T4. Th4 22nd, 2026

Tôi quen bạn gái qua một lần đi làm dự án chung. Cô ấy dịu dàng, thông minh, gia đình cũng khá giả. Sau hơn nửa năm tìm hiểu, tình cảm gắn bó sâu nặng, cô ấy chủ động nói:

arrow_forward_ios

Đọc thêm

– “Cuối tuần này anh sang nhà em ra mắt nhé. Mẹ em rất khó tính, nhưng chỉ cần anh thật lòng thì mọi chuyện sẽ ổn.”

Tôi hồi hộp chuẩn bị. Mua quà, chọn áo sơ mi chỉnh tề, lòng cứ rộn ràng. Đến nhà, vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy một người phụ nữ ngồi ở ghế sofa, dáng vẻ đoan trang nhưng lại đeo khẩu trang kín mít từ đầu đến cuối.

Cô bạn gái nhanh nhẹn giới thiệu:
– “Mẹ em đấy, nhưng mẹ hơi ngại nên chưa quen gặp người lạ.”

Tôi cúi chào lễ phép, bà chỉ gật đầu khẽ. Suốt cả buổi nói chuyện, tôi thấy ánh mắt người phụ nữ ấy cứ xoáy thẳng vào mình qua lớp khẩu trang. Có cái gì đó… quen thuộc đến gai người.

Bữa cơm được dọn ra. Tôi cố gắng vui vẻ, rót nước, gắp thức ăn mời bà. Đến lúc ấy, bà khẽ kéo khẩu trang xuống để ăn.

Chỉ một tích tắc, cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi.

Gương mặt ấy, những nếp nhăn, ánh mắt, vết sẹo nhỏ nơi khóe môi… tất cả in hằn trong ký ức tôi suốt bao năm trời. Tôi run rẩy, đũa rơi xuống bàn.

Tôi bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống ngay trước mặt bà, lắp bắp không thành lời:

– “Mẹ… Trời ơi… Sao lại là mẹ…?!”

Không khí bàn ăn chết lặng. Bạn gái tôi há hốc mồm, ngơ ngác nhìn hai người.

Người phụ nữ ấy cũng run lên, đôi mắt đỏ hoe:
– “Con… không thể… chuyện này…”

Tôi choáng váng, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi đã đi một vòng đời, yêu tha thiết, hạnh phúc tưởng chạm tay thì… hóa ra, người phụ nữ ấy chính là mẹ ruột đã mất tích hơn 20 năm.

Còn bạn gái tôi thì…

Tôi quen chị vào một buổi chiều mưa, cái kiểu mưa rả rích khiến người ta dễ mềm lòng và cũng dễ nói ra những điều mà bình thường sẽ giấu kín.

Chị hơn tôi 19 tuổi.

Khi tôi nói điều đó với bạn bè, ai cũng phản đối. Có người cười khẩy, có người thẳng thừng bảo tôi “dại”. Nhưng tôi không nghe. Tôi tin vào cảm giác của mình.

Chị tên là Hà.

Ở chị có một thứ gì đó rất khác — không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người ta muốn ngồi cạnh lâu hơn một chút, muốn nghe chị nói thêm một câu nữa.

Chị không đẹp theo kiểu khiến người ta phải ngoái nhìn. Nhưng ánh mắt chị… sâu đến mức tôi có cảm giác như mình đang nhìn vào một câu chuyện dài mà chưa ai kể hết.

Chúng tôi quen nhau qua một dự án công việc. Ban đầu chỉ là trao đổi bình thường, rồi dần dần thành những buổi cà phê, những cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya.

Chị từng trải.

Đó là điều khiến tôi bị cuốn hút.

Chị hiểu chuyện, biết lắng nghe, không bao giờ làm quá lên. Khi tôi nóng nảy, chị chỉ nhẹ nhàng nói: “Em còn trẻ, sau này em sẽ hiểu.”

Câu nói đó, ban đầu khiến tôi khó chịu. Nhưng càng về sau, tôi lại thấy nó… đúng.

Tôi yêu chị lúc nào không hay.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *