T5. Th4 23rd, 2026

Tôi dậy từ sớm, như mọi ngày. Chồng tôi vẫn còn nằm ngủ, quay lưng về phía tôi. Tôi khẽ bước xuống giường, sợ làm anh thức giấc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ bảy, không còn những cái ôm siết chặt mỗi sáng, không còn những lời chào ngọt ngào, nhưng cũng không đến mức lạnh lẽo. Ít nhất, tôi vẫn nghĩ vậy.

Tôi thay đồ, cầm làn đi chợ. Trước khi đi còn liếc vào phòng ngủ một cái. Anh vẫn nằm im, chăn kéo ngang vai.

 

arrow_forward_ios

Xem thêm

 

“Anh ngủ thêm đi nhé, em đi chợ một lát về nấu ăn.” – tôi nói nhỏ.

Không có tiếng trả lời. Tôi cũng quen rồi.

Ra đến chợ, tôi mới phát hiện ra một điều chết người.

Ví tiền… tôi để quên ở nhà.

Tôi đứng khựng giữa đám đông, tay lục tung túi xách một lần nữa như thể hy vọng phép màu xảy ra. Nhưng không. Ví không có.

“Chết thật…” – tôi lẩm bẩm.

Tôi vội vàng quay xe, lòng có chút bực mình với chính mình. Đáng ra tôi phải kiểm tra trước khi đi. Nhưng cũng chẳng sao, nhà cách chợ không xa, về lấy một lát là xong.

Con đường về nhà bỗng trở nên dài hơn bình thường. Không hiểu sao trong lòng tôi cứ có cảm giác bồn chồn khó tả, như thể có điều gì đó không ổn đang chờ mình phía trước.

Tôi tự trấn an: “Chắc tại mình vội quá thôi.”

Về đến cổng, tôi thấy cửa chính khép hờ.

Tim tôi khẽ chững lại.

Tôi nhớ rất rõ… lúc đi, tôi đã khóa cửa.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Tôi bước nhẹ vào trong, tim đập nhanh hơn. Nhà im ắng một cách lạ thường. Nhưng rồi… từ phía phòng ngủ, tôi nghe thấy âm thanh.

Không rõ ràng. Không phải tiếng nói chuyện bình thường. Là những tiếng động nhỏ, dồn dập, xen lẫn… một âm thanh gì đó khiến tôi không thể gọi tên, nhưng đủ để khiến tay tôi lạnh toát.

Tôi đứng chết lặng.

Không thể nào…

Tôi tự nhủ mình đang suy diễn. Có thể là tivi. Có thể là điện thoại. Có thể là…

Nhưng càng tiến gần về phía phòng ngủ, âm thanh đó càng rõ hơn.

Và lúc này, tôi biết… đó không phải là thứ có thể giải thích một cách đơn giản.

Cánh cửa phòng ngủ khép hờ.

Tôi đứng trước cửa, tay run lên. Chỉ cần đẩy nhẹ… là tôi sẽ biết sự thật.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mình sợ.

Sợ nhìn thấy thứ mà mình không thể chấp nhận.

Sợ rằng sau cánh cửa kia… cuộc sống của tôi sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.

Nhưng rồi… tôi vẫn đẩy cửa.

Cánh cửa mở ra, chậm rãi, như kéo dài thêm nỗi đau.

Và rồi… mọi thứ trước mắt tôi như sụp đổ.

Chồng tôi.

Và một người phụ nữ khác.

Họ không kịp phản ứng. Cả hai sững lại khi nhìn thấy tôi. Không khí trong phòng đặc quánh lại, như thể thời gian ngừng trôi.

Tôi không hét lên.

Không khóc.

Tôi chỉ đứng đó… nhìn.

Người phụ nữ kia vội vã kéo chăn che người, gương mặt tái mét. Còn chồng tôi… anh nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn… điều gì đó rất khó gọi tên.

“Em… nghe anh giải thích…” – anh lắp bắp.

Giải thích?

Tôi bỗng bật cười.

Tiếng cười của tôi vang lên trong căn phòng đó, nghe chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Giải thích gì?” – tôi hỏi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Không ai trả lời.

Tôi bước vào phòng, từng bước một. Mỗi bước như dẫm lên chính tim mình.

“Anh định nói… cô ấy là ai? Hay định nói đây chỉ là hiểu lầm?” – tôi nhìn thẳng vào anh.

Người phụ nữ kia cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi. Còn anh… im lặng.

Sự im lặng đó… chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Tôi quay người, mở tủ, lấy ví tiền.

Mọi thứ diễn ra trong im lặng. Không ai dám ngăn tôi. Không ai dám nói thêm một lời nào.

Trước khi bước ra khỏi phòng, tôi dừng lại.

“Anh biết không…” – tôi nói, không quay đầu lại.

“Điều khiến em đau nhất… không phải là việc anh phản bội.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Mà là… em đã từng tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không làm điều này sau lưng em.”

Tôi bước ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại sau lưng, khép lại một thứ gì đó… mà tôi đã từng gọi là gia đình.

Tôi không quay lại chợ hôm đó.

Tôi đi lang thang khắp nơi, như một cái bóng. Trong đầu tôi cứ tua đi tua lại hình ảnh vừa rồi. Mọi chi tiết nhỏ nhất đều hiện rõ, như một vết dao khắc sâu vào trí nhớ.

Đến chiều, tôi mới về nhà.

Ngôi nhà vẫn vậy. Nhưng cảm giác… không còn như trước.

Chồng tôi ngồi ở phòng khách, đầu cúi thấp. Người phụ nữ kia đã biến mất.

Anh ngẩng lên khi thấy tôi.

“Em về rồi…”

Tôi không trả lời.

Anh đứng dậy, tiến lại gần:

“Anh xin lỗi… chuyện hôm nay… anh không biết phải nói sao…”

“Vậy thì đừng nói.” – tôi cắt ngang.

Anh sững lại.

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên thấy người đàn ông này xa lạ đến thế.

“Em chỉ muốn hỏi một điều.” – tôi nói.

“Bao lâu rồi?”

Anh im lặng vài giây, rồi đáp khẽ:

“…gần một năm.”

Một năm.

Tôi bật cười.

“Một năm… và em không hề biết gì.”

“Anh định nói với em… nhưng…” – anh lúng túng.

“Nhưng chưa có thời điểm thích hợp?” – tôi tiếp lời.

Anh không nói gì.

Tôi gật đầu.

“Cũng đúng. Làm sao mà có ‘thời điểm thích hợp’ để nói với vợ rằng mình đang ngủ với người khác được.”

Câu nói của tôi khiến anh cúi đầu.

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi anh nói, giọng nhỏ hơn:

“Anh không muốn mất em…”

Tôi nhìn anh.

“Nhưng anh đã làm mọi thứ để mất em rồi.”

Đêm hôm đó, tôi không ngủ.

Tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn vào khoảng không. Những kỷ niệm cũ lần lượt hiện lên. Những ngày đầu yêu nhau. Những lần cãi vã rồi làm hòa. Những lần cùng nhau vượt qua khó khăn.

Tất cả… giờ đây như một trò đùa.

Sáng hôm sau, tôi thu dọn đồ đạc.

Không nhiều. Chỉ những thứ thật sự cần thiết.

Chồng tôi đứng nhìn, không ngăn cản.

“Em đi thật sao?” – anh hỏi.

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Không thể cho anh một cơ hội à?”

Tôi dừng lại, nhìn anh.

“Nếu hôm qua… em không quên ví, không quay về… thì anh sẽ tiếp tục lừa em bao lâu nữa?”

Anh không trả lời.

“Em không cần một lời xin lỗi muộn màng.” – tôi nói.

“Em cần một người chồng trung thực. Nhưng anh… không phải người đó.”

Tôi kéo vali, bước ra khỏi nhà.

Lần này, tôi không quay đầu lại.

Câu chuyện của tôi, khi kể ra, có người nói tôi mạnh mẽ.

Có người lại bảo tôi quá lạnh lùng.

Rằng đàn ông ai cũng có lúc sai lầm, rằng nên tha thứ để giữ gia đình.

Nhưng cũng có người nói… tôi làm đúng.

Rằng phản bội không phải là lỗi có thể sửa bằng lời xin lỗi.

Đến giờ, tôi vẫn không biết đâu là đúng, đâu là sai.

Tôi chỉ biết… hôm đó, nếu tôi không quên ví tiền…

Có lẽ tôi vẫn đang sống trong một cuộc hôn nhân “yên bình” giả tạo.

Và đôi khi, sự thật đau đớn… lại là cách duy nhất để một người được sống thật với chính mình.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *