Không phải vì ông khoe khoang hay thích phô trương, mà bởi ai cũng biết—chỉ cần nhắc đến tiền, đến đất, đến nhà cửa… thì ông là người có nhiều nhất. Ruộng tốt nhất, nhà to nhất, thậm chí cái ao cá lớn nhất cũng là của ông.
Nhưng điều khiến người ta bàn tán nhiều hơn cả… lại không phải là tiền.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Mà là việc ông sống độc thân cả đời.
Không vợ.
Không con.
Không ai thân thích ra vào.
Một người đàn ông gần 70 tuổi, sống một mình trong căn nhà ba gian rộng thênh thang, ngày ngày chỉ thấy đi ra đi vào, chăm cây, nuôi cá, thi thoảng mới trò chuyện với hàng xóm.
Người thì bảo ông khó tính nên không ai chịu nổi.
Người lại nói ông từng yêu một người sâu đậm, nhưng vì chuyện gì đó mà không lấy được, nên ở vậy đến giờ.
Nhưng tất cả chỉ là lời đồn.
Chính ông… chưa bao giờ giải thích.
—
Còn cô gái ở cuối xóm—Lan—lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Lan lấy chồng năm 23 tuổi.
Chồng cô là người hiền lành, chăm chỉ, nhưng số phận ngắn ngủi.
Chỉ ba năm sau cưới, anh mất vì tai nạn.
Để lại Lan và một đứa con trai chưa đầy hai tuổi.
Ngày đưa tang, tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh cô ngồi bệt bên quan tài, tóc tai rối bời, gào khóc đến lạc cả giọng.
Người ta nhìn vào, chỉ biết thở dài.
Một người phụ nữ còn quá trẻ… đã phải làm góa phụ.
—
Sau đó, Lan không tái hôn.
Không phải vì không có người hỏi.
Ngược lại, có rất nhiều.
Nhưng cô đều từ chối.
“Em còn con nhỏ,” cô nói. “Em không muốn nó phải chịu cảnh dượng ghẻ con chồng.”
Vậy là một mình cô nuôi con.
Làm đủ thứ việc—từ đi cấy thuê, gặt thuê, đến bán hàng ngoài chợ.
Có những hôm trời mưa, vẫn thấy cô đội nón, bế con đứng bán mớ rau, con cá.
Người trong xóm thương.
Nhưng thương thì thương… cũng chỉ giúp được phần nào.
Cuộc sống vẫn rất chật vật.
—
Hai con người.
Hai số phận.
Một giàu có nhưng cô độc.
Một nghèo khó nhưng gồng gánh.
Chẳng ai nghĩ… họ sẽ liên quan đến nhau.
Cho đến một ngày.
—
Tin đồn bắt đầu từ việc ông Thành cho người về đo đất ở cuối xóm.
Đúng ngay mảnh đất cạnh nhà Lan.
Người ta xì xào:
“Ông định mua đất mở rộng à?”
“Hay xây gì đó?”
Không ai biết.
Chỉ thấy vài tuần sau, máy móc bắt đầu kéo đến.
Tiếng đập phá, xây dựng vang lên cả ngày.
Một căn nhà lớn dần hình thành.
Không phải nhà bình thường.
Mà là… biệt thự.
Hai tầng, mái ngói đỏ, cổng sắt kiên cố, sân rộng lát gạch.
Người trong xóm đi ngang qua ai cũng phải dừng lại nhìn.
“Ông Thành xây nhà này cho ai?”
“Ông ở một mình, cần gì nhà to thế?”
Câu hỏi chưa có lời đáp.
Cho đến ngày căn nhà hoàn thiện.
—
Hôm đó, ông Thành gọi trưởng xóm đến.
Rồi gọi cả Lan.
Người ta thấy cô đứng trước cổng căn biệt thự, tay vẫn còn dính bùn đất, vẻ mặt ngơ ngác.
Ông Thành đưa cho cô một xấp giấy.
“Nhà này… tôi tặng cô.”
Cả xóm như nổ tung.
“Cái gì?”
“Ông nói gì cơ?”
Lan đứng chết lặng.
“Chú… chú nói gì vậy?”
“Tôi nói, nhà này đứng tên cô. Từ giờ… cô và con có thể dọn vào ở.”
Cô lắc đầu, lùi lại:
“Không… không được… sao chú lại—”
“Cứ nhận đi,” ông nói, giọng bình thản.
“Nhưng… tại sao?”
Câu hỏi đó… không chỉ của Lan.
Mà là của cả xóm.
—
Tin lan nhanh như gió.
Chỉ trong một buổi chiều, cả làng đều biết chuyện.
Người thì trầm trồ:
“Lan số sướng thật.”
Người lại xì xào:
“Không có lửa làm sao có khói…”
“Chắc chắn có gì đó phía sau.”
Những ánh mắt bắt đầu thay đổi.
Từ thương cảm… sang nghi ngờ.
Lan không dọn vào ở ngay.
Cô từ chối nhiều lần.
Nhưng ông Thành chỉ nói một câu:
“Nếu cô không nhận… tôi sẽ bỏ hoang căn nhà đó.”
Cuối cùng, cô đành chấp nhận.
Nhưng từ ngày đó, cuộc sống của cô… không còn yên bình nữa.
—
Đi đâu cũng nghe lời ra tiếng vào.
“Già mà còn… ghê thật.”
“Không chồng mà được tặng biệt thự… ai tin cho nổi.”
“Chắc gì đã trong sạch…”
Những câu nói đó… Lan đều nghe.
Nhưng cô im lặng.
Chỉ cúi đầu, làm việc, nuôi con.
—
Có lần, tôi thấy cô ngồi trước hiên nhà mới, mắt đỏ hoe.
Tôi hỏi:
“Em có hối hận không?”
Cô cười buồn:
“Em không làm gì sai… nhưng sao thấy mình như có tội vậy chị?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
—
Cao trào xảy ra vào một buổi họp xóm.
Một người đàn bà đứng lên, nói thẳng:
“Chúng ta cần làm rõ chuyện này. Tại sao ông Thành lại tặng nhà cho Lan? Có khuất tất gì không?”
Không khí trở nên căng thẳng.
Lan ngồi im.
Còn ông Thành… lần đầu tiên, đứng dậy.
“Tôi sẽ nói.”
Cả phòng im phăng phắc.
—
“Tôi không có vợ. Không có con. Điều đó ai cũng biết.”
Ông nhìn quanh.
“Nhưng không có nghĩa… tôi không có quá khứ.”
Mọi người bắt đầu xì xào.
“Tôi từng yêu một người,” ông nói chậm rãi. “Rất lâu rồi.”
Lan bỗng ngẩng lên.
Ánh mắt cô… run rẩy.
“Tên cô ấy… cũng là Lan.”
Cả phòng sững lại.
“Tôi và cô ấy… không đến được với nhau. Gia đình cô ấy không đồng ý. Cô ấy lấy chồng… rồi rời khỏi làng.”
Ông dừng lại.
“Sau này tôi mới biết… cô ấy sinh một đứa con gái.”
Không khí như đông cứng.
“Tôi không chắc… nhưng tôi luôn nghi ngờ… đứa trẻ đó… là con của tôi.”
Mọi ánh mắt… đổ dồn về phía Lan.
Cô run lên.
“Chú… chú nói gì…”
Ông nhìn cô.
Ánh mắt lần đầu tiên… không còn lạnh lùng.
“Mẹ cô… trước khi mất… đã từng tìm tôi.”
Lan bật khóc.
“Bà ấy nói… nếu có chuyện gì xảy ra… hãy giúp đỡ cô.”
—
Căn phòng im lặng.
Không ai nói được gì.
—
“Căn nhà đó… không phải là bố thí,” ông nói. “Mà là trách nhiệm… mà tôi đã bỏ lỡ cả đời.”
—
Sau buổi họp đó, mọi thứ thay đổi.
Không còn ai dám nói Lan nữa.
Nhưng… câu chuyện lại gây tranh cãi theo một cách khác.
Người thì nói:
“Ông làm vậy là đúng. Bù đắp cho con.”
Người lại bảo:
“Không có xét nghiệm, ai biết thật hay không?”
“Lỡ không phải thì sao?”
—
Còn Lan…
Cô vẫn sống trong căn nhà đó.
Nhưng không còn cúi đầu như trước.
Cô ngẩng cao đầu.
Không phải vì căn nhà.
Mà vì… cuối cùng, cô cũng biết mình là ai.
—
Còn ông Thành…
Ông vẫn sống một mình.
Không dọn vào biệt thự.
Không chuyển đến ở cùng Lan.
Chỉ thỉnh thoảng… sang chơi với đứa trẻ.
Đứa bé gọi ông là “ông”.
Không phải “bố”.
Và ông… cũng không sửa.
—
Có lần, tôi hỏi ông:
“Ông không định nhận lại con sao?”
Ông cười.
“Có những thứ… biết là đủ rồi.”
—
Câu chuyện kết thúc… nhưng dư âm thì không.
Cho đến bây giờ, người trong xóm vẫn còn bàn tán.
Rằng ông đúng hay sai.
Rằng Lan có nên nhận hay không.
Nhưng với tôi…
Có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là sự thật có hoàn toàn rõ ràng hay không.
Mà là…
Có những mối quan hệ trong đời…
Dù đến muộn…
Nhưng vẫn đủ để thay đổi cả một số phận.