T2. Th4 20th, 2026

Tôi quen bạn gái qua một lần đi làm dự án chung. Cô ấy dịu dàng, thông minh, gia đình cũng khá giả. Sau hơn nửa năm tìm hiểu, tình cảm gắn bó sâu nặng, cô ấy chủ động nói:

arrow_forward_ios

Đọc thêm

– “Cuối tuần này anh sang nhà em ra mắt nhé. Mẹ em rất khó tính, nhưng chỉ cần anh thật lòng thì mọi chuyện sẽ ổn.”

Tôi hồi hộp chuẩn bị. Mua quà, chọn áo sơ mi chỉnh tề, lòng cứ rộn ràng. Đến nhà, vừa bước vào phòng khách, tôi đã thấy một người phụ nữ ngồi ở ghế sofa, dáng vẻ đoan trang nhưng lại đeo khẩu trang kín mít từ đầu đến cuối.

Cô bạn gái nhanh nhẹn giới thiệu:
– “Mẹ em đấy, nhưng mẹ hơi ngại nên chưa quen gặp người lạ.”

Tôi cúi chào lễ phép, bà chỉ gật đầu khẽ. Suốt cả buổi nói chuyện, tôi thấy ánh mắt người phụ nữ ấy cứ xoáy thẳng vào mình qua lớp khẩu trang. Có cái gì đó… quen thuộc đến gai người.

Bữa cơm được dọn ra. Tôi cố gắng vui vẻ, rót nước, gắp thức ăn mời bà. Đến lúc ấy, bà khẽ kéo khẩu trang xuống để ăn.

Chỉ một tích tắc, cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi.

Gương mặt ấy, những nếp nhăn, ánh mắt, vết sẹo nhỏ nơi khóe môi… tất cả in hằn trong ký ức tôi suốt bao năm trời. Tôi run rẩy, đũa rơi xuống bàn.

Tôi bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống ngay trước mặt bà, lắp bắp không thành lời:

– “Mẹ… Trời ơi… Sao lại là mẹ…?!”

Không khí bàn ăn chết lặng. Bạn gái tôi há hốc mồm, ngơ ngác nhìn hai người.

Người phụ nữ ấy cũng run lên, đôi mắt đỏ hoe:
– “Con… không thể… chuyện này…”

Tôi choáng váng, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi đã đi một vòng đời, yêu tha thiết, hạnh phúc tưởng chạm tay thì… hóa ra, người phụ nữ ấy chính là mẹ ruột đã mất tích hơn 20 năm.

Còn bạn gái tôi thì…
xem them

Về làm dâu mới được đúng 7 ngày, chưa kịp được làm mẹ ngày nào thì tôi đã phải nhắm mắt hầu hạ họ hàng rồi làm 50 mâm cỗ, vậy mà nấu gì cũng ch:;ê lên ch:ê xuống – News

3-4 minutes

Tôi về nhà chồng mới đúng 7 ngày. Còn chưa kịp quen nếp sống, chưa kịp được một ngày làm vợ đúng nghĩa, đã phải lao vào hầu hạ hết họ hàng bên chồng. Người thì nhờ nấu cơm, người thì sai đi dọn dẹp, rồi chẳng hiểu sao lại đùng một cái:

– “Nhà có giỗ to, con dâu mới lo 50 mâm cỗ cho họ hàng!”

Tôi chết điếng, 50 mâm, tôi nào phải đầu bếp chuyên nghiệp? Nhưng không làm thì bị mang tiếng dâu mới lười biếng. Thế là tôi cắn răng, mồ hôi mồ kê, tay rớm máu vẫn hì hục làm.

Vậy mà món nào bưng ra cũng bị chê. Người bảo mặn, kẻ chê nhạt, có người còn cười khẩy:
– “Con dâu nhà này thế này thì mất mặt với thiên hạ.”

Tôi nuốt nước mắt. Nhưng tôi không ngu. Tôi im lặng chịu nhục trọn 7 ngày, rồi chờ đến hôm giỗ đông đủ nhất, tất cả họ hàng ngồi kín sân. Tôi mới đứng dậy, dõng dạc nói:

– “Hôm nay, ngoài phần cỗ, con có việc muốn mời bố mẹ đẻ con sang. Xin họ hàng làm chứng.”

Chồng và cả nhà chồng sững sờ. Chưa ai kịp phản ứng thì bố mẹ tôi bước vào, tay chỉ cầm đúng 3 nải chuối xanh. Tôi mời ông bà ngồi, rồi quay sang họ hàng mà nói:

– “Đây là toàn bộ sính lễ nhà chồng đưa để cưới con. Ngoài 3 nải chuối xanh hôm nay mang trả, nhà con chưa từng nhận thêm một đồng nào. Thế mà vừa cưới con về đã bắt hầu hạ, sai bảo, coi con như kẻ làm công.”

Cả sân ồ lên. Bố tôi đập bàn quát lớn:

– “Con gái tôi đâu phải osin! Nếu chỉ đáng giá 3 nải chuối xanh thì hôm nay tôi xin trả lại. Coi như hôn nhân này chấm dứt tại đây!”

Tôi rút trong người ra một tờ giấy đã ký sẵn, ngẩng cao đầu đọc to:

– “Đơn ly hôn, con đã chuẩn bị từ ngày thứ ba làm dâu. Nay chính thức trao cho chồng.”

Không khí im phăng phắc. Họ hàng nhìn nhau lúng túng, rồi từng người một lặng lẽ bỏ về. Còn chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, nhà chồng sững sờ chẳng nói được câu nào.

Cả đời họ không ngờ, cô dâu mới 7 ngày lại có thể ra đi trong tư thế ngẩng cao đầu như vậy…

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *