
Nhưng sáng hôm sau, khi đang chuẩn bị ăn sáng thì Hải bất ngờ quay lại nhà, mặt mũi căng thẳng, ánh mắt đỏ hoe.
Nó không nói không rằng, móc điện thoại ra chuyển khoản trả lại toàn bộ 1,49 tỷ đồng vào tài khoản tôi. Sau đó đặt điện thoại xuống bàn, nói từng từ:
Khám phá thêm
Tôi
trả lại
Tối đến
– Con không lấy một đồng nào hết. Bố giữ lại mà tiêu.
Tôi hoảng hốt:
– Con bị gì vậy? Chuyện này bố suy nghĩ kỹ rồi. Mỗi đứa gần như ngang nhau, có hơn nhau là bao đâu mà con làm quá vậy?
Hải cười gằn, nước mắt trào ra:
– Bố nghĩ con vì 10 triệu đồng mà trả lại hết sao? Không đâu… Con không cần tiền được chia kiểu này!
Vừa lúc đó thì tôi nhận được cuộc điện thoại ch;ấ;n động…
Vừa lúc đó thì tôi nhận được cuộc điện thoại chấn động.
Là ngân hàng.
Giọng cô nhân viên vang lên trong máy, lịch sự nhưng đầy ngạc nhiên:
– Dạ thưa chú, tài khoản của chú vừa được tất toán khoản vay 1 tỷ 200 triệu. Người thanh toán là anh Hải, con trai chú.
Tôi đứng chết lặng. Tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.
– Khoản vay nào? – tôi hỏi lại.
– Dạ, khoản vay thế chấp căn nhà chú đang ở, mở cách đây ba năm ạ.
Tôi bủn rủn ngồi xuống ghế.
Ba năm trước, khi tôi bị tai biến nhẹ, phải nhập viện dài ngày, tôi đã lén vay tiền để chữa bệnh và sửa lại căn nhà cũ nát. Tôi không nói cho hai con biết vì sợ chúng lo. Sau đó tiền lãi chồng lãi, tôi xoay xở mãi không nổi.
Tôi cứ nghĩ mình giấu được.
Hải nhìn tôi, giọng nghẹn lại:
– Con biết chuyện đó từ lâu rồi. Ngày bố nằm viện, con tình cờ thấy giấy tờ trong tủ. Con hỏi ngân hàng, họ nói nếu không trả đúng hạn, nhà sẽ bị phát mãi. Con không nói vì sợ bố buồn.
Tôi không thốt nên lời.
– Ba năm nay xưởng làm ăn lúc lên lúc xuống, con cũng khổ. Nhưng con cố dành dụm, có bao nhiêu trả bấy nhiêu. Hôm qua nhận tiền bố chia, con chuyển thẳng trả hết nợ. Con không muốn sau này anh em con vì cái nhà này mà lục đục.
Nó lau nước mắt, nói tiếp:
– Còn 10 triệu chênh lệch… bố biết con buồn vì cái gì không? Không phải vì tiền. Con buồn vì bố nghĩ con tính toán. Bố sợ con thiệt nên mới chia gần bằng, nhưng lại ghi giấy tờ rạch ròi quá. Tình anh em mà phải ký tên xác nhận từng đồng… con thấy lạnh lắm.
Tôi nhìn sang Hưng. Nó cúi gằm mặt, không còn vẻ hồ hởi hôm qua nữa.
Hải quay sang anh trai:
– Anh à, anh hay về thăm bố, em biết. Em ít về, em nhận. Nhưng không phải vì em không thương. Chỉ là cách của em khác anh thôi.
Hưng bỗng đứng dậy, bước đến ôm em trai. Giọng nó run run:
– Anh xin lỗi. Hôm qua anh nói câu đó là sai. Anh không biết em đã làm nhiều chuyện như vậy.
Căn nhà nhỏ bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nấc nghẹn.
Tôi chợt hiểu ra, mình đã sai từ đầu. Tôi nghĩ chia tiền là công bằng. Nhưng tôi quên mất, tình cảm không thể đo bằng con số. Càng rạch ròi, càng dễ làm tổn thương.
Tôi chậm rãi nói:
– Bố già rồi, nhiều khi suy nghĩ thiển cận. Hôm nay bố quyết định thế này. Số tiền còn lại, bố giữ một phần dưỡng già. Phần còn lại, bố lập sổ chung cho hai anh em. Sau này bố mất, căn nhà này bán hay giữ, hai đứa tự bàn với nhau. Không giấy tờ phân chia hơn kém gì nữa.
Hải lắc đầu:
– Bố cứ giữ hết đi. Tụi con tự lo được.
Hưng cũng gật đầu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy hai anh em ngồi cạnh nhau, nói chuyện nhỏ nhẹ, không còn khoảng cách.
Chiều hôm đó, Hải ở lại ăn cơm. Nó tự tay sửa lại cái bản lề cửa bị kêu cót két. Hưng thì xuống bếp phụ tôi nấu ăn. Căn nhà vốn yên ắng bỗng ấm lên lạ thường.
Tối đến, trước khi về, Hải quay lại nói:
– Bố à, sau này đừng thử lòng tụi con bằng tiền nữa. Nếu bố cần gì, cứ nói thẳng.
Tôi gật đầu, mắt cay xè.
Hóa ra, 10 triệu đồng không làm rạn nứt tình anh em.
Chính cách tôi cân đo tình cảm mới suýt khiến gia đình xa nhau.
Và tôi biết, số tài sản lớn nhất mình có không phải 2 tỷ 990 triệu kia… mà là hai đứa con, mỗi đứa thương cha theo một cách khác nhau.