Người Cha và Người Vợ sững sờ, đứng chết trân tại chỗ, không tin vào tai mình. Kinh hoàng tột độ bủa vây lấy họ. Cái gì? Thứ từ âm giới? Con gái họ… đang định cưới một thứ không phải người? Mọi thứ xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, vượt xa mọi lý giải bình thường mà họ có thể tưởng tượng.
Người Đàn Ông Lạ vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng, đôi mắt lạnh lùng không chút biểu cảm. Hắn dường như không bị lời nói của thầy mo làm ảnh hưởng, hoặc giả vờ không hiểu.
Người Con Gái vẫn giữ ánh nhìn vô hồn ấy, không phản ứng gì với lời cảnh báo đầy sợ hãi của Thầy mo. Em chỉ đứng đó, im lặng một cách đáng sợ.
Không khí tĩnh lặng đến rợn người vài giây trước bỗng chốc vỡ tan. Tiếng xì xào, bàn tán nổi lên từ phía những người Họ Hàng đang đứng chứng kiến. Họ nhìn Thầy mo với vẻ vừa sợ hãi vừa hoang mang, rồi lại nhìn sang Người Đàn Ông Lạ với ánh mắt đầy nghi ngờ và khiếp đảm. Ai đó khẽ hét lên, ai đó lùi lại.
Người Vợ bỗng khuỵu xuống, hai tay ôm mặt nức nở, tiếng khóc xé lòng hòa lẫn sự sợ hãi. Người Cha vội chạy đến đỡ vợ, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi Người Đàn Ông Lạ và đứa con gái đang đứng như người mất hồn. Ông thấy lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác lạnh lẽo ghê rợn bò dọc sống lưng. Sự thật rùng rợn mà thầy mo vừa thốt ra… nó như một lời nguyền khủng khiếp giáng xuống gia đình ông.
Thầy mo Nhậm vẫn quỳ sụp dưới đất, miệng lẩm bẩm những câu chú không rõ nghĩa, ánh mắt thất thần nhìn chằm chằm vào mâm lễ, nơi ông vừa nhìn thấy điều gì đó kinh hoàng. Mồ hôi túa ra trên gương mặt nhăn nheo của ông.
Sự hỗn loạn bắt đầu lan ra. Tiếng khóc, tiếng kêu sợ hãi, tiếng bước chân lùi vội, tất cả biến khoảng sân nhà ông thành một cảnh tượng hỗn mang của nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng. Không ai còn nghĩ đến lễ cưới nữa. Tất cả chỉ nhìn chằm chằm vào Người Đàn Ông Lạ và đứa con gái thân yêu của ông, đứa con gái giờ đây dường như đã không còn là chính mình. Điều gì đã xảy ra với nó trong 7 ngày ở Hà Giang? Hắn là ai? Thầy mo nhìn thấy gì trên mâm lễ? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Người Cha, nhưng tất cả chỉ dẫn đến một vực thẳm của sự sợ hãi.”
“Thầy mo Nhậm hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở đang dồn dập vì sợ hãi. Gương mặt ông vẫn còn trắng bệch, nhưng ánh mắt đã tập trung hơn, nhìn thẳng vào đôi vợ chồng. Ông biết mình phải nói ra, dù sự thật có khủng khiếp đến đâu.
“Không phải người… không phải là con gái của hai ông bà nữa…” Giọng ông thì thào, rồi lớn dần lên, gấp gáp. “Tôi nhìn thấy… một luồng tà khí cực mạnh bao trùm lấy hắn! Và nó… nó cũng đang bám vào con gái của hai ông bà!”
Người Cha và Người Vợ chỉ có thể trân trân nhìn ông, kinh hoàng đến mức không thốt nên lời. Cái lạnh ban nãy giờ đã biến thành một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, thấm vào tận xương tủy.
Thầy mo Nhậm run rẩy giơ bàn tay lên, như muốn chạm vào không khí nặng trịch quanh Người Đàn Ông Lạ và Người Con Gái. “Hắn… hắn không phải là người sống. Hắn là một thực thể… một thứ gì đó cổ xưa… từ nơi không thuộc về thế giới này.”
Ông dừng lại, nuốt nước bọt khan. Những lời tiếp theo càng lúc càng khó nói, nhưng ông buộc phải nói. “Tôi nhìn thấy linh hồn con gái ông bà… nó không ở đây! Nó… nó đã bị hắn giam hãm ở đâu đó… có lẽ là ở cái rừng nơi nó mất tích! Hắn… hắn đang dùng thân xác của con bé làm vật dẫn! Hoặc tệ hơn… hắn đã kết… kết âm hôn… với linh hồn của con bé rồi!”
Những lời giải thích của thầy mo như những nhát dao đâm thẳng vào tim Người Cha và Người Vợ. Họ như chết điếng. Não bộ từ chối xử lý những thông tin kinh khủng ấy. Con gái họ… linh hồn bị giam cầm… thân xác bị chiếm đoạt… kết âm hôn với một thực thể tà ác? Không thể nào!
“Thầy nói gì vậy?” Người Vợ đột ngột gào lên, giọng lạc đi vì sốc và sợ hãi tột cùng. Bà loạng choạng bước về phía Thầy mo, khuôn mặt đẫm nước mắt. “Con gái tôi… con gái tôi mà thầy… không thể nào… không thể nào là thật!”
Bà không chịu nổi cú sốc quá lớn, chân khuỵu xuống, hai tay ôm lấy ngực, tiếng khóc thét nức nở bật ra khỏi lồng ngực. Nước mắt, nước mũi hòa lẫn vào nhau trên khuôn mặt méo mó vì đau khổ. Bà gục xuống, khóc ngất.
Người Cha vội vàng đỡ lấy vợ, trái tim ông như bị bóp nghẹt. Vừa đau đớn nhìn vợ, ông vừa không thể ngừng nhìn Người Đàn Ông Lạ và đứa con gái đang đứng đó, lạnh lẽo và xa lạ. Lời thầy mo… nó vang vọng trong đầu ông như một lời nguyền rủa. Sự thật kinh hoàng ấy… nó vượt quá sức chịu đựng của một người cha, người mẹ.”
“Thầy mo Ông Nhậm vừa dứt lời, những âm thanh ai oán của Người Vợ vẫn còn văng vẳng, không khí trong nhà như đặc quánh lại vì sợ hãi và đau khổ. Ngay lúc ấy, Người Đàn Ông Lạ, người vẫn đứng im lặng như một bức tượng nãy giờ, đột ngột ngẩng phắt đầu lên.
Khuôn mặt hắn, vốn đã lạnh lùng và vô cảm, giờ méo mó một cách quỷ dị, những đường nét căng cứng, biến dạng như bị một lực vô hình nào đó vặn vẹo. Ánh mắt hắn, trước đó chỉ là sự trống rỗng và bí ẩn, bỗng chuyển sang một màu đỏ ngầu đáng sợ, rực lên như than hồng trong đêm tối, đầy sát khí và hung tợn.
Một tiếng gầm gừ trầm đục, khàn đặc, bật ra từ cổ họng hắn. Âm thanh đó không giống bất kỳ tiếng động nào của con người, nó ghê rợn và nguyên thủy như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm.
Đôi mắt đỏ ngầu ấy găm chặt vào Thầy mo Ông Nhậm, rồi lia sang Người Cha và Người Vợ đang ôm nhau. Ánh nhìn ấy không còn là sự xa lạ hay vô cảm nữa, mà là sự căm ghét, sự đe dọa tột cùng, như thể hắn đang nhìn những kẻ ngáng đường đáng bị tiêu diệt.
Người Cha và Người Vợ, đang chìm trong nỗi đau và sự bàng hoàng vì lời thầy mo, giờ phải đối diện trực tiếp với bộ mặt thật kinh hoàng của kẻ lạ. Cái vẻ ngoài đáng sợ đó, cùng với tiếng gầm gừ ghê rợn, khiến họ sợ hãi tột độ. Bản năng mách bảo họ phải tránh xa. Cả hai người run rẩy lùi lại phía sau, quên cả nỗi đau mất con mà chỉ còn cảm giác kinh hoàng bao trùm.
Người Con Gái vẫn đứng đó, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không phản ứng trước sự biến đổi đáng sợ của Người Đàn Ông Lạ hay sự sợ hãi của bố mẹ mình, như thể cô chỉ là một con rối vô tri đứng cạnh chủ nhân.”
“Hắn không nói thêm một lời nào, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào Người Con Gái đang đứng vô hồn. Một tiếng gầm gừ dữ tợn hơn nữa bật ra từ lồng ngực hắn. Rồi, đột ngột, hắn lao vọt tới, nhanh như một mũi tên xuyên màn đêm.
Người Cha và Người Vợ kinh hoàng tột độ. Họ nhìn bàn tay của kẻ lạ kia biến dạng ngay trước mắt: những ngón tay dài ra một cách quái dị, móng tay dày lên, cong lại và sắc nhọn như móng vuốt của một loài thú săn mồi khổng lồ. Làn da ngăm đen căng ra, gân guốc nổi lên chằng chịt.
Trong khi lao tới, hắn gằn giọng. Đó là thứ âm thanh thô ráp, trầm đục, vang vọng như được phát ra từ cổ họng của một con mãnh thú, một thứ ngôn ngữ cổ xưa, xa lạ mà chưa từng ai ở đây được nghe. Nhưng kỳ lạ thay, dù không hiểu từng từ một, Người Cha và Người Vợ vẫn cảm nhận được ý nghĩa khủng khiếp ẩn chứa trong đó. Nó là sự chiếm đoạt, là lời tuyên bố sở hữu lạnh lẽo và tàn bạo.
“”Ngươi là của ta!”” Hắn gầm lên bằng thứ tiếng đó, đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu cháy không khí xung quanh. “”Không ai có thể cản trở ta đưa ngươi đi!””
Lời nói vô hình ấy như một cú đánh thẳng vào lồng ngực Người Cha. Sự sợ hãi ban đầu bị thay thế bằng cơn giận dữ và bản năng bảo vệ con cái nguyên thủy. Bất chấp hình dáng kinh hoàng và tốc độ khủng khiếp của kẻ lạ, Người Cha lập tức xông tới. Ông dang rộng vòng tay, đứng chắn ngay trước mặt Người Con Gái, tấm lưng gầy gò làm bức tường chắn giữa con và thực thể đang lao tới kia.”
“Người Cha đưa tay ra, không phải để chặn đòn tấn công khủng khiếp đang lao tới, mà là nắm lấy cánh tay lạnh ngắt của Người Con Gái. Ông cố gắng kéo mạnh con về phía mình, lôi con ra khỏi tầm với của cái thực thể đang gầm gừ kia, ra khỏi cái lễ cưới điên rồ này.
“”Con ơi, về với bố mẹ đi con! Đừng nghe lời hắn!”” Ông van nài, giọng nghẹn lại vì sợ hãi và tuyệt vọng.
Nhưng cánh tay của Người Con Gái cứng lại. Nó không cử động theo lực kéo của ông. Đột nhiên, một sức mạnh không thể tin được bộc phát từ cơ thể gầy gò, yếu ớt của nó. Một lực đẩy khủng khiếp, mạnh hơn bất kỳ ai trong căn nhà này có thể tạo ra.
Người Cha hoàn toàn không ngờ tới. Ông mất thăng bằng, loạng choạng lùi lại, rồi bị đẩy bật ra xa, ngã dúi dụi xuống sàn nhà gỗ lạnh lẽo. Lưng ông đập mạnh xuống đất, đau điếng. Ông há hốc mồm nhìn lên.
Người Con Gái vẫn đứng đó, đôi mắt vẫn vô hồn, trống rỗng như trước. Nhưng lần này, ánh mắt đó không nhìn thẳng vô định nữa. Nó lướt qua Người Cha đang ngã dưới đất, rồi liếc sang Người Vợ đang run rẩy phía sau. Trong tích tắc ấy, một tia nhìn lướt qua đôi mắt đục ngầu, không phải là cảm xúc của con người, mà là sự bực bội, khó chịu, như thể bố mẹ chỉ là những vật cản phiền phức, những chướng ngại vật vô nghĩa đang cản trở nó làm điều gì đó.
Không nói một lời nào, không một chút do dự hay phản kháng, Người Con Gái quay đầu lại. Nó hướng thẳng đôi mắt vô hồn nhưng chứa đựng sự khó chịu ấy về phía Người Đàn Ông Lạ, kẻ đang đứng cách đó vài bước, hình dáng quái dị và đôi mắt đỏ rực vẫn găm chặt vào nó.
Và rồi, với một vẻ phục tùng đến rợn người, không hề chống cự hay né tránh, nó sải bước về phía thực thể đó. Từng bước chân đều đặn, đều đặn, như một con rối đang được giật dây, hoàn toàn thuộc về kẻ vừa gầm gừ tuyên bố sở hữu nó.”
“Thầy Mo Ông Nhậm, người vừa quỳ sụp dưới sàn nhà nhìn mâm lễ bị lật úp trong kinh hãi, lập tức bật dậy như một chiếc lò xo bị nén chặt. Đôi mắt già nua của ông bừng lên một ngọn lửa quyết tâm. Không còn thời gian để giải thích hay cầu xin nữa. Ông phải hành động, ngay lập tức! Linh hồn của đứa trẻ đang bị kéo đi, và cái thực thể kia đang sắp nuốt trọn nó.
Xung quanh là sự hỗn loạn. Người Cha nằm đau đớn dưới sàn, Người Vợ khóc thét, họ hàng kêu la sợ hãi lùi ra xa. Nhưng Thầy Mo Ông Nhậm dường như không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì ngoài hình ảnh Người Con Gái đang từng bước tiến lại gần cái bóng đen quái dị.
Ông nhanh chóng nhìn quanh mâm lễ đổ vỡ. Các loại trái cây, xôi, gà… vương vãi khắp nơi. Nhưng giữa đống đổ nát ấy, có vài thứ quan trọng vẫn còn sót lại, nằm gọn ghẽ như chờ đợi thời khắc này. Nhanh như cắt, ông nhặt lên một lá bùa giấy đã ngả màu thời gian, được gấp rất phức tạp, đây là lá bùa trấn yểm mạnh nhất ông mang theo. Tiếp theo là con dao găm nhỏ bằng sừng hươu, lưỡi dao ánh lên vẻ cổ kính. Cuối cùng là nắm gạo nếp trắng ngần còn sót lại trong chiếc bát đồng.
“”Nhanh lên! Nhanh lên!”” Thầy Mo Ông Nhậm lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Ông lùi lại vài bước, cố gắng tạo ra một khoảng trống giữa ông và Người Con Gái đang tiến lại gần Người Đàn Ông Lạ. Đôi tay run rẩy nhưng đầy kinh nghiệm của ông lập tức bắt đầu hành động. Ông rải nắm gạo nếp thành một vòng tròn thô sơ trên nền nhà gỗ, quanh khu vực giữa ông và hai thực thể kia. Gạo trắng tạo thành một lớp chắn tạm bợ, mong manh.
Tiếp theo, ông cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ. Máu tươi nhỏ giọt xuống lưỡi dao găm bằng sừng. Ông đưa con dao nhuốm máu lên, vừa niệm những câu chú cổ xưa, khó hiểu bằng giọng lầm rầm, vừa nhanh chóng vẽ thêm một vòng tròn bên ngoài vòng gạo nếp, sử dụng chính máu của mình. Vòng tròn máu đỏ tươi nổi bật trên nền gỗ tối màu, toát ra một luồng khí lạnh lẽo, thiêng liêng.
“”Hỡi những linh thần ngàn năm của núi rừng! Xin hãy nghe lời kêu gọi của kẻ tôi tớ hèn mọn này! Bằng máu thịt, bằng linh lực còn sót lại, con xin dựng lên trận pháp tạm thời! Cầm chân! Cầm chân chúng lại! Đừng để nó kéo linh hồn đứa trẻ đi!””
Ông vừa niệm chú, vừa dồn toàn bộ sức lực, toàn bộ linh lực già cỗi vào trận pháp đang hình thành. Lá bùa cổ nhất được ông đặt ngay trung tâm vòng tròn máu. Nó lập tức phát ra một luồng sáng mờ ảo, xanh lè.
Đôi mắt ông dán chặt vào Người Con Gái và Người Đàn Ông Lạ. Ông biết trận pháp này chỉ là một giải pháp tình thế, thô sơ và thiếu hoàn hảo. Mâm lễ đầy đủ mới là thứ có đủ sức mạnh. Nhưng đây là tất cả những gì ông có. Ông phải đánh cược. Cầm chân chúng trong giây lát cũng đủ để ông tìm cách khác, hoặc ít nhất là trì hoãn điều kinh hoàng sắp xảy ra.
Ông nghiến răng, dồn nốt những gì còn lại vào lời chú cuối cùng, đặt tay lên lá bùa đang phát sáng. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào cái bóng đen của Người Đàn Ông Lạ, đầy sự thách thức và kiên định. Dù biết đối thủ này mạnh hơn mình rất nhiều, nhưng ông không thể bỏ cuộc. Không bao giờ!”
“Thầy Mo Ông Nhậm nghiến răng, dồn nốt những gì còn lại vào lời chú cuối cùng, đặt tay lên lá bùa đang phát sáng. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào cái bóng đen của Người Đàn Ông Lạ, đầy sự thách thức và kiên định. Dù biết đối thủ này mạnh hơn mình rất nhiều, nhưng ông không thể bỏ cuộc. Không bao giờ!
Lời chú của Thầy Mo Ông Nhậm đạt đến đỉnh điểm. Lá bùa dưới tay ông bỗng bùng lên một thứ ánh sáng xanh lè chói mắt, vòng tròn máu và gạo nếp rung chuyển dữ dội. Một luồng linh lực già cỗi, thấm đẫm sinh mệnh cả đời tu tập của ông, tuôn trào ra, cố gắng tạo thành một lớp chắn vô hình.
Nhưng cũng ngay khoảnh khắc đó, từ cái bóng đen của Người Đàn Ông Lạ, một luồng tà khí kinh hoàng bùng lên. Nó không phải là một luồng khí đơn thuần, mà như một cơn bão đen cuồn cuộn, mang theo hơi thở của sự mục ruỗng và cái chết.
Không khí trong căn nhà gỗ bỗng đóng băng lại, lạnh lẽo đến thấu xương. Cái lạnh không phải do thời tiết, mà là cái lạnh của âm khí, của vực sâu không đáy. Bên ngoài cửa sổ, những tán lá cây đang xanh tốt bỗng chốc héo rũ, chuyển sang màu nâu sẫm và rơi lả tả như mùa đông đến sớm.
Trận pháp tạm bợ của Thầy Mo Ông Nhậm nhanh chóng trở nên vô vọng trước sức mạnh hủy diệt kia. Vòng tròn gạo trắng tan biến như bụi. Vòng tròn máu tươi bốc hơi khô cong. Lá bùa cổ nhất mà ông mang theo, được truyền từ đời này sang đời khác, bỗng phát ra tiếng xèo xèo rồi cháy thành tro ngay trên tay ông. Con dao găm bằng sừng hươu, vật trấn giữ đầy linh lực, kêu lên một tiếng “”rắc”” giòn tan rồi gãy đôi.
Một luồng khí cực mạnh từ cơn bão đen ập tới, hất văng Thầy Mo Ông Nhậm khỏi vị trí. Ông bay ngược về phía bức tường, đập mạnh vào cột nhà gỗ với một tiếng động khô khốc. Cơ thể già nua của ông lập tức lả đi, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn bất tỉnh.
Cái bóng đen của Người Đàn Ông Lạ đứng đó, không hề nhúc nhích, nhưng từ sâu trong nó, một tiếng cười vang lên. Tiếng cười không phải của con người, mà như hàng ngàn linh hồn đang rên rỉ, gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng. Tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp căn nhà, đóng đinh nỗi kinh hoàng vào trái tim những người đang chứng kiến. Trận pháp đã bị phá hủy, người duy nhất có khả năng ngăn cản đã ngã xuống. Cánh cửa địa ngục dường như đã mở toang.”
“Cái cười ghê rợn từ cái bóng đen của Người Đàn Ông Lạ vẫn còn vọng lại, đóng băng mọi tiếng động khác. Người Cha cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên nặng nhọc. Cảnh tượng Thầy Mo Ông Nhậm già nua, bất tỉnh nằm sõng soài bên cột nhà làm ông rụng rời. Mọi hy vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt. Địa ngục thật sự đang mở cửa ngay trong ngôi nhà của ông.
Bỗng, ông nghe thấy một tiếng nấc nghẹn ngào. Người Vợ, người đã ngất đi từ trước, giờ đây đã tỉnh lại. Đôi mắt bà mở to, nhìn chằm chằm vào cô con gái đang đứng bất động trong vòng xoáy tà khí, cạnh Người Đàn Ông Lạ. Vẻ kinh hoàng trên gương mặt bà nhanh chóng bị thay thế bằng một sự quyết tâm điên cuồng.
“”Hồng… Con ơi!”” Người Vợ bật dậy, hoàn toàn quên đi nỗi sợ hãi. Bà lao tới, bước chân loạng choạng về phía cô con gái.
Người Cha chưa kịp định thần đã thấy vợ mình hành động. Trái tim ông thắt lại. Ông cũng không còn nghĩ được gì nữa. Thầy Mo đã gục ngã. Không còn ai khác có thể giúp. Chỉ còn họ. Chỉ còn tình yêu của cha mẹ.
“”Mình ơi! Anh đây!”” Người Cha gào lên, chạy theo vợ. Ông cảm nhận rõ rệt luồng tà khí lạnh buốt như băng tỏa ra từ trung tâm căn phòng, nơi con gái ông đang đứng. Cái lạnh không phải của mùa đông, mà là cái lạnh thấm vào tận xương tủy, như có hàng ngàn bàn tay vô hình đang cấu xé, rút cạn sinh lực. Không khí đặc quánh lại, mang theo mùi ngai ngái, mục ruỗng đến khó chịu.
Họ cùng lúc xông vào cái vòng xoáy âm khí ghê rợn đó. Bước chân như lún vào một thứ gì đó vô hình, đặc quánh. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo sự lạnh lẽo và nặng nề. Nhưng họ không dừng lại.
“”Hồng! Con gái yêu của bố mẹ!”” Người Cha gọi tên con trong nước mắt.
Người Vợ đã đến gần hơn. Bà dang rộng vòng tay, lao thẳng đến ôm lấy hình hài gầy gò của con gái. Người Cha cũng vậy. Hai ông bà như những con thiêu thân, bất chấp hiểm nguy, sà vào giữa vòng xoáy tà khí để giành lại con.
Họ ôm chặt lấy Hồng. Cơ thể con bé lạnh ngắt, cứng đờ, không hề phản ứng lại. Đôi mắt nó vẫn vô hồn nhìn về phía trước.
“”Hồng ơi! Con có nghe thấy bố mẹ không!”” Người Vợ khóc nấc, ghì chặt lấy con. “”Con ơi! Nhìn bố mẹ đây này con!””
“”Hồng! Nhớ không con? Bố mẹ đưa con đi chơi hồ Gươm ngày con 5 tuổi, con cười tít mắt chạy nhảy trên bãi cỏ…”” Người Cha nghẹn ngào nói, cố gắng gợi lại những kỷ niệm đẹp đẽ nhất. “”Nhớ không con? Những đêm mẹ thức trắng bên con khi con sốt cao… Nhớ không con, bố dạy con đi xe đạp, con ngã trầy hết cả đầu gối…””
Họ liên tục gọi tên con, kể về những kỷ niệm, những yêu thương, những hy sinh mà họ đã dành cho con bé suốt cuộc đời. Nước mắt, mồ hôi và cả sự tuyệt vọng thấm đẫm giọng nói của họ. Họ tin rằng, dù tà khí có mạnh mẽ đến đâu, tình yêu thương của cha mẹ sẽ tạo nên một bức tường vững chắc.
“”Hồng! Tỉnh lại đi con! Đừng theo nó! Về với bố mẹ đi con ơi!”” Người Vợ gào lên trong tiếng khóc.
Vòng xoáy tà khí quanh họ dường như càng trở nên cuồng nộ hơn, gào thét bên tai như muốn xé tan họ ra. Cái lạnh càng lúc càng thấu xương. Nhưng họ vẫn cố gắng siết chặt vòng tay, dùng hơi ấm và tình yêu thương của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh giá của con. Họ như những con thuyền nhỏ bé, chông chênh giữa cơn bão dữ, chỉ biết bám chặt lấy nhau và cầu nguyện một phép màu.”
“Họ ôm chặt lấy Hồng. Cơ thể con bé lạnh ngắt, cứng đờ, không hề phản ứng lại. Đôi mắt nó vẫn vô hồn nhìn về phía trước.
“”Hồng ơi! Con có nghe thấy bố mẹ không!”” Người Vợ khóc nấc, ghì chặt lấy con. “”Con ơi! Nhìn bố mẹ đây này con!””
“”Hồng! Nhớ không con? Bố mẹ đưa con đi chơi hồ Gươm ngày con 5 tuổi, con cười tít mắt chạy nhảy trên bãi cỏ…”” Người Cha nghẹn ngào nói, cố gắng gợi lại những kỷ niệm đẹp đẽ nhất. “”Nhớ không con? Những đêm mẹ thức trắng bên con khi con sốt cao… Nhớ không con, bố dạy con đi xe đạp, con ngã trầy hết cả đầu gối…””
Họ liên tục gọi tên con, kể về những kỷ niệm, những yêu thương, những hy sinh mà họ đã dành cho con bé suốt cuộc đời. Nước mắt, mồ hôi và cả sự tuyệt vọng thấm đẫm giọng nói của họ. Họ tin rằng, dù tà khí có mạnh mẽ đến đâu, tình yêu thương của cha mẹ sẽ tạo nên một bức tường vững chắc.
“”Hồng! Tỉnh lại đi con! Đừng theo nó! Về với bố mẹ đi con ơi!”” Người Vợ gào lên trong tiếng khóc.
Vòng xoáy tà khí quanh họ dường như càng trở nên cuồng nộ hơn, gào thét bên tai như muốn xé tan họ ra. Cái lạnh càng lúc càng thấu xương. Nhưng họ vẫn cố gắng siết chặt vòng tay, dùng hơi ấm và tình yêu thương của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh giá của con. Họ như những con thuyền nhỏ bé, chông chênh giữa cơn bão dữ, chỉ biết bám chặt lấy nhau và cầu nguyện một phép màu.
Và rồi, trong vòng tay siết chặt của cha mẹ, cơ thể Hồng bắt đầu run lên dữ dội. Không phải cái run vì sợ hãi, mà là một sự giằng co khốc liệt từ bên trong. Nó run bần bật như thể có hai luồng năng lượng đối nghịch đang vật lộn tranh giành quyền kiểm soát. Người Cha và Người Vợ cảm nhận rõ rệt sự giằng co này qua từng thớ thịt căng cứng của con gái. Họ siết chặt hơn nữa, truyền toàn bộ sức lực và tình yêu vào cái ôm.
Trong khoảnh khắc đó, điều kỳ diệu đã xảy ra. Đôi mắt vô hồn, lạnh lẽo của Hồng, thứ đã khiến họ đau đớn tột cùng, bỗng xuất hiện một tia sáng. Rất nhỏ, rất yếu ớt, như đốm lửa sắp tàn trong gió, nhưng lại ấm áp lạ thường. Tia sáng ấy lập lòe, bập bùng như một linh hồn đang cố gắng vùng vẫy, chớp nháy trong đáy mắt sâu thẳm. Nó không nhìn vào cha mẹ, nhưng sự hiện diện mong manh ấy đủ để thắp lên một hy vọng điên cuồng trong tim họ. Linh hồn thật sự của Hồng! Con bé vẫn còn ở đó!
Từ phía sau lưng Hồng, nơi Người Đàn Ông Lạ đứng như một cái bóng khổng lồ, một tiếng gầm gừ khô khốc, đầy giận dữ bật ra. Cái bóng đen rung chuyển, luồng tà khí quanh họ càng lúc càng dày đặc, vặn xoắn dữ dội hơn, như muốn nghiền nát ba người. Cái ôm của cha mẹ, tia sáng yếu ớt trong mắt Hồng đã chạm vào điểm yếu của nó, thứ mà nó căm ghét nhất: Tình yêu và sự kết nối của gia đình. Nó bị ngăn cản, bị cản trở bởi bức tường vô hình nhưng kiên cố mà tình thương cha mẹ tạo ra. Nó tức giận, gầm gừ, phát ra những âm thanh quái gở như thể đang vật lộn để đẩy lùi cái sức mạnh mà nó không thể hiểu được.”
“Vòng xoáy tà khí quanh họ dường như càng trở nên cuồng nộ hơn, gào thét bên tai như muốn xé tan họ ra. Cái lạnh càng lúc càng thấu xương. Nhưng họ vẫn cố gắng siết chặt vòng tay, dùng hơi ấm và tình yêu thương của mình để sưởi ấm cơ thể lạnh giá của con. Họ như những con thuyền nhỏ bé, chông chênh giữa cơn bão dữ, chỉ biết bám chặt lấy nhau và cầu nguyện một phép màu.
Và rồi, trong vòng tay siết chặt của cha mẹ, cơ thể Hồng bắt đầu run lên dữ dội. Không phải cái run vì sợ hãi, mà là một sự giằng co khốc liệt từ bên trong. Nó run bần bật như thể có hai luồng năng lượng đối nghịch đang vật lộn tranh giành quyền kiểm soát. Người Cha và Người Vợ cảm nhận rõ rệt sự giằng co này qua từng thớ thịt căng cứng của con gái. Họ siết chặt hơn nữa, truyền toàn bộ sức lực và tình yêu vào cái ôm.
Trong khoảnh khắc đó, điều kỳ diệu đã xảy ra. Đôi mắt vô hồn, lạnh lẽo của Hồng, thứ đã khiến họ đau đớn tột cùng, bỗng xuất hiện một tia sáng. Rất nhỏ, rất yếu ớt, như đốm lửa sắp tàn trong gió, nhưng lại ấm áp lạ thường. Tia sáng ấy lập lòe, bập bùng như một linh hồn đang cố gắng vùng vẫy, chớp nháy trong đáy mắt sâu thẳm. Nó không nhìn vào cha mẹ, nhưng sự hiện diện mong manh ấy đủ để thắp lên một hy vọng điên cuồng trong tim họ. Linh hồn thật sự của Hồng! Con bé vẫn còn ở đó!
Từ phía sau lưng Hồng, nơi Người Đàn Ông Lạ đứng như một cái bóng khổng lồ, một tiếng gầm gừ khô khốc, đầy giận dữ bật ra. Cái bóng đen rung chuyển, luồng tà khí quanh họ càng lúc càng dày đặc, vặn xoắn dữ dội hơn, như muốn nghiền nát ba người. Cái ôm của cha mẹ, tia sáng yếu ớt trong mắt Hồng đã chạm vào điểm yếu của nó, thứ mà nó căm ghét nhất: Tình yêu và sự kết nối của gia đình. Nó bị ngăn cản, bị cản trở bởi bức tường vô hình nhưng kiên cố mà tình thương cha mẹ tạo ra. Nó tức giận, gầm gừ, phát ra những âm thanh quái gở như thể đang vật lộn để đẩy lùi cái sức mạnh mà nó không thể hiểu được.
Rồi tiếng gầm gừ biến thành một tiếng hét. Một tiếng hét không phải của con người, cao vút, khô khốc, như kim loại gỉ sét cào vào nhau, vang vọng khắp căn nhà đang chìm trong bóng tối. Tiếng hét mang theo sự đau đớn tột cùng, sự phẫn nộ và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cùng lúc đó, luồng tà khí đen ngòm, dày đặc bao trùm lấy Người Đàn Ông Lạ và cơ thể Hồng đột ngột bùng lên như bị đốt cháy bởi một ngọn lửa vô hình. Nó không biến mất hoàn toàn, nhưng mờ đi trông thấy, cuộn xoáy yếu ớt hơn nhiều, không còn sức mạnh áp đảo như trước nữa.
Cơ thể Hồng, vẫn nằm trong vòng tay cha mẹ, bị giật lùi lại đột ngột hai bước. Người Cha và Người Vợ loạng choạng theo đà. Sức mạnh vô hình nào đó đang kéo con bé về phía Người Đàn Ông Lạ. Khuôn mặt Hồng, hay đúng hơn là khuôn mặt bị chiếm giữ bởi thực thể bên trong, méo mó một cách kinh hoàng. Nó không còn vẻ vô hồn hay lạnh lùng nữa, thay vào đó là sự pha trộn giữa cơn thịnh nộ dữ dội và sự ngạc nhiên tột độ. Đôi mắt đen ngòm, sâu hun hút của Người Đàn Ông Lạ, nay tràn ngập sự căm ghét, dán chặt vào Người Cha và Người Vợ. Hắn nhìn họ, không phải như những người cha mẹ tội nghiệp, mà như hai kẻ thù truyền kiếp, đã dám thách thức và làm tổn thương nó bằng thứ sức mạnh kỳ lạ mà nó không thể chống lại.”
“Người Cha đứng như trời trồng, mắt nhìn theo bóng Người Đàn Ông Lạ và Người Con Gái, lòng quặn thắt. Bỗng, một tia hy vọng lóe lên trong tâm trí ông, như một ánh đèn flash xé toạc màn đêm tuyệt vọng. Ông nhớ ra chiếc vòng bạc. Chiếc vòng bà nội đã đeo cho con gái từ khi nó còn bé xíu, chiếc vòng mà bà thường bảo rằng “”nó sẽ luôn bảo vệ cháu””. Bà là người thương cháu gái nhất, và bà cũng là người có chút hiểu biết về những chuyện tâm linh, về bùa ngải, về những thứ kỳ bí của núi rừng. Chiếc vòng bạc ấy, con gái ông chưa bao giờ rời xa, luôn đeo trên tay hoặc cất rất kỹ.
Như kẻ điên, Người Cha vụt quay lưng, lao như bay vào nhà. Ông lục tung mọi thứ, ánh mắt tìm kiếm điên cuồng. Tủ quần áo, ngăn kéo, hộp trang sức… không thấy. Tim ông thắt lại. Không lẽ… không lẽ nó đã rơi mất? Hay con gái đã bỏ nó ra? Trong lúc tuyệt vọng nhất, ánh mắt ông chợt dừng lại ở chiếc hộp gỗ nhỏ trên đầu tủ, thứ mà Người Con Gái vẫn dùng để cất những kỷ niệm quan trọng nhất. Tay run run, ông mở hộp. Chiếc vòng bạc nằm gọn bên trong, lấp lánh dưới ánh đèn lờ mờ.
Ông cầm chiếc vòng lên. Một cảm giác kỳ lạ ập đến. Chiếc vòng không lạnh ngắt như kim loại bình thường, mà hơi ấm lên, như thể nó có sinh khí, có hơi ấm của một cơ thể sống, hoặc như vừa được nung nóng nhẹ. Cái ấm lan tỏa vào lòng bàn tay ông, mang theo một niềm hy vọng mong manh, yếu ớt nhưng đủ để bám víu.
Ông quay ra, nơi Người Vợ vẫn đang thất thần cầu nguyện, nước mắt giàn giụa. Ông không nói một lời, chỉ nắm chặt chiếc vòng hơi ấm, bước nhanh đến bên bà và đặt nó vào lòng bàn tay Người Vợ. Người Vợ giật mình, ngẩng đầu lên. Bà nhìn chiếc vòng bạc trong tay, rồi nhìn gương mặt căng thẳng, đầy hy vọng xen lẫn tuyệt vọng của chồng. Cái ấm từ chiếc vòng lan sang tay bà, bà siết nhẹ chiếc vòng, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía gian nhà chính, nơi lễ cưới kỳ dị đang sắp sửa bắt đầu. Liệu chiếc vòng này… liệu có thật sự là hy vọng?”
“Người Vợ siết chặt chiếc vòng bạc ấm nóng trong tay, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía gian nhà chính. Bà không do dự thêm một khoảnh khắc nào nữa. Cùng Người Cha, cả hai lao về phía Người Con Gái và Người Đàn Ông Lạ, những người đang bị Họ Hàng giữ lại.
“”Con gái ơi! Con ơi!”” Người Vợ nghẹn ngào, giọng đứt quãng.
Người Con Gái, hay cái xác không hồn mang hình hài con gái họ, đang vật lộn trong vòng tay của những người họ hàng. Nó vùng vẫy dữ dội, đôi mắt vô hồn nhìn về phía Người Đàn Ông Lạ như van xin, như sợ hãi thứ gì đó đang đến gần.
“”Để… để yên cho tôi! Các người… các người làm gì vậy!”” Giọng nó khàn đặc, không còn là giọng nói trong trẻo ngày xưa.
Người Đàn Ông Lạ đứng im như pho tượng, đôi mắt lạnh lùng quan sát. Hắn không nói gì, nhưng toát ra một luồng khí lạnh lẽo, nguy hiểm.
Người Vợ tiến đến gần, bàn tay run rẩy nắm lấy cổ tay đang vùng vẫy của Người Con Gái.
“”Con… mẹ đây con…”” Bà thì thầm, nước mắt giàn giụa rơi xuống.
“”Buông ra! Bà… bà là ai? Buông ra!”” Người Con Gái gằn giọng, ra sức giằng co.
Người Cha và vài người họ hàng cố gắng giữ chặt lấy nó.
Người Vợ đặt chiếc vòng bạc vào lòng bàn tay của Người Con Gái, cố gắng luồn nó vào cổ tay khô gầy.
“”Vòng của bà đây con… Vòng của bà nội… Nó sẽ bảo vệ con…”” Người Vợ vừa làm, vừa bật khóc nức nở.
Bà ngẩng mặt lên trời, hướng về phía ban thờ lờ mờ trong nhà.
“”Mẹ ơi! Bà ơi! Linh thiêng phù hộ cho con cháu! Cứu lấy nó! Cứu lấy linh hồn con cháu khỏi tay quỷ dữ! Xin bà… xin bà giải thoát cho nó!”” Bà cầu nguyện trong tuyệt vọng, giọng khản đặc.
Ngay khoảnh khắc chiếc vòng bạc vừa vặn khít vào cổ tay của Người Con Gái, một điều kỳ diệu xảy ra.
Chiếc vòng đột nhiên bừng sáng. Ánh sáng trắng ấm áp, mạnh mẽ tỏa ra từ nó, như hàng ngàn vì sao nhỏ tụ lại.
Ánh sáng đó lập tức xua tan đi luồng khí lạnh lẽo, u tối đang bao trùm lấy Người Con Gái. Nó co rúm lại, phát ra một tiếng rên rỉ kinh hoàng, không giống tiếng người. Luồng tà khí đen đặc, mờ ảo như khói, bị ánh sáng trắng đẩy lùi, xoáy lại rồi tan biến vào không khí.
Người Đàn Ông Lạ lùi lại một bước, đôi mắt lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc và sợ hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc vòng bạc đang phát sáng trên tay Người Con Gái.”
“Ánh sáng trắng từ chiếc vòng bạc trên tay Người Con Gái bỗng bùng lên dữ dội hơn nữa, không chỉ là quầng sáng ấm áp mà trở thành một luồng năng lượng mạnh mẽ, đẩy lùi mọi thứ u tối xung quanh. Người Đàn Ông Lạ, kẻ mang hình hài và tà khí của thực thể kia, gầm lên một tiếng cuối cùng, tiếng gầm không còn là sự đe dọa mà đầy phẫn uất, đau đớn và tuyệt vọng. Hắn biết thời khắc của mình đã điểm.
Với một nỗ lực cuối cùng, hắn gồng mình, lao về phía Người Con Gái và Người Vợ, Người Cha, những người đang ở giữa quầng sáng bảo vệ từ chiếc vòng. Hắn muốn kéo thứ hắn đã chiếm giữ đi cùng. Nhưng ngay khi thân thể hắn vừa chạm vào rìa của quầng sáng trắng, thứ ánh sáng không chỉ phát ra từ chiếc vòng mà dường như còn được tiếp thêm sức mạnh từ tình thương và lời cầu nguyện của Người Cha, Người Vợ, hắn phát ra một tiếng hét thảm thiết, chói tai, xuyên thẳng vào màn đêm.
Đó không phải tiếng người, mà là tiếng kêu gào của một linh hồn tăm tối đang bị thiêu đốt. Thân hình cao lớn, da ngăm đen của hắn bắt đầu tan rã ngay lập tức. Không phải máu thịt tan chảy, mà là hóa thành những hạt bụi đen nhỏ li ti, bị cuốn đi như tro tàn trong một cơn gió vô hình. Từng chút, từng chút một, hắn biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại bộ quần áo thổ cẩm lạ lẫm hắn đang mặc, rơi bịch xuống nền đất lạnh lẽo.
Luồng tà khí u ám, nặng nề đã bao trùm không gian từ khi hắn xuất hiện, giờ đây cũng theo đó mà tan biến, để lại một không khí trong lành, dễ thở đến lạ. Bóng tối và sự đe dọa đã bị xua tan hoàn toàn.”
“Khi luồng tà khí cuối cùng tan biến, cơ thể Người Con Gái bỗng chùng xuống như một sợi dây bị cắt đứt. Đôi mắt vô hồn vừa rồi giờ nhắm nghiền lại, vẻ cứng nhắc trên gương mặt biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự mềm yếu, kiệt sức. Cô bé lịm đi, ngã hoàn toàn về phía trước.
Người Cha và Người Vợ, vẫn đứng đó, choáng váng giây lát trước cảnh tượng người đàn ông tan biến, nhưng phản xạ của cha mẹ còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Họ lập tức dang tay đỡ lấy con gái. Thân thể cô bé nhẹ bẫm, hoàn toàn mất ý thức, nằm trọn trong vòng tay yêu thương đã hằng mong ngóng này.
Người Cha đỡ lấy lưng con, Người Vợ ôm lấy đầu và vai con. Hai người ôm chặt lấy báu vật của mình, nước mắt lưng tròng. Nước mắt của sự kinh hoàng vừa qua, của nỗi lo sợ mất con, và giờ là nước mắt của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc vỡ òa khi con gái dường như đã trở lại là chính mình. Họ cứ đứng đó, ôm con thật chặt, như sợ chỉ cần buông lỏng một chút thôi, con sẽ lại vụt bay mất. Tiếng nức nở nghẹn ngào của Người Vợ vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh mịch sau cơn bão.
Thời gian như ngừng lại. Mãi một lúc lâu sau, Người Con Gái khẽ động đậy. Hàng mi run rẩy, rồi đôi mắt từ từ mở ra. Ánh mắt ấy không còn vẻ đờ đẫn, vô hồn đáng sợ nữa, mà chỉ còn lại sự bối rối, lạ lẫm và hoang mang tột độ.
Cô bé chớp mắt vài cái, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm nước mắt, vừa quen thuộc vừa xa lạ đang cúi xuống nhìn mình. Rồi cô bé nhìn quanh, nhìn đám đông người họ hàng đang đứng sững sờ, nhìn khung cảnh lạ lẫm không phải phòng ngủ quen thuộc của mình.
Giọng nói yếu ớt, run rẩy vang lên, khác hẳn với giọng nói sắc lạnh, quả quyết vừa nãy: “”Con… con đang ở đâu đây?”” Cô bé khẽ nhíu mày, cố gắng định hình mọi thứ. “”Chuyện gì vừa xảy ra vậy…? Sao… sao bố mẹ lại khóc?””
Ánh mắt cô bé vẫn đầy vẻ ngơ ngác, không hề có một chút ký ức nào về 7 ngày kinh hoàng đã qua, về chuyến đi Hà Giang, về việc mất tích trong rừng, về sự trở về kỳ lạ, hay về người đàn ông cao lớn, da ngăm đen vừa biến mất trước mắt cô. Cô bé nhìn bố mẹ, nhìn mọi người, như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ rất dài và kỳ lạ, hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại ở đây, trong vòng tay bố mẹ, vào lúc nửa đêm thế này.”
“Người Cha và Người Vợ vẫn ôm chặt lấy con gái, vừa mừng vừa lo. Họ nhìn nhau, rồi nhìn đám đông người họ hàng đang xì xào bàn tán, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng sau cảnh tượng siêu thực vừa rồi. Thầy Mo Ông Nhậm, người nãy giờ vẫn đứng dựa vào cột nhà, thở ra một hơi dài như vừa trút đi gánh nặng ngàn cân. Ông chậm rãi bước lại gần, đôi mắt đục mờ nhìn vào khuôn mặt ngơ ngác của Người Con Gái.
“”Đừng lo, con gái,”” Thầy Mo nói bằng giọng trầm khàn. “”Mày đã trở về rồi.””
Ông quay sang Người Cha và Người Vợ, ánh mắt chứa đầy sự cảm thông và nỗi buồn. “”Ta đã thấy… Cái ác đã câu mất linh hồn con bé, giam hãm nó ở một nơi khác, dùng thân xác này như một cái vỏ rỗng. Thứ quỷ dữ đó muốn kết duyên, muốn chiếm đoạt hoàn toàn. Nhưng… nhưng sợi dây kết nối ruột thịt, tình yêu thương của hai người, và cả sức mạnh từ chiếc vòng bạc may mắn mà con bé đeo khi đi xa… đã tạo thành một con đường. Một con đường kéo linh hồn thật sự của con bé trở về, khi nó yếu ớt nhất sau 7 ngày bị giam cầm.””
Người Cha siết chặt vòng tay ôm con, cảm giác đau nhói nơi lồng ngực. Người Vợ nấc lên khe khẽ, nhìn vào chiếc vòng bạc lấp lánh nơi cổ tay con gái.
“”Nó đã trở về rồi,”” Thầy Mo lặp lại, “”nhưng chỉ là trở về thể xác. Linh hồn nó… nó đã trải qua những thứ vượt quá sức chịu đựng. 7 ngày đó… đối với nó chỉ còn là những mảnh vụn ác mộng, rời rạc, đáng sợ, có thể nó sẽ không bao giờ nhớ rõ, hoặc chỉ nhớ những hình ảnh méo mó, kinh hoàng.””
Ông chỉ vào Người Con Gái, lúc này đang co rúm lại trong vòng tay bố mẹ, ánh mắt vẫn còn bối rối và hơi sợ hãi trước không khí căng thẳng xung quanh. “”Nó cần thời gian. Rất nhiều thời gian. Thể xác suy kiệt. Tâm hồn tổn thương nặng nề. Hai người… phải thật kiên nhẫn. Phải dùng hết tình yêu thương của mình để chữa lành vết thương này cho con bé. Vết sẹo tâm hồn này… nó sẽ theo con bé rất lâu. Hành trình phía trước… còn dài lắm.””
Người Cha nhìn con, đôi mắt cay xè. Ông biết, cơn ác mộng kinh hoàng kéo dài 7 ngày qua đã kết thúc, nhưng một hành trình mới còn gian nan hơn nhiều đang mở ra. Hành trình chữa lành cho đứa con gái bé bỏng, để lấy lại nụ cười, ánh mắt trong trẻo ngày xưa.
Và thế là, ngôi nhà không còn tiếng khóc than hay sự hoảng loạn. Chỉ còn lại tiếng thở dài nặng trĩu của những người lớn, và tiếng nấc nghẹn của Người Vợ khi ôm con vào lòng, vỗ về như thuở nào. Đám người họ hàng lặng lẽ ra về, mang theo câu chuyện kinh hoàng và niềm thương cảm sâu sắc. Đêm đó, không còn lễ cưới. Chỉ có ba người trong một gia đình nhỏ, ngồi cạnh nhau, lặng lẽ đối diện với những mảnh vỡ còn lại sau cơn bão.
Thời gian trôi qua. Người Con Gái hồi phục dần về thể chất, nhưng tinh thần vẫn còn mong manh lắm. Những đêm mất ngủ, những cơn giật mình thét lên trong mơ, những khoảnh khắc nhìn vào khoảng không với ánh mắt sợ hãi… là minh chứng cho lời Thầy Mo nói. Những ký ức về 7 ngày ở Hà Giang, về khu rừng, về người đàn ông lạ, tất cả
như bị xóa nhòa, chỉ còn đọng lại cảm giác ghê rợn không rõ nguyên nhân. Người Cha và Người Vợ dành trọn vẹn thời gian và tình yêu cho con. Họ không thúc ép con phải nhớ, phải nói. Chỉ đơn giản là ở bên, chăm sóc, lắng nghe khi con muốn kể, ôm con thật chặt khi con sợ hãi. Họ đưa con đi khám bác sĩ, tìm đến những người có chuyên môn để được tư vấn về tâm lý. Con đường chữa lành là một quá trình dài, đầy thử thách và đòi hỏi sự kiên nhẫn vô bờ
bến. Có những lúc tưởng chừng như tuyệt vọng, nhìn con thu mình lại, không muốn tiếp xúc với ai. Nhưng chỉ cần một ánh mắt con nhìn về phía bố mẹ, một cái nắm tay khẽ khàng, là họ lại có thêm sức mạnh để bước tiếp. Bài học lớn nhất mà gia đình nhận được sau biến cố kinh hoàng này không chỉ là về những thế lực siêu nhiên hay sự nguy hiểm tiềm ẩn trong cuộc sống, mà còn là về sức mạnh phi thường của tình yêu thương và sự gắn kết gia đình. Nó là liều thuốc quý giá nhất, chậm rãi nhưng chắc chắn, giúp chữa lành những vết thương dù là sâu nhất trong tâm hồn. Dù tương lai còn nhiều điều không chắc chắn, nhưng với sự đồng hành của bố mẹ, Người Con Gái sẽ không đơn độc. Cô sẽ tìm lại được chính mình, từng chút một, trên con đường dài hướng về phía ánh sáng, nơi những vết sẹo sẽ không còn là nỗi đau, mà trở thành minh chứng cho một câu chuyện về sự sống sót và sức mạnh của tình thân.”