T7. Th4 25th, 2026

Tôi từng nghĩ, trên đời này, điều tàn nhẫn nhất là cái chết.

Nhưng không.

Điều tàn nhẫn nhất… là cách người ta đối xử với một người đã chết.

Người phụ nữ trong câu chuyện này — Lan — là chị họ của tôi. Và tất cả những gì tôi sắp kể, đều là những gì chính mắt tôi chứng kiến, không thêm, không bớt.

Lan lấy chồng năm 27 tuổi. Chồng chị — Hùng — là một người đàn ông nhìn ngoài thì tử tế: có công việc ổn định, nói năng nhẹ nhàng, biết quan tâm. Ít nhất là trước mặt mọi người, anh ta luôn như vậy.

Nhưng chỉ có Lan mới biết, cuộc hôn nhân đó không hề đẹp như vẻ ngoài của nó.

Chị từng tâm sự với tôi, vào một đêm rất muộn:

“Chị cảm giác như mình đang sống chung với một người xa lạ.”

Tôi hỏi vì sao, chị chỉ cười buồn:

“Có những thứ… không phải cứ nhìn là thấy.”

Họ sống với nhau gần 6 năm, không có con. Không phải vì Lan không muốn, mà vì Hùng luôn tìm cách trì hoãn. Khi thì nói chưa ổn định tài chính, khi thì nói chưa sẵn sàng.

Rồi Lan đổ bệnh.

Ban đầu chỉ là những cơn đau đầu nhẹ, sau đó là chóng mặt, rồi ngất xỉu. Đi khám, bác sĩ kết luận chị bị u não.

Tin đó như sét đánh.

Tôi vẫn nhớ ngày Lan nhập viện, Hùng đứng bên ngoài phòng bệnh, gương mặt lạnh tanh. Không khóc, không hoảng loạn — chỉ im lặng đến đáng sợ.

Chị nằm viện hơn nửa năm.

Trong suốt thời gian đó, người chăm sóc chị chủ yếu là tôi và mẹ chị. Hùng có đến, nhưng rất ít. Mỗi lần đến chỉ ngồi vài phút rồi đi, lấy lý do bận công việc.

Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất… là sự xuất hiện của cô giúp việc trong nhà họ.

Tên cô ta là Mai.

Mai mới ngoài 25, ăn mặc gọn gàng, nói chuyện nhỏ nhẹ. Lúc đầu, ai cũng nghĩ cô ta chỉ là người làm bình thường. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy ánh mắt giữa cô ta và Hùng… không đơn giản.

Một lần, tôi vô tình quay lại nhà Lan để lấy đồ cho chị. Khi bước vào, tôi thấy Mai đang đứng trong bếp, còn Hùng thì đứng rất gần phía sau.

Khoảng cách đó… không giống chủ với người làm.

Họ giật mình khi thấy tôi.

Mai vội vàng lùi lại, còn Hùng thì giả vờ ho một tiếng:

“Em về lấy đồ cho Lan à?”

Tôi không nói gì.

Chỉ là từ lúc đó, trong lòng tôi đã có một linh cảm rất xấu.

Lan mất vào một buổi sáng mưa.

Chị ra đi nhẹ nhàng, không kịp nói lời nào với ai.

Đám tang diễn ra nhanh chóng. Hùng vẫn giữ bộ mặt đau buồn trước mặt họ hàng, nhưng tôi không thấy một giọt nước mắt nào từ anh ta.

Sau khi chôn cất xong, mọi người dần ra về. Tôi định ở lại thêm vài ngày, nhưng Hùng nói:

“Em về đi, để anh lo được.”

Tôi không yên tâm, nhưng cũng không thể ở lại mãi.

Và rồi… chuyện xảy ra vào đúng đêm thứ ba sau khi Lan mất.

Hôm đó, tôi quay lại nhà chị để lấy ít đồ còn sót lại. Tôi không báo trước.

Khoảng gần 9 giờ tối, tôi đứng trước cổng. Đèn trong nhà vẫn sáng, nhưng không khí… rất lạ.

Không giống một ngôi nhà vừa có tang.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Và thứ tôi nhìn thấy… khiến tôi chết lặng.

Ngay trước bàn thờ của Lan — nơi di ảnh chị còn đặt trên đó, hương vẫn chưa tắt — Hùng và Mai đang ngồi ăn uống.

Không phải ăn bình thường.

Mà là một bữa tiệc.

Trên bàn bày đầy đồ ăn: thịt, rượu, trái cây… Họ cười nói, cụng ly, như đang ăn mừng một điều gì đó.

Tôi đứng chết trân.

Mai mặc một chiếc váy đỏ, tóc xõa dài, môi tô son đậm. Còn Hùng… anh ta cười, một nụ cười mà tôi chưa từng thấy khi Lan còn sống.

“Cuối cùng cũng xong,” Hùng nói, nâng ly rượu.

Mai cười khúc khích:

“Anh đợi ngày này lâu rồi đúng không?”

“Quá lâu.”

Tôi cảm thấy máu trong người như đông lại.

Họ… đang ăn mừng cái chết của Lan?

Ngay trước bàn thờ chị?

Tôi siết chặt tay, định bước ra, nhưng không hiểu sao lại đứng im.

Có lẽ… tôi muốn nghe hết.

“Giờ thì không còn ai cản trở nữa,” Mai nói, giọng ngọt ngào.

Hùng gật đầu:

“Ừ. Căn nhà này, tiền tiết kiệm… tất cả đều là của chúng ta.”

“Còn bảo hiểm nữa,” Mai thêm vào.

Hùng cười lớn:

“Phải. Khoản đó cũng không nhỏ.”

Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Không chỉ là phản bội.

Mà còn là tính toán.

Họ đã chờ đợi cái chết của Lan… như chờ một cơ hội.

Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua.

Cửa sổ bật mở.

Ngọn nến trên bàn thờ chập chờn rồi tắt phụt.

Cả căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo.

Mai giật mình:

“Anh… anh đóng cửa đi…”

Hùng đứng dậy, nhưng chưa kịp bước thì—

*RẦM!*

Cánh cửa chính phía sau tôi bất ngờ đóng sập lại.

Tôi giật bắn mình.

Bên trong, Mai hét lên:

“Cái gì vậy?!”

Hùng quay lại, mặt tái đi:

“Chắc… gió thôi…”

Nhưng tôi biết… không phải.

Không khí trong nhà trở nên lạnh bất thường.

Lạnh đến mức tôi có thể thấy hơi thở của mình.

Từ bàn thờ… một mùi hương lạ lan ra.

Không phải mùi nhang.

Mà là… mùi thuốc.

Mùi mà tôi đã ngửi thấy suốt những ngày Lan nằm viện.

Mai ôm lấy Hùng:

“Em… em sợ…”

“Đừng có tưởng tượng nữa!” Hùng quát, nhưng giọng run rõ rệt.

Đúng lúc đó—

Từ phía bàn thờ, một tiếng *cạch* vang lên.

Cả hai người họ quay lại.

Bức ảnh của Lan… vừa rơi xuống.

Không ai chạm vào.

Khung ảnh vỡ toang.

Gương mặt Lan trong ảnh… bị một vết nứt chạy ngang qua, như một vết cười méo mó.

Mai hét lên:

“Không! Không phải!”

Hùng lùi lại, va vào bàn.

Ly rượu đổ xuống, rơi vỡ.

Rượu đỏ loang ra sàn… giống như máu.

Và rồi—

Một giọng nói.

Rất khẽ.

Nhưng rõ ràng.

“…Anh vui không?”

Cả hai người họ đông cứng.

Tôi cũng vậy.

Giọng đó…

Là giọng của Lan.

Mai run rẩy:

“Anh… anh có nghe thấy không…?”

Hùng không trả lời.

Mồ hôi chảy dài trên trán anh ta.

“…Em chết rồi… anh nhẹ nhõm lắm đúng không…?”

Giọng nói vang lên lần nữa, rõ hơn, gần hơn.

Mai hét lên, lao ra cửa.

Nhưng cửa không mở.

Cô ta đập liên tục:

“Mở ra! Mở ra!”

Hùng đứng như tượng đá.

“…Sao anh không trả lời em…?”

Đèn trong nhà chớp tắt liên tục.

Tôi không còn dám đứng đó nữa.

Tôi lùi lại, mở cửa thật nhanh, rồi chạy ra ngoài.

Phía sau, tiếng hét của Mai và giọng nói kia… hòa lẫn vào nhau.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Sáng hôm sau, tin tức lan ra.

Người ta phát hiện Hùng và Mai nằm bất tỉnh trong nhà.

Không có dấu hiệu bị tấn công.

Chỉ là… cả hai đều trong trạng thái hoảng loạn cực độ.

Họ được đưa vào bệnh viện.

Nhưng từ đó về sau… không ai còn thấy họ bình thường nữa.

Mai thì luôn miệng nói có người gọi tên mình trong đêm.

Còn Hùng… mỗi lần nhìn thấy gương, anh ta đều hét lên:

“Không phải tôi! Không phải tôi!”

Người ta nói, đó là quả báo.

Cũng có người bảo, chỉ là họ bị ám ảnh tâm lý.

Còn tôi…

Tôi chỉ biết một điều.

Đêm hôm đó, tôi đã nghe thấy giọng của Lan.

Rõ ràng.

Và điều khiến tôi ám ảnh nhất không phải là những gì đã xảy ra.

Mà là câu hỏi cuối cùng của chị—

“…Anh có từng yêu em không?”

Một câu hỏi mà… có lẽ đến hết đời, Hùng cũng không dám trả lời.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *