CN. Th4 26th, 2026

Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn….

Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ váy ng::ủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng t::ắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở ch::ết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.

Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự d:ơ b:ẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rư:;ợu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.

“Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắ:;m. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
19:45 – Tại phòng 502.

Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trả::m hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một ch::ai rư:;ợu va:;ng đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.

Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh bận đ:ột xu:ất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”
Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô si:nh vi:ên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lã:o g:ià U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.

20:05.

Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc x:ộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi b:uồn n:ôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ trên giư::ờng, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhã:o nho:ét đầy d:;ục v:;ọng: “B:;é cư:;ng đến sớm thế? Anh nhớ cái e:o nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘ph::ạt’ vì t:;ội làm anh mong cả ngày nay nào.”…

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *