Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại cảnh hôm đó, tôi vẫn thấy trong lòng lạnh đi một chút.
Mẹ tôi mất sau gần hai năm chống chọi với bệnh ung thư gan. Hai năm ấy, gần như mọi thứ trong nhà đều đảo lộn. Bố tôi mất sớm, chỉ còn ba anh em chúng tôi: anh cả Tuấn, tôi – con gái giữa, và em trai út Nam.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Anh Tuấn là con trai trưởng nên ở cùng mẹ trong căn nhà cũ. Chị dâu – chị Hồng – từ ngày về làm dâu cũng sống ở đó.
Nói thật lòng, quan hệ giữa tôi với chị dâu không quá thân thiết. Không đến mức ghét bỏ, nhưng cũng chẳng thể gọi là gần gũi. Chị Hồng là người tính toán rất rõ ràng, cái gì cũng phải rạch ròi tiền bạc.
Còn mẹ tôi… bà là người sống tình cảm. Nhiều khi tôi thấy mẹ nhường nhịn chị Hồng quá mức.
“Thôi con ạ, nhà có con dâu cũng phải nhịn nhau chút cho êm cửa êm nhà.”
Mẹ hay nói vậy.
Hai năm mẹ bệnh, tiền viện phí tốn kém khủng khiếp. Có tháng riêng tiền thuốc đã hơn hai chục triệu. Anh Tuấn gồng gánh phần lớn, nhưng tôi và Nam cũng góp vào.
Có những đêm tôi nhìn mẹ nằm trên giường bệnh, gầy đến mức hai má hóp lại, chỉ còn đôi mắt hiền lành nhìn con cái… tôi chỉ ước giá như có thể đổi bệnh cho mẹ.
Nhưng đời không có chữ “giá như”.
Mẹ mất vào một buổi sáng mưa lất phất.
Tang lễ diễn ra vội vã, người thân họ hàng, hàng xóm, bạn bè của mẹ đến viếng rất đông. Lúc đó đầu óc tôi gần như trống rỗng, chỉ biết đứng cạnh bàn thờ, cúi đầu cảm ơn từng người.
Phong bì phúng viếng được để vào một chiếc hộp gỗ trên bàn.
Sau đám tang, mọi người bận rộn lo hậu sự nên chẳng ai nhắc đến chuyện tiền bạc.
Cho đến lễ 49 ngày.
Theo phong tục, hôm đó cả họ lại tụ tập về nhà để làm lễ cho mẹ. Nhà chật kín người, mùi nhang khói quyện với mùi đồ cúng khiến không khí vừa trang nghiêm vừa nặng nề.
Sau khi thầy cúng làm xong nghi lễ, mọi người ngồi lại ăn cơm.
Tôi đang dọn bát đĩa thì nghe chị Hồng nói lớn:
“À, tiện hôm nay đông đủ, em nghĩ mình nên nói luôn chuyện tiền phúng viếng hôm mẹ mất.”
Cả bàn ăn tự nhiên im lặng.
Anh Tuấn hơi nhíu mày:
“Chuyện gì nữa?”
Chị Hồng đứng dậy, đi vào trong phòng, lát sau cầm ra… ba chiếc phong bì.
Ba chiếc phong bì dày cộp.
Chị đặt mạnh xuống bàn.
“Đây là tiền của nhà thông gia em gửi phúng viếng mẹ. Tổng cộng ba phong bì. Em nghĩ số tiền này phải thuộc về em.”
Tôi ngẩn người.
“Ý chị là sao?”
Chị Hồng nhìn tôi, giọng tỉnh bơ:
“Nhà thông gia của em – tức là bố mẹ đẻ em và anh em bên ngoại em – họ gửi tiền viếng thì đó là tiền cho con gái họ. Không lẽ lại để nhà chồng giữ?”
Không khí trong phòng bắt đầu căng thẳng.
Nam – em trai tôi – bật cười khó hiểu:
“Chị nói gì vậy? Tiền phúng viếng là cho người đã mất, chứ đâu phải cho cá nhân ai.”
Chị Hồng lập tức phản bác:
“Nhưng người ta đi viếng vì quan hệ với tôi. Họ là họ hàng bên ngoại tôi. Vậy tiền đó phải trả lại cho tôi.”
Một vài người họ hàng bắt đầu xì xào.
Anh Tuấn cau mày:
“Hồng, thôi đi. Hôm nay là ngày của mẹ.”
Nhưng chị Hồng không chịu.
“Không! Em phải nói rõ. Ba phong bì này tổng cộng hơn 20 triệu. Không phải ít. Em không muốn sau này lại nói em tham.”
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Không phải vì số tiền.
Mà vì hôm nay… là ngày 49 của mẹ.
Tôi cố giữ bình tĩnh:
“Chị, nếu chị nghĩ đó là tiền của bên ngoại chị thì cứ nói rõ. Nhưng mình nên xem trong phong bì có ghi tên người gửi không.”
Chị Hồng khoanh tay:
“Không cần xem. Em biết rõ.”
Tôi nhìn ba chiếc phong bì trên bàn.
Không hiểu sao… trong lòng tôi bỗng có một cảm giác lạ.
Một linh cảm.
Tôi nói:
“Được rồi. Nếu chị chắc vậy… thì mình mở ra xem luôn cho rõ.”
Cả phòng im lặng.
Tôi cầm chiếc phong bì thứ nhất.
Xé ra.
Bên trong là một xấp tiền… và một mảnh giấy nhỏ.
Tôi mở tờ giấy.
Nét chữ quen thuộc.
Tim tôi bỗng thắt lại.
Tôi đọc thành tiếng:
“Tiền này là của bác Lan – bạn thân của mẹ – gửi giúp vì bác không kịp về đám tang.”
Cả phòng bắt đầu xôn xao.
Chị Hồng hơi sững lại:
“Có thể… họ gửi nhờ.”
Tôi không nói gì.
Chỉ cầm chiếc phong bì thứ hai.
Mở ra.
Lại có một mảnh giấy.
“Tiền của cô Mai – hàng xóm cũ của mẹ – nhờ anh Tuấn nhận giúp.”
Nam thở dài.
Còn chị Hồng… mặt bắt đầu đỏ lên.
Nhưng chị vẫn cố nói:
“Còn một cái nữa.”
Tôi gật đầu.
Tôi cầm chiếc phong bì cuối cùng.
Không hiểu sao… tay tôi run nhẹ.
Bên trong cũng có tiền.
Và một lá thư gấp gọn.
Tôi mở ra.
Nhìn thấy nét chữ… tôi chết lặng.
Đó là chữ của mẹ.
Căn phòng im phăng phắc khi tôi đọc:
“Ba phong bì này mẹ nhờ chị Hạnh cất riêng. Đây là tiền mẹ dành dụm được trước khi mất, nhờ bạn bè mang đến trong đám tang để không ai nghi ngờ. Nếu sau này các con mở ra, hãy dùng số tiền này để giúp những người nghèo trong xóm… đừng vì nó mà cãi nhau.”
Tôi không đọc tiếp được nữa.
Nước mắt rơi xuống lá thư.
Trong phòng… không ai nói gì.
Chị Hồng đứng chết trân.
Nam quay mặt đi.
Còn anh Tuấn… cúi đầu thật thấp.
Ba chiếc phong bì nằm im trên bàn.
Và lần đầu tiên trong suốt buổi lễ hôm đó… cả nhà mới thật sự hiểu mẹ muốn gì.
Không phải tiền.
Mà là… đừng để tiền phá vỡ tình thân.