(Tiếp theo phần 1)
Tôi gạt tay Nam ra, không để anh giữ chiếc phong bì lại.
“Anh để yên, đây là chuyện em cần nói rõ với cả nhà.”
Mẹ chồng tôi nhíu mày, cầm phong bì lên, rút tờ giấy bên trong ra. Đó là bản sao kê ngân hàng tôi đã in sẵn, đánh dấu bằng bút highlight từng khoản chuyển khoản đều đặn suốt hơn một năm qua vào tài khoản chung, kèm theo một tờ giấy viết tay tôi tự tổng hợp riêng: khoản tiền viện phí đợt mẹ mổ sỏi thận năm ngoái, ghi rõ ngày tháng, số tiền, kèm cả biên lai viện phí phô tô công chứng.
Cả bàn ăn im lặng. Em chồng đọc lướt qua, mặt biến sắc, ấp úng:
“Cái này… cái này là gì vậy chị?”
“Là những khoản tiền tôi đã đóng góp cho gia đình này suốt hơn một năm qua. Mỗi tháng tôi chuyển đều vào tài khoản chung, không thiếu một kỳ nào. Còn khoản tiền viện phí của mẹ năm ngoái, chính tôi là người đứng ra thanh toán toàn bộ, không phải một mình Nam như mọi người vẫn nghĩ.”
Mẹ chồng tôi cầm tờ biên lai viện phí, tay hơi run, mặt đầy vẻ không tin.
“Sao… sao tôi không biết chuyện này? Lúc đó thằng Nam nói nó tự lo hết mà?”
Tôi quay sang nhìn Nam. Anh cúi đầu, không dám nhìn ai, im lặng như đã quen với việc để mọi hiểu lầm trôi qua mà không đính chính.
“Anh nói cho mẹ biết đi. Số tiền viện phí hôm đó, ai là người đưa cho anh mang đi đóng?”
Nam thở dài thật sâu, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhỏ hẳn:
“Là… là tiền của Diệp. Con lúc đó kẹt tiền, không đủ đóng viện phí ngay, Diệp đưa toàn bộ số tiền cô ấy dành dụm được để lo cho mẹ, con chỉ là người mang đi đóng thôi.”
Cả bàn ăn chết lặng thêm lần nữa. Em chồng đặt đũa xuống, không dám nói thêm câu nào. Mẹ chồng tôi ngồi lặng đi, tay vẫn cầm tờ biên lai, mắt đỏ hoe.
“Vậy… suốt hơn một năm nay, những lần tôi nói con là ăn bám, không đóng góp gì cho nhà này, con vẫn để tôi nói vậy mà không đính chính?”
“Con từng định nói, nhưng anh Nam bảo con đừng nói ra, để anh gộp chung vào phần đóng góp của anh cho gọn, tránh mẹ so đo tính toán. Con nghĩ, chuyện tiền bạc trong nhà không cần phải rạch ròi từng đồng, miễn là mọi người sống với nhau thoải mái. Nhưng con không ngờ, sự im lặng của con lại khiến mọi người hiểu lầm nặng đến mức này, còn đem con ra làm trò cười trước cả họ hàng.”
Mẹ chồng tôi quay sang Nam, giọng đã bắt đầu gắt lên:
“Sao con lại giấu mẹ chuyện này? Con để mẹ với cả nhà hiểu lầm, chê bai vợ con suốt cả năm trời, con thấy vậy mà không nói một lời bênh vực à?”
Nam cúi gằm mặt, giọng nghẹn lại:
“Con xin lỗi mẹ, xin lỗi Diệp. Con nghĩ đơn giản là không muốn mẹ với Diệp so đo chuyện tiền bạc, sợ ảnh hưởng tình cảm mẹ con, chị em trong nhà. Con không ngờ cách con chọn im lặng lại khiến Diệp phải chịu ấm ức nhiều đến vậy.”
Tôi nhìn khắp lượt mọi người trong bàn ăn, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát.
“Con không trách anh Nam hoàn toàn, vì con biết anh không có ý xấu. Nhưng con cần mọi người hiểu, con chưa từng ăn bám ai trong nhà này. Công việc của con thu nhập không cố định như đi làm công ty, nhưng con vẫn đóng góp đầy đủ, thậm chí còn nhiều hơn cả những gì mọi người tưởng.”
Em chồng – người từng nhiều lần buông lời châm chọc nhất – cúi đầu, giọng lí nhí:
“Em xin lỗi chị. Em chỉ nghĩ chị làm nghề tự do, ở nhà nhiều nên nói vui vài câu, không ngờ chị phải chịu đựng những lời đó lâu vậy mà không nói ra.”
“Chị không giận em vì vài câu nói đùa ban đầu. Chị giận vì những câu đùa đó lặp lại quá nhiều lần, trở thành một định kiến cả nhà mặc định về chị, mà không ai buồn hỏi lại chị một câu cho rõ ràng.”
Mẹ chồng tôi đặt tờ biên lai xuống bàn, thở dài, giọng đã dịu hẳn, có phần áy náy rõ rệt.
“Mẹ xin lỗi con. Mẹ nói những lời đó nhiều lần, không nghĩ nó làm con tổn thương đến mức này. Mẹ chỉ quen nếp nghĩ ngày xưa, ai không có lương cố định hàng tháng là mẹ mặc định người đó không đóng góp được gì.”
Tôi gật đầu, không muốn kéo dài không khí nặng nề quá lâu trong bữa cơm, nhưng vẫn muốn nói rõ điều mình mong muốn.
“Con không cần mẹ với mọi người phải áy náy mãi. Con chỉ mong từ nay, chuyện đóng góp trong nhà, ai làm gì, đóng góp ra sao, nên được nói rõ ràng, công bằng, không nên mặc định dựa trên việc ai có lương tháng cố định hay không. Con làm nghề tự do, thu nhập không đều, nhưng con vẫn có trách nhiệm với gia đình này không kém ai.”
Sau bữa cơm hôm đó, không khí trong nhà thay đổi rõ rệt. Vài ngày sau, cả nhà ngồi lại, thống nhất một cách quản lý tài chính minh bạch hơn: mỗi tháng, cả tôi và Nam đều công khai phần đóng góp của mình vào một cuốn sổ chung, không còn tình trạng gộp chung mập mờ như trước.
Nam, sau lần đó, cũng thay đổi hẳn thái độ. Anh không còn chọn cách im lặng cho “yên chuyện” mỗi khi mẹ hay em gái buông lời không hay về tôi, mà chủ động lên tiếng bênh vực ngay khi cần thiết.
“Anh xin lỗi vì đã để em chịu đựng một mình suốt thời gian dài. Anh cứ nghĩ im lặng là cách tốt nhất để giữ hòa khí, nhưng hóa ra chính sự im lặng đó lại khiến em bị tổn thương, còn anh thì vô tình tiếp tay cho hiểu lầm kéo dài.”
“Em hiểu anh không cố ý làm em tổn thương. Nhưng sau này, có chuyện gì liên quan đến em, anh cứ nói thẳng, đừng chọn cách im lặng nữa. Vợ chồng mình phải cùng lên tiếng bảo vệ nhau, chứ không phải một mình em tự xoay xở rồi âm thầm chịu đựng.”
Ba tháng sau, tôi nhận được một dự án thiết kế lớn từ một khách hàng nước ngoài, thu nhập cao hơn hẳn so với những tháng trước, đủ để tôi tự tin đóng góp một khoản không nhỏ vào việc sửa sang lại phòng khách cho cả nhà nhân dịp Tết. Lần này, tôi không giấu giếm hay để Nam gộp chung nữa, mà công khai nói rõ với mẹ chồng.
“Đợt này con có dự án lớn, con muốn góp một phần để sửa sang lại phòng khách đón Tết. Coi như của con dâu góp chút công sức cho nhà mình.”
Mẹ chồng tôi nhìn tôi, ánh mắt đã khác hẳn so với trước, không còn dò xét hay so đo, mà là sự trân trọng thật lòng.
“Con làm vậy mẹ mừng lắm. Mẹ cảm ơn con, và mẹ cũng xin lỗi vì những lời trước đây mẹ đã nói không đúng về con.”
Tôi mỉm cười, đáp lại nhẹ nhàng, không còn giữ trong lòng những ấm ức cũ.
“Con không cần mẹ phải nhắc lại chuyện cũ nữa. Con chỉ mong từ nay, gia đình mình nhìn nhận công sức của nhau công bằng hơn, không đánh giá một người chỉ qua việc họ có đi làm công ty hay không, có lương tháng cố định hay không.”
Từ dạo đó, không ai trong nhà còn nhắc đến cụm từ “con dâu ăn bám” nữa. Tôi vẫn tiếp tục công việc thiết kế tự do của mình, thu nhập có tháng cao tháng thấp như trước, nhưng giờ đây, mọi đóng góp của tôi đều được nhìn nhận đúng với giá trị thật, không còn bị vùi lấp trong những định kiến vội vàng và thiếu công bằng như trước nữa.
-HẾT-