Chồng tôi vốn nóng tính, lại hiếu thắng. Mảnh đất hương hỏa của ông bà để lại, theo lẽ thường thì phải chia đều cho anh em. Nhưng chồng tôi dứt khoát bán bằng được, ôm trọn 5 tỷ vào tay, rồi thẳng thừng nói trước mặt cả họ hàng:
arrow_forward_ios
Đọc thêm
“Con gái đi lấy chồng là hết, em tôi không có quyền gì hết!”
Câu nói như gáo nước lạnh dội vào mặt cô em chồng. Nhìn cảnh ấy, tôi vừa xót xa vừa khó xử. Làm dâu trong nhà, tôi hiểu, nếu tuyệt tình như vậy thì sau này chẳng còn nhìn mặt nhau nữa. Thế là tôi lén lấy 50 triệu, đưa tận tay em chồng để coi như giữ chút tình nghĩa.
Tưởng rằng chuyện sẽ êm, nào ngờ chỉ một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Tòa án Nhân dân. Giọng cán bộ lạnh lùng vang lên:
“Mời chị và chồng đến hầu tòa. Em gái chồng chị đã chính thức nộp đơn khởi kiện về việc phân chia tài sản thừa kế…”
Tôi chết sững, mồ hôi túa ra. Vậy là số tiền tôi đưa lén chẳng những không cứu vãn được tình cảm, mà còn bị coi như bằng chứng ngầm cho thấy tôi cũng thừa nhận em chồng có quyền thừa kế.
Ngày ra tòa, mọi chuyện bùng nổ. Luật sư của em chồng chìa ra bản ghi âm: chính là cuộc trò chuyện hôm tôi đưa tiền, trong đó rõ ràng giọng tôi nói:
“Chị chỉ có thể đưa em được 50 triệu thôi, số còn lại chồng chị giữ chặt lắm…”
Cả khán phòng ồ lên. Chồng tôi đập bàn đứng dậy, mặt đỏ gay, nhìn tôi trừng trừng như muốn nổ tung:
“Thì ra em là người phản bội anh, tiếp tay cho nó?!”
Nhưng cú sốc lớn nhất chưa phải ở đó. Khi thẩm phán công bố hồ sơ thừa kế, mọi người chết lặng: mảnh đất 5 tỷ không chỉ đứng tên chồng tôi mà còn có cả tên em chồng trong sổ đỏ từ trước. Nói cách khác, vụ bán đất mà không có chữ ký của cô ấy… có thể bị coi là giao dịch vô hiệu.
Cả 5 tỷ bỗng chốc đứng trên bờ vực mất trắng. Tôi run rẩy, tim đập thình thịch, còn chồng thì tái mặt, không thốt nên lời.
Thấy các con sống khổ cực trong căn nhà câp 4 xuống cấp, chồng tôi định mua cho một căn hộ chung cư, nào ngờ đến phút cuối bàn giao giấy tờ… – News
Chồng tôi vốn sống tình nghĩa, nghĩ thương con trai con dâu mãi vất vả trong căn nhà cấp 4 dột nát, tường bong tróc, mùa mưa thì dột, mùa nắng thì hầm hập nóng. Sau nhiều tháng bàn tính, ông quyết định rút toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời, mua cho vợ chồng nó một căn hộ chung cư đàng hoàng, coi như an hưởng tuổi già cũng thấy nhẹ lòng.
Ngày bàn giao giấy tờ, cả nhà tụ họp đông đủ. Tôi nhìn chồng run run đặt tập hồ sơ trước mặt con trai, mắt ông sáng lên, còn con dâu thì cúi đầu giả vờ rưng rưng. Nhưng rồi, đúng lúc ký tên, con dâu vô tình lỡ miệng nói ra một câu khiến cả gian phòng như đóng băng:
“Bố mẹ con đã chuẩn bị lâu đài trăm tỷ cho vợ chồng con rồi, chứ chung cư này… cũng chỉ để tạm thôi!”
Câu nói nhẹ bẫng, nhưng với tôi thì như nhát dao đâm thẳng vào ngực. Tôi sôi máu, không kìm được mà giật phăng tập giấy chuyển nhượng, xé toạc ngay trước mặt tất cả.
Không khí đặc quánh. Con dâu tím mặt, con trai lắp bắp không kịp ngăn. Chồng tôi ngồi lặng, bàn tay gân guốc run run vì số tiền cả đời chắt chiu giờ thành tờ giấy vụn.
Tôi hét lên:
“Đã có lâu đài trăm tỷ của bố mẹ vợ lo cho thì còn cần gì căn hộ này nữa? Các người coi chúng tôi là hạng gì, thừa thãi à?!”
Tưởng rằng câu chuyện dừng ở đó, ai ngờ một phong bì rơi ra từ tập giấy vừa bị tôi xé, rải tung những tờ giấy khác xuống sàn. Tôi nhặt vội, và chết sững: đó không phải giấy chuyển nhượng chung cư… mà là di chúc của chồng tôi, ghi rõ ràng:
“Toàn bộ tài sản hiện có, bao gồm cả căn nhà đang ở, sổ tiết kiệm, và lô đất ngoại ô… đều để lại cho con út, vì nó biết yêu thương và chăm sóc cha mẹ.”
Cả căn phòng nổ tung. Con trai lớn và con dâu sững sờ, con út rưng rưng quỳ xuống ôm chân cha. Còn tôi… vừa đau vừa sốc, bởi thì ra từ đầu chồng tôi đã sắp xếp, căn hộ chỉ là một phép thử để đo lòng dâu con.
Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó — đúng lúc ấy, chuông cửa reo vang, một người đàn ông lạ mặt xuất hiện, chìa ra một bộ hồ sơ khác… và khẳng định căn lâu đài trăm tỷ của bên thông gia thực chất chỉ là một khoản nợ khổng lồ được che giấu.