“Chồng cứ đi công tác về là lại thấy vợ cặm cụi giặt ga giường, anh l-/én lắ-p ca;/m trong phòng ngủ thì bẽ bàng phát hiện ra mỗi tối…
Từ ngày được thăng chức, chồng cô – anh Hưng – thường xuyên phải đi công tác. Ban đầu là vài ngày, sau dần là cả tuần, thậm chí nửa tháng. Cô vợ trẻ tên Lan vẫn luôn tiễn chồng bằng nụ cười nhẹ và cái ôm dịu dàng nơi hiên nhà, chẳng bao giờ than phiền. Nhưng có một điều khiến Hưng dần thấy bất an…
Lần nào trở về, anh cũng thấy vợ đang lúi húi giặt ga giường, dù giường trông vẫn phẳng phiu, thơm tho. Mỗi lần hỏi, cô chỉ bảo:
“Em khó ngủ nên hay thay ga cho dễ chịu, với lại ga hơi… bẩ-n.”
B;ẩ/n? Anh nhớ rõ mình đâu có nằm trên đó suốt một tuần. Vậy thì ai?
Sự ng-hi ng-ờ dần lớn lên. Đêm nọ, anh giả vờ ngủ rồi âm thầm lắp một chiếc ca-mera nhỏ trên kệ sách, quay thẳng vào giường. Anh bảo với vợ rằng lần này anh sẽ đi công tác tận 10 ngày, nhưng thật ra, chỉ rời nhà một đêm rồi quay lại, lặng lẽ trốn trong phòng trọ gần đó để theo dõi mọi thứ qua điện thoại.
Đêm thứ hai, anh mở camera lên xem, tay run run.
22h30. Căn phòng tối om. Rồi… cánh cửa phòng ngủ mở khẽ…”
“Trong căn phòng trọ chật chội, Hưng nín thở, hai mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt, đập thình thịch trong lồng ngực. Anh đã chuẩn bị tinh thần để chứng kiến cảnh tượng tồi tệ nhất, để nhìn thấy bộ mặt của gã đàn ông đã bước vào cuộc sống của vợ chồng anh.
Một bóng người gầy gò, dáng đi xiêu vẹo, chậm rãi tiến vào. Hưng siết chặt chiếc điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch. ‘Thằng khốn, cuối cùng mày cũng lộ mặt!’ – anh nghiến răng thầm rủa. Cơn ghen tuông và sự phẫn nộ bùng lên dữ dội, thiêu đốt tâm trí anh.
Nhưng rồi, bóng người đó lọt vào vệt sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ. Và rồi, Hưng sững người. Toàn thân anh đông cứng lại.
Đó không phải là một gã đàn ông trai tráng nào cả. Không phải kẻ mà anh đã mường tượng ra trong cơn ghen tuông điên cuồng. Trước mắt anh, qua màn hình camera mờ