T3. Th4 21st, 2026

Hai tháng sau khi Hương dứt khoát hủy hôn, công ty của Tú chìm trong khủng hoảng. Chiếc bàn làm việc vốn ngăn nắp giờ chất đầy giấy tờ tài chính rối ren, cùng những cốc cà phê uống dở nguội ngắt. Tú ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt gầy sọp đi trông thấy. Anh ta đã không ngủ yên giấc suốt nhiều tuần.

Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, Tú vội vã bắt máy.

TÚ (giọng mệt mỏi): Alo, anh Sơn à? Tình hình thế nào rồi?
ĐẦU DÂY BÊN KIA (giọng lạnh lùng): Tú à, xin lỗi. Đối tác đã hủy bỏ thỏa thuận rồi. Họ không còn tin tưởng vào khả năng tài chính của công ty cậu nữa.
TÚ (ánh mắt thất thần): Sao lại… Anh đã nói chuyện với họ rồi mà.
ĐẦU DÂY BÊN KIA: Tôi đã cố hết sức. Nhưng tình hình quá tệ. Chúc may mắn nhé, Tú.

Cúp máy, Tú ném mạnh điện thoại xuống bàn. Tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng im lặng. Anh ta ôm đầu, mái tóc rối bù, cảm thấy như toàn bộ thế giới đang sụp đổ. Hàng loạt cuộc gọi, hàng trăm email, hàng tá cuộc gặp mặt… tất cả đều dẫn đến một kết quả: THẤT BẠI. Công ty đứng trên bờ vực phá sản, và anh ta không biết phải làm gì.

Tú bật dậy, điên cuồng lục tìm trong đống hồ sơ. Anh ta cần một lối thoát, một tia hy vọng. Nhưng rồi, trước mắt anh chỉ còn là những con số đỏ chót, những khoản nợ chồng chất. Anh loạng choạng về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của thành phố.

Trong giây phút yếu lòng nhất, khi mọi cánh cửa dường như đóng lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Tú. Đó là khuôn mặt của Hương, ánh mắt kiên định khi cô đứng trước cổng nhà anh, ôm mâm lễ đỏ rực. Anh nhớ lại câu nói dứt khoát của cô: “Con không phải mớ rau mà bác bỏ 500 ngàn cùng vài lá trầu quả cau sang hỏi cưới…”

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tú. Anh ta bất giác tự hỏi, phải chăng việc hủy hôn đột ngột ngày hôm đó, việc anh ta đã đồng tình với thái độ khinh miệt của bố mẹ, chính là một điềm báo? Một điềm báo cho sự sụp đổ đang đến với cuộc đời và sự nghiệp của anh? Tú lắc đầu mạnh, cố xua đi những suy nghĩ mê tín đó, nhưng hình ảnh Hương vẫn ám ảnh, như một lời nguyền không thể xóa nhòa. Anh ta bất lực quỳ sụp xuống sàn, cảm thấy cả thế giới đang xoay mòng mòng.

Trong khi Tú đang vật lộn với sự sụp đổ, tại nhà ông bà Thắng, bầu không khí cũng nặng nề không kém. Ông Thắng và bà Thắng ngồi đối diện nhau trong phòng khách, ánh mắt đầy sự lo lắng. Bà Thắng không ngừng day tay vào nhau, vẻ mặt hốc hác đi trông thấy.

BÀ THẮNG (giọng run rẩy): Ông ơi, công ty thằng Tú… liệu có thật sự không gượng dậy nổi không? Từ khi nào mà nó lại ra nông nỗi này chứ?
ÔNG THẮNG (thở dài thườn thượt): Tôi cũng không biết nữa bà à. Đã tìm đủ mọi cách rồi, gọi điện hết người này đến người khác, van nài khắp nơi… nhưng chẳng ai chịu giúp đỡ.
BÀ THẮNG: Lạ thật đấy. Mấy tháng trước, bạn bè đối tác của nó còn tấp nập. Giờ thì… cứ như có ai đứng sau lưng bóp chết công ty nó vậy.
ÔNG THẮNG: Đúng vậy. Cánh cửa nào cũng đóng sập lại một cách khó hiểu. Các đối tác lớn đồng loạt rút vốn, ngân hàng từ chối cho vay thêm. Dường như… dường như có một bàn tay vô hình nào đó đang thao túng tất cả.

Ông Thắng đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, đầu cúi gằm. Bà Thắng nhìn theo chồng, nước mắt bắt đầu lưng tròng.

BÀ THẮNG: Trời ơi! Nhà mình có làm gì nên tội đâu mà tự nhiên lại gặp tai ương thế này! Cả đời tôi sống ngay thẳng, có bao giờ làm điều ác đâu! Sao lại ra cơ sự này chứ?

Ông Thắng dừng lại, nhìn vợ. Nỗi sợ hãi và bất lực hiện rõ trong ánh mắt ông. Ông cũng tự hỏi, liệu có phải những hành động khinh thường, coi rẻ người khác trong quá khứ đã quay lại ám ảnh gia đình ông? Nhưng ông nhanh chóng xua đi suy nghĩ đó, cố trấn an bản thân rằng không thể nào. Hai ông bà chìm trong sự im lặng nặng nề, tiếng thở dài và tiếng nấc nghẹn ngào của bà Thắng vang vọng khắp căn nhà. Họ cảm thấy hoàn toàn bất lực trước cơn bão tài chính đang ập đến, không một tia hy vọng.

Bầu không khí nặng nề vẫn bao trùm căn nhà ông bà Thắng. Ông Thắng vẫn ngồi đó, tay day day trán, ánh mắt vô định. Bà Thắng vẫn nấc nghẹn, chiếc khăn mùi soa ướt đẫm. Cả hai chìm trong sự bất lực đến cùng cực, không một tia sáng nào le lói.

Bỗng, tiếng chuông điện thoại di động của ông Thắng vang lên phá tan sự tĩnh mịch đáng sợ. Ông giật mình, nhìn vào màn hình. Một số lạ. Ông nhíu mày, lưỡng lự một lúc rồi cũng ấn nghe, giọng còn đầy vẻ mệt mỏi.

ÔNG THẮNG: Alo… Thắng nghe.

Đầu dây bên kia là một giọng nữ trẻ, chuyên nghiệp.

THƯ KÝ (QUA ĐIỆN THOẠI): Dạ chào ông Thắng. Tôi là thư ký của Tập đoàn Bất động sản Hoàng Gia đây ạ. Tôi gọi điện để thông báo về hồ sơ hợp tác mà công ty ông đã nộp cách đây một thời gian.

Ông Thắng nghe thấy cái tên “Tập đoàn Bất động sản Hoàng Gia” thì tim ông đập mạnh một nhịp. Đây là một trong những đối tác lớn nhất mà ông đã từng cố gắng tiếp cận để cứu vãn công ty Tú, nhưng sau đó hồ sơ của ông bị từ chối thẳng thừng. Ông không dám hy vọng gì nhiều, nghĩ rằng có lẽ họ gọi để xác nhận việc từ chối lần nữa.

ÔNG THẮNG: À, vâng. Có chuyện gì vậy cô?

THƯ KÝ (QUA ĐIỆN THOẠI): Ban giám đốc Tập đoàn chúng tôi rất quan tâm đến một dự án mới và nhận thấy hồ sơ của quý công ty có những điểm phù hợp. Chúng tôi muốn mời ông đến trụ sở chính để bàn bạc trực tiếp về khả năng hợp tác.

Ông Thắng như không tin vào tai mình. Ông vội vàng đứng bật dậy, suýt làm đổ ghế. Bà Thắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn chồng.

ÔNG THẮNG (giọng bàng hoàng, xen lẫn sự mừng rỡ): Cô… cô nói thật sao? Tập đoàn Hoàng Gia muốn… muốn gặp tôi để bàn bạc hợp tác ư?

THƯ KÝ (QUA ĐIỆN THOẠI): Vâng, đúng vậy ạ. Ông có thể sắp xếp thời gian để đến gặp vào sáng mai không ạ?

Nỗi tuyệt vọng tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng bùng cháy trong lòng ông Thắng. Đây chính là cơ hội vàng, có thể cứu vãn tất cả! Công ty Hoàng Gia là một “ông lớn”, nếu được họ chống lưng, mọi khó khăn của Tú sẽ được giải quyết.

ÔNG THẮNG (giọng run lên vì sung sướng): Được! Được chứ! Tôi sẽ đến! Sáng mai, tôi nhất định sẽ đến! Cảm ơn cô, cảm ơn Tập đoàn rất nhiều!

Ông Thắng vội vàng ghi lại địa chỉ và thời gian, tay run bần bật. Cúp máy, ông quay sang nhìn Bà Thắng, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt đã có lại ánh lửa. Bà Thắng ngơ ngác nhìn chồng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

ÔNG THẮNG: Bà ơi! Bà nghe thấy không? Tập đoàn Hoàng Gia! Họ gọi tôi! Họ muốn bàn bạc hợp tác với công ty mình!

Bà Thắng chậm rãi đứng dậy, vẫn chưa hết bàng hoàng. Một nụ cười nhẹ bắt đầu hé trên môi bà, xóa đi vẻ hốc hác, nhợt nhạt. Có lẽ nào, có lẽ nào ông trời lại mở cho họ một con đường sống? Ông Thắng lòng tràn đầy phấn khởi, hy vọng rằng đây chính là khởi đầu cho sự hồi sinh của công ty Tú. Ông tự nhủ, dù thế nào, ông cũng phải nắm bắt lấy cơ hội này bằng mọi giá.

Sáng hôm sau, ông Thắng đến trụ sở Tập đoàn Bất động sản Hoàng Gia trong bộ vest chỉnh tề, lòng vẫn còn nôn nao xen lẫn sự tự tin mới. Ông được thư ký dẫn vào một văn phòng sang trọng bậc nhất, nơi có cửa sổ kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Không gian rộng rãi, nội thất gỗ óc chó sáng bóng, những bức tranh trừu tượng đắt tiền và hương thơm thoang thoảng của tinh dầu xông. Ông Thắng ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua từng chi tiết, thầm reo lên trong lòng về cơ hội đổi đời. Chắc chắn, đây là bước ngoặt cho công ty của Tú.

Ông Thắng hồi hộp chờ đợi. Từng phút trôi qua như dài vô tận, tiếng kim đồng hồ điểm nhịp trên tường càng khiến ông căng thẳng hơn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, ông lấy tay xoa xoa vạt áo. Ông tự nhủ phải thật tỉnh táo, phải trình bày thật thuyết phục.

Bỗng, cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra. Ông Thắng lập tức đứng dậy, nở nụ cười xã giao, chuẩn bị chào đón đối tác. Nụ cười trên môi ông đông cứng lại, đôi mắt mở to hết cỡ. Toàn thân ông Thắng như bị điện giật, bất động tại chỗ. Người đàn ông bước vào, với phong thái ung dung, lịch lãm trong bộ vest đen cắt may hoàn hảo, mái tóc được chải gọn gàng, ánh mắt kiên nghị và một nụ cười nhếch mép ẩn chứa sự quyền lực.

Đó không ai khác, chính là ông Minh, bố của Hương.

Hình ảnh người đàn ông khắc khổ, lam lũ với chiếc áo sơ mi bạc màu và đôi dép tổ ong ngày nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một quý ông thành đạt, uy nghi. Sự chuyển mình ngoạn mục đến mức ông Thắng không dám tin vào mắt mình. Ông Minh nhìn thẳng vào ông Thắng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.

ÔNG THẮNG (lắp bắp, giọng run rẩy, đầy vẻ hoang mang tột độ): Ông… ông Minh?

Ông Minh không đáp lời. Ông bước đến chiếc ghế da đối diện ông Thắng, thản nhiên ngồi xuống, vắt chéo chân. Một nụ cười lạnh nhạt, đầy ẩn ý nở trên môi ông. Ánh mắt ông dán chặt vào ông Thắng, như thể đang nhìn thấu tâm can đối phương. Ông Thắng vẫn đứng sững, khuôn mặt tái mét, cổ họng nghẹn ứ.

ÔNG MINH (giọng điềm tĩnh, nhưng sắc lạnh): Ngồi xuống đi, ông Thắng. Chúng ta có chuyện cần nói.

Ông Thắng lắp bắp vâng lời, khụy xuống chiếc ghế đối diện như một kẻ mất hồn. Tim ông đập thình thịch, một linh cảm xấu ập đến. Ông Minh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đặt một xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn kính sáng bóng. Tiếng giấy sột soạt trong căn phòng tĩnh lặng vang lên chói tai. Ông Thắng liếc nhìn xấp tài liệu, mồ hôi trên trán đã chảy thành dòng.

ÔNG MINH (khẽ đẩy xấp tài liệu về phía ông Thắng, giọng dứt khoát, không chút cảm xúc): Đây là thông báo chính thức. Kể từ ngày hôm nay, Tập đoàn Hoàng Gia sẽ dừng mọi hợp tác với công ty của Tú.

Câu nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt ông Thắng. Ông ngớ người, không tin vào tai mình. Mọi hy vọng, mọi kế hoạch về một tương lai tươi sáng bỗng chốc sụp đổ tan tành.

ÔNG THẮNG (giọng lắp bắp, hoảng loạn): Dừng… dừng mọi hợp tác? Nhưng… nhưng tại sao? Chúng ta đã thỏa thuận…

ÔNG MINH (nhếch môi, cắt ngang lời ông Thắng một cách tàn nhẫn): Tại sao ư? Đơn giản thôi. Chúng tôi không thể làm ăn với những người không biết quý trọng đối tác. Đặc biệt là khi họ đã từ bỏ một “người cộng sự” vô cùng tiềm năng.

Từng lời của ông Minh như những nhát dao cứa vào tâm trí ông Thắng. “Người cộng sự vô cùng tiềm năng” – câu nói đó vang vọng trong đầu ông, lập tức xâu chuỗi mọi mảnh ghép rời rạc lại với nhau. Gương mặt Hương, mái nhà cấp bốn cũ kỹ, số tiền sính lễ 500 ngàn đồng… Tất cả hiện về rõ mồn một. Ông Thắng tái mặt, đôi mắt trợn trừng, hoàn toàn hiểu ra vấn đề. Đây không phải là một cuộc họp làm ăn, đây là một cuộc trừng phạt. Ông đã tự tay đánh mất tất cả. Sự hối hận và tuyệt vọng bủa vây lấy ông.

BỐI CẢNH: NHÀ ÔNG BÀ THẮNG – TỐI

Ông Thắng bước vào nhà, dáng đi xiêu vẹo như người mất hồn. Bà Thắng chạy theo sau, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn nguyên vẻ bàng hoàng. Cánh cửa vừa khép lại, bà đã không kìm được nữa.

BÀ THẮNG (gào lên, giọng lạc đi vì sốc): Không thể nào! Ông Minh làm sao mà lại là giám đốc tập đoàn được? Chắc chắn có sự nhầm lẫn! Ông Thắng, ông nói gì đi chứ!

Bà Thắng túm lấy vai ông Thắng, lắc mạnh. Nhưng ông Thắng chẳng còn sức lực nào để phản ứng. Mọi giác quan của ông như tê liệt. Ông từ từ ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa da lạnh lẽo, khuôn mặt thất thần, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

ÔNG THẮNG (giọng khản đặc, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng đầy chua chát): Không nhầm đâu… Không hề nhầm lẫn chút nào cả…

Bà Thắng nhìn chồng, tim bà như ngừng đập khi thấy vẻ mặt tuyệt vọng chưa từng thấy của ông. Sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào tâm trí bà.

BÀ THẮNG (giọng run rẩy, gần như cầu xin): Ông… ông nói rõ đi! Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ… ông ta thật sự là…?

Ông Thắng nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Những lời mỉa mai, khinh thường của vợ chồng ông dành cho Hương, số tiền sính lễ 500 ngàn đồng, và thái độ coi thường gia đình cô bé hiện về như một thước phim kinh hoàng. Giờ đây, mọi thứ đã đảo ngược hoàn toàn.

ÔNG THẮNG (mở mắt, nhìn thẳng vào không trung, giọng đầy hối hận và tuyệt vọng): Chúng ta đã sai rồi… Chúng ta đã tự tay đánh mất tất cả…

Câu nói của ông Thắng như một nhát dao đâm thẳng vào tim bà Thắng. Bà khuỵu xuống sàn nhà, cơ thể run rẩy. Một sự thật khủng khiếp vừa được hé lộ, và bà cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng sụp đổ.

Bà Thắng đứng dậy, đôi tay run rẩy bật chiếc tivi thông minh. Bà dùng giọng nói điều khiển, những từ ngữ thốt ra còn mang theo sự ngờ vực đến tột độ.

BÀ THẮNG: Tìm kiếm… Tập đoàn Hoàng Gia. Giám đốc… Ông Minh.

Màn hình tivi lập tức hiển thị hàng loạt kết quả. Một đoạn phóng sự cũ chiếu hình ảnh Ông Minh đang phát biểu trong một buổi họp báo lớn, vẻ mặt điềm tĩnh, quyền lực. Ông Thắng nhìn chằm chằm, đôi mắt dại đi. Không thể nhầm lẫn. Khuôn mặt ấy, giọng nói ấy, chính là người đàn ông từng ngồi đối diện ông, nghe ông khinh thường mỉa mai về gia đình Hương.

BÀ THẮNG (khẽ kêu lên, tay ôm miệng): Không thể nào… Không thể nào…

Bà vội vã lấy điện thoại, tay gõ lạch cạch tìm kiếm thêm. Mỗi cú chạm phím như một nhát dao đâm vào trái tim bà. Thông tin về Tập đoàn Hoàng Gia hiện ra, với quy mô khổng lồ, tài sản kếch xù. Rồi đến danh sách các công ty con, các đối tác chiến lược. Ánh mắt bà Thắng dừng lại ở một cái tên, rồi hai, rồi ba. Chúng đều là những đối tác mà công ty của Tú đang cố gắng tiếp cận, những con đường cứu vãn duy nhất cho doanh nghiệp đang trên bờ vực phá sản của con trai bà.

ÔNG THẮNG (giọng khàn đặc, chua xót): Hoàng Gia… Đúng là Hoàng Gia thật. Cả một đế chế…

Tú bước vào nhà, gương mặt phờ phạc vì những áp lực công việc. Anh nhìn thấy bố mẹ đang ngồi thẫn thờ trước màn hình tivi, không khí trong nhà nặng như chì.

TÚ (cố nặn ra nụ cười mệt mỏi): Bố, mẹ, sao thế ạ? Có chuyện gì mà nhìn bố mẹ căng thẳng vậy?

Bà Thắng quay lại nhìn con trai, đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng không phải vì buồn, mà vì sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi tột cùng. Bà chỉ tay vào màn hình tivi, vào những cái tên công ty đang hiển thị.

BÀ THẮNG: Tú… Con nhìn đi. Gia đình con bé Hương… Chính là chủ của Tập đoàn Hoàng Gia. Và… và họ có cổ phần ở khắp nơi, cả những đối tác mà con đang muốn cầu viện…

Tú sững sờ. Anh tiến đến gần tivi, đọc từng dòng chữ. Tên của Tập đoàn Hoàng Gia, tên của Ông Minh, và cả những cái tên công ty anh đang ngày đêm tìm cách liên hệ. Anh lùi lại từng bước, như bị một lực vô hình đẩy ngã. Chiếc cặp táp trên tay rơi xuống sàn nhà, phát ra tiếng động khô khốc.

TÚ (giọng run rẩy, gần như không tin vào tai mình): Không thể nào… Hương… Con bé nhà nghèo đó… Làm sao mà…

Cả thế giới của Tú như quay cuồng. Hóa ra, “cô bé nhà nghèo” mà anh và gia đình đã khinh thường, đã dùng 500 ngàn đồng sính lễ để sỉ nhục, lại chính là người có thể quyết định số phận của công ty anh, của cả gia đình anh. Sự thật này như một cú đánh trời giáng, khiến anh không còn đứng vững. Tú khuỵu xuống sàn nhà, đầu óc trống rỗng, hơi thở dồn dập. Mọi thứ trước mắt anh như vỡ vụn.

Tú khuỵu xuống sàn nhà, đầu óc trống rỗng, hơi thở dồn dập. Mọi thứ trước mắt anh như vỡ vụn. Ông Thắng và Bà Thắng vẫn chết lặng, đôi mắt dán vào màn hình tivi như thể đó là cánh cửa địa ngục đang mở ra. Tú lồm cồm bò dậy, gương mặt trắng bệch, ánh mắt vô định. Anh nhìn bố mẹ mình, đôi môi mấp máy nhưng không thành lời. Sự thật nghiệt ngã này nặng nề đè lên ngực anh, bóp nghẹt mọi hy vọng.

TÚ (giọng thều thào, gần như van xin): Không… Không thể nào… Hương… Con bé đó… Làm sao mà…

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *