Mỗi mùa hè, Minh được nghỉ học là bà lại thức khuya dậy sớm, gánh rau ra chợ bán, tiết kiệm từng đồng để dành đóng học phí. Có khi bà phải ăn cơm nguội cả tuần, chỉ để Minh có thêm tiền mua sách, mua bộ quần áo mới đầu năm.
Có lần, người ta xì xào:
– Nuôi con người ta làm gì cho khổ, nó lớn lên quên mẹ kế thì lại khóc!
Bà chỉ cười hiền:
– Mẹ nào mà chẳng muốn con mình nên người.
Minh học giỏi, ra trường lại được học tiếp cao học, rồi làm tiến sĩ. Mấy năm liền bà không dám gọi điện nhiều, chỉ sợ làm phiền con. Từ ngày Minh lên thành phố, thưa dần những cuộc gọi, rồi dứt hẳn. Ba năm, bà chưa gặp lại nó một lần.
Một hôm, bà đổ bệnh. Căn bệnh cũ tái phát, phải đi viện. Tiền thu;ố;c men vượt quá sức của người đàn bà bán rau. Bà đắn đo mãi rồi quyết định bắt xe lên thành phố tìm con.
Khám phá thêm
Tour du lịch Sài Gòn
Tin tức độc
Khóa học viết văn
Hôm ấy, trời Hà Nội đổ mưa. Bà đứng trước cổng cơ quan nơi Minh làm việc, áo mưa tả tơi, tay cầm túi nylon đựng mấy quả trứng gà và bó rau muống.
Minh bước ra, gương mặt rạng rỡ trong bộ vest chỉnh tề. Bà run run nói:
– Mẹ… mẹ ốm, cần vay ít tiền chữa bệnh… khi nào khỏe mẹ làm trả.
Minh khựng lại, mắt thoáng lạnh. Anh chỉ nói ngắn gọn:
– Con… giờ chưa tiện cho mẹ vay.

Giọng điệu cứng rắn như một nh;;á;;t d;;a;;o.
Bà cười gượng, cố che đi nỗi tủi thân:
– Ừ, không sao… Mẹ chỉ hỏi vậy thôi. Mẹ về đây.
Bà quay lưng đi, mưa vẫn rơi nặng hạt. Mấy bước chân nặng nề, bà cảm giác như bao năm nuôi nấng, hi sinh của mình hóa thành mây khói…Tthế nhưng 3 tháng.
…Bà lầm lũi ra bến xe, trong túi chỉ còn đúng mấy chục nghìn tiền lẻ. Đêm đó, bà ngất xỉu vì mệt và đói ngay ở phòng trọ rẻ tiền gần bệnh viện huyện.
Ba tháng sau, căn bệnh của bà chuyển nặng. Bà nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà loang lổ, nghĩ đến Minh mà tim thắt lại. Bà không trách, chỉ tự nhủ:
“Con nó lớn rồi, có cuộc đời riêng… chắc nó bận thật.”
Đúng lúc bác sĩ thông báo cần đóng thêm tiền viện phí, bà Bình lục túi áo, chỉ thấy tờ giấy khám bệnh nhàu nát. Bà quay mặt vào tường, nước mắt chảy lặng lẽ.
Bỗng cửa phòng bệnh bật mở.
Minh đứng đó.
Áo vest ngày nào không còn, thay vào là chiếc áo sơ mi nhàu, tóc rối, mắt đỏ hoe.
Anh bước nhanh đến giường, quỳ sụp xuống:
– Mẹ… con xin lỗi… con xin lỗi mẹ…
Bà Bình sững người, tưởng mình nhìn nhầm.
Minh run run nắm tay bà:
– Hôm đó… con không phải không có tiền. Con vừa ký hợp đồng dự án lớn, nhưng… con xấu hổ. Con sợ đồng nghiệp thấy mẹ lam lũ sẽ coi thường con. Con ích kỷ, con hèn…
Giọng anh vỡ ra:
– Năm phút sau khi mẹ quay lưng đi, con chạy theo… nhưng mẹ đã mất hút trong mưa. Con tìm khắp bến xe không thấy. Từ hôm đó, con không ngủ nổi. Con về quê tìm mẹ, thì hàng xóm nói mẹ đã lên viện. Con tìm suốt ba tháng nay…
Minh đặt lên bàn bệnh viện một xấp tiền và giấy chuyển khoản:
– Đây là tiền viện phí… con lo hết. Sau này, mẹ không cần bán rau nữa. Con đón mẹ lên thành phố ở với con.
Bà Bình bật khóc. Nhưng không phải vì tủi, mà vì nhẹ nhõm. Bà run run xoa đầu Minh – cái cử chỉ năm xưa bà vẫn làm mỗi lần nó sốt:
– Mẹ không cần tiền của con nhiều… Mẹ chỉ cần con nhớ… mẹ từng là mẹ của con.
Minh ôm chặt lấy bà, khóc như một đứa trẻ.
Ngoài cửa sổ, mưa lại rơi.
Nhưng lần này, mưa không lạnh nữa.