liệu cuối cùng. Ông Lâm dặn rằng chỉ được mở nó khi nhà họ Trần chủ động xúc phạm bà Tú Lan và cuộc hôn nhân của cô đi đến bước này.”

Cả phòng chết lặng.

Tôi nhìn phong bì.

Trên mặt giấy chỉ có một dòng chữ viết tay của người cha đã mất:

“Thanh Nghi, nếu con đang đọc những dòng này, đã đến lúc con biết nhà họ Trần thực sự nợ mẹ con thứ gì…”

Tay tôi run lên khi chạm vào mép phong bì.

Còn phía đối diện, mẹ chồng tôi bỗng hét lên:

“Đừng mở nó!”

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *