Hôm ấy, mẹ tôi từ quê lên chơi. Biết bà yếu chân không hay đi đâu, tôi xin nghỉ làm một ngày, dọn dẹp nhà cửa, còn mẹ chồng thì tự tay vào bếp làm 6-7 món, cả một mâm cỗ đầy.
Lúc dọn ra, tôi còn ngại:
“Mẹ ơi làm nhiều quá, mẹ con con ăn sao hết.”
Mẹ chồng cười xuề xòa:
“Tiếp mẹ mày thì phải đàng hoàng, sau còn qua lại.”
Bữa cơm ấm cúng, tưởng như mọi khúc mắc giữa tôi và mẹ chồng đã được hóa giải phần nào. Mẹ tôi cũng cảm động, cứ khen:
“Hiếm ai tốt như bà thông gia.”
Tôi thấy mừng trong bụng.
Đến chiều, lúc mẹ đẻ tôi chuẩn bị ra xe về quê, tôi lén vào bếp gói mấy món bà thích ăn nhất vào túi nilon nhỏ: vài miếng thịt kho tàu, nắm xôi vò, ít củ kiệu.
Vừa dúi vào túi bà, chưa kịp dặn dò thì mẹ chồng từ trên cầu thang lao xuống, giật phắt cái túi khỏi tay mẹ tôi, quát lớn:
“Bà cất đi đâu đấy? Đồ ăn nhà này mà dễ mang đi thế à?”
Tôi chết sững. Mẹ tôi thì đỏ cả mặt, lúng túng:
“Tôi… tôi đâu có…”
Tôi cứng họng, tim đập mạnh vì xấu hổ, mắt bắt đầu cay xè. Tôi định quát lại thì mẹ chồng đã lặng lẽ bước vào bếp – mở tủ lạnh, lấy ra một túi đồ khác được gói gọn gàng bằng hộp nhựa, thêm trái cây, yến hũ, gà xé, thậm chí còn có cả thuốc bổ và một phong bì nhỏ dán kín.
Bà đưa cho mẹ tôi, nói chậm rãi:
“Đây là phần tôi chuẩn bị riêng cho bà. Còn cái túi kia để tôi vứt, đồ nguội từ trưa rồi, ăn vào đau bụng thì tôi có lỗi.”
“Mà… bà vất vả sinh ra con bé này. Nó được như hôm nay là nhờ bà. Tôi chưa từng cảm ơn bà đâu. Nhận cho tôi yên tâm.”
Tôi chết lặng. Mẹ tôi bật khóc. Tôi cũng quay mặt đi lau nước mắt.
Lúc xe rời khỏi cổng, mẹ chồng chỉ nói một câu khiến tôi nhớ cả đời:
“Không phải ai cho đồ thừa cũng là vì khinh người. Nhưng ai dám lấy đồ xịn ra đưa mới là người thật lòng.”
Chị chồng tôi lỡ mang bầu với người đàn ông đã có vợ. Đến ngày sinh, hắn bặt vô âm tín, nhà chồng cũ thì quay lưng. Cả nhà ai cũng khinh, chỉ có tôi — em dâu bị ghét nhất nhà — là lặng lẽ xách túi đến viện.
Tôi rút sổ tiết kiệm, chuyển thẳng 700 triệu vào tài khoản chị ta, kèm câu:
arrow_forward_ios
Đọc thêm
“Chị cứ sinh đi, cháu tôi không thể thiếu tiền sữa.”
Ai cũng nghĩ tôi ngu.Suốt một tháng sau đó, chị ta tỏ ra biết điều, ngày nào cũng nhắn tin cảm ơn, gọi tôi là “cứu tinh”. Tôi còn thay mặt chồng lo tiền đặt cỗ đầy tháng cho cháu.
Nhưng đến đúng hôm cúng mụ, trong lúc cả nhà đang vui, chị ta bất ngờ tuyên bố:
“700 triệu em cho là tự nguyện, chị không có nghĩa vụ trả lại. Chị cũng không có nhu cầu liên lạc gì với nhà em nữa. Mong các người tôn trọng quyền riêng tư của mẹ con chị.”
Rồi xách túi bỏ đi.
Nhưng chị ta đâu biết, trước khi chuyển tiền, tôi đã soạn sẵn một hợp đồng ghi rõ “cho vay không lãi suất, phải hoàn trả trong 6 tháng nếu bên nhận không sống chung với gia đình chồng và không đồng ý để nhà chồng chăm sóc cháu nội”.
Tài khoản chuyển tiền cũng là của công ty chồng tôi, có camera ghi lại cuộc trao đổi, có chữ ký xác nhận tại bệnh viện.
Tôi không cần kiện. Tôi chỉ gửi hợp đồng đó cho một người — bên văn phòng công chứng đang làm thủ tục vay thế chấp căn hộ đứng tên chị ta.
Vì khoản nợ 700 triệu chưa thanh toán, ngân hàng lập tức từ chối giải ngân, hợp đồng vay bị hủy, nhà chị ta đứng tên một mình nên mất luôn quyền vay vốn, không thể bán, không thể thế chấp.
Chị ta tái mặt tìm đến xin hòa giải. Tôi chỉ nói:
“Tiền chị cứ giữ mà nuôi cháu. Nhưng còn lâu chị mới thoát khỏi cái giá phải trả cho lòng tham.”
Lần đầu tiên, cả nhà quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt nể phục. Không phải vì tôi có tiền — mà vì tôi biết dùng cái đầu để bảo vệ danh dự, và cả tương lai cho đứa trẻ sinh ra trong một cú sai lầm.