(Tiếp theo phần 1)
Tôi cắm sạc điện thoại ngay trong góc sân, đứng chờ máy lên nguồn mà tay vẫn run. Vừa đủ pin để mở lại tin nhắn, tôi phóng to từng dòng chữ trong cuốn sổ tay được chụp lại.
Đó là những dòng ghi chép chi tiết, theo từng tháng, từng năm, liệt kê các khoản tiền: “Tháng 3 – đưa Thư 500, nó không biết”, “Tháng 8 – giấu 2 triệu tiền giỗ để dành cho nó sau này”, “Năm thứ 5 – gửi tiết kiệm riêng cho vợ chồng nó, sổ để chỗ dì Sáu.”
Tôi đọc mà không hiểu nổi, đầu óc rối bời. Đúng lúc đó, một tin nhắn khác từ số lạ hiện lên tiếp theo, kèm lời giải thích ngắn gọn:
“Cháu là Loan, cháu gái của bác Sáu, hàng xóm nhà cô. Bác Sáu nhờ cháu gửi mấy hình này cho cô, bác dặn nếu hôm nay cô bị bà đuổi khỏi bếp lần nữa thì phải cho cô biết sự thật, chứ bác thấy tội cô quá rồi.”
Tôi vội gọi lại số đó, đầu dây bên kia là giọng một cô gái trẻ, có vẻ ngập ngừng vì không biết mình có đang làm đúng không.
“Cô Thư ơi, bác Sáu con dặn kỹ lắm, bác nói cô đọc sổ đó chắc sẽ không hiểu, để bác giải thích trực tiếp cho cô nghe thì hơn.”
Tôi xin số điện thoại, gọi ngay cho bác Sáu, người hàng xóm thân thiết của mẹ chồng tôi bao năm nay. Giọng bác trầm ấm, có phần áy náy khi nghe tôi hỏi về cuốn sổ.
“Thư à, chuyện này bác giữ bí mật giúp bà Tâm mẹ chồng con suốt mấy năm nay, nhưng bác thấy hôm nay bà lại làm quá với con, bác không đành lòng giấu nữa. Con biết không, mẹ chồng con không phải người ác, bà chỉ là… bà có cách thương con theo kiểu riêng của bà thôi.”
Tôi nghẹn ngào: “Bác nói rõ cho con nghe đi, con không hiểu gì cả.”
Bác Sáu kể, suốt bảy năm qua, mỗi lần tôi đưa lương cho mẹ chồng chi tiêu chung trong nhà, bà đều âm thầm trích ra một phần nhỏ, gửi riêng vào một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, nhờ bác Sáu giữ hộ vì sợ để trong nhà, ông chồng cũ nghiện rượu của người chị dâu bên nhà chồng biết chuyện sẽ mượn hoài không trả. Bà làm vậy vì từng chứng kiến cảnh cô con gái lớn của bà, tức chị chồng tôi, kết hôn xong bị nhà chồng vắt kiệt tiền bạc, đến khi ly hôn tay trắng không còn gì.
“Bà Tâm sợ Thư con cũng rơi vào cảnh đó, nên âm thầm để dành riêng cho con một khoản, không cho ai biết, kể cả Huy. Bà tính, sau này nếu vợ chồng con có ra riêng, hay chẳng may có chuyện gì, con vẫn có một khoản phòng thân, không phải trắng tay như chị chồng con ngày trước.”
Tôi đứng lặng người giữa sân, không biết nên vui hay nên giận. Vui vì hóa ra bao năm qua, mẹ chồng không hoàn toàn ghẻ lạnh với tôi như tôi vẫn nghĩ. Nhưng giận vì cách bà thể hiện lại quá kỳ lạ, khắc nghiệt, khiến tôi phải chịu đựng biết bao tủi nhục trong bảy năm mà không hề hay biết lý do thật sự đằng sau.
Tôi lau nước mắt, quay vào nhà. Mẹ chồng đang ngồi một mình trong bếp, tay vẫn cầm con dao thái dở dang, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra cửa, có lẽ bà cũng đang dằn vặt vì hành động lúc nãy.
“Mẹ, con vừa nói chuyện với bác Sáu.”
Mẹ chồng tôi giật mình, quay phắt lại, mặt biến sắc: “Bác Sáu nói gì với con?”
“Mẹ, con biết chuyện cuốn sổ tiết kiệm rồi. Sao mẹ không nói cho con biết, để con phải chịu đựng bảy năm qua mà không hiểu vì sao mẹ đối xử với con như vậy?”
Mẹ chồng tôi cúi đầu, tay run run đặt con dao xuống bàn. Bà im lặng một lúc lâu, rồi mới cất lời, giọng nghèn nghẹn.
“Mẹ xin lỗi con. Mẹ biết cách của mẹ kỳ cục, nhưng mẹ sợ. Mẹ sợ nếu mẹ đối xử với con quá tốt, quá chiều chuộng, con sẽ ỷ lại, không biết tự lo cho bản thân, giống như con Hạnh chị chồng con ngày trước, cứ nghĩ nhà chồng lo hết nên không chịu học cách tự lập, đến khi vợ chồng nó tan vỡ thì trắng tay, khổ sở vô cùng.”
Tôi nghe mà nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải vì tủi nhục, mà vì thương cảm xen lẫn ấm ức. “Mẹ, nhưng cách mẹ làm khiến con nghĩ mẹ ghét bỏ con suốt bảy năm nay. Con từng có lúc muốn ly hôn vì không chịu nổi áp lực từ mẹ. Nếu mẹ nói thẳng ra ngay từ đầu, có phải hai mẹ con mình đã không phải trải qua từng ấy năm hiểu lầm không?”
Mẹ chồng tôi bật khóc, lần đầu tiên tôi thấy bà yếu đuối đến vậy: “Mẹ sai rồi, Thư à. Mẹ cứ nghĩ làm vậy là thương con theo cách của mẹ, nhưng mẹ quên mất, con cũng cần được yêu thương một cách rõ ràng, chứ không phải chịu đựng trong im lặng.”
Đúng lúc đó, Huy bước vào bếp, nghe được đoạn cuối câu chuyện, đứng chết lặng ở cửa. Anh nhìn tôi, rồi nhìn mẹ, giọng đầy hối hận.
“Con xin lỗi. Bao năm nay con cứ nghĩ mẹ khắt khe với Thư là chuyện bình thường trong nhà, con chưa từng hỏi kỹ vì sao, cũng chưa từng đứng về phía vợ đúng lúc. Con là chồng, đáng lẽ con phải là người hiểu vợ mình nhất, bảo vệ vợ mình nhất, vậy mà suốt bảy năm con chỉ biết khuyên Thư nhịn nhục.”
Tôi nhìn Huy, nói ra tất cả những điều mình dồn nén bấy lâu: “Anh Huy, em không cần một khoản tiền tiết kiệm bí mật để cảm thấy được yêu thương. Điều em cần là một người chồng dám đứng về phía em khi em bị đối xử bất công, không phải lúc nào cũng bảo em nhịn cho qua chuyện.”
Huy gật đầu, bước đến nắm lấy tay tôi: “Anh hứa, từ giờ về sau, anh sẽ không còn im lặng nữa. Nếu mẹ có sai, anh sẽ nói thẳng với mẹ, chứ không đẩy trách nhiệm nhịn nhục về phía em nữa.”
Sau bữa giỗ hôm đó, không khí gia đình dần thay đổi. Mẹ chồng tôi đưa tôi cuốn sổ tiết kiệm bà nhờ bác Sáu giữ suốt bảy năm, số tiền không quá lớn nhưng đủ để tôi xúc động đến nghẹn lòng. Bà cũng chủ động ngồi lại, cùng tôi bàn bạc lại chuyện bếp núc trong nhà, để tôi có không gian riêng nấu những món hợp khẩu vị và sức khỏe của cả gia đình, không còn áp đặt như trước.
Tôi không đòi ra riêng, cũng không còn giữ trong lòng những uất ức cũ. Nhưng tôi yêu cầu rõ ràng với cả Huy và mẹ chồng, rằng từ nay, mọi chuyện trong nhà, dù lớn hay nhỏ, đều cần được nói thẳng, không còn im lặng chịu đựng hay âm thầm hành động mà không giải thích.
Bảy năm nhịn nhịn trong căn bếp nhỏ, tôi từng nghĩ đó là số phận của một nàng dâu. Nhưng giờ tôi hiểu, đôi khi phía sau những hành động khắc nghiệt nhất, lại ẩn giấu một tình thương vụng về chưa từng được nói ra. Và điều quan trọng không phải là nhịn đến bao giờ, mà là biết lúc nào cần lên tiếng, để những yêu thương âm thầm không còn phải trả giá bằng tổn thương âm thầm không kém.
-HẾT-