T6. Th2 27th, 2026

Chàng trai ngh//èo 24t cần 200 triệu ch//ữa bệ//nh cho cha nên đã đồng ý cưới người phụ nữ 55t. 10 ngày sau anh ta phát hiện ra bí m/ật ki/nh ho//àng thì đã muộn….

Tùng cúi đầu, nước mắt rơi. Anh đã chạy vạy khắp nơi, cắm cả mảnh ruộng duy nhất, nhưng vẫn chẳng ai cho vay. Những người từng được cha anh giúp đỡ ngày trước giờ chỉ biết lắc đầu. Đúng lúc ấy, người hàng xóm ghé qua, hạ giọng nói:

“Ở trên phố có một bà cụ 55 tu/ổi, giàu lắm, chồng con không còn ai. Bà ta đang tìm người… cưới, chỉ cần cưới thôi, không cần sống chung. Nếu chịu, bà cho 200 triệu liền.”

Tùng ch//ết lặng. Một đám cưới với bà cụ 55t– nghe như trò đùa ca/y ngh//iệt của số phận.
Nhưng nhìn cha nằm thoi thóp, anh cắ/n ră//ng gật đầu. Ba hôm sau, đám cưới diễn ra lặng lẽ. Chú rể 24t, cô dâu 55t.

Không nhạc, không tiệc, chỉ có vài người làm chứng. Bố chú rể đang nằ//m vi//ện. Bà tên Ngọc – ăn mặc sang trọng, mái tóc bạc cẩn thận uốn gọn. Trong đôi mắt đục mờ vẫn ánh lên một điều gì đó vừa đa/u đ/ớn, vừa lạnh lùng.

Bà đưa cho Tùng 1 cái bọc..

Bà Ngọc đưa cho Tùng một cái bọc vải dày, buộc dây đỏ cẩn thận.

“Trong này đủ 200 triệu. Ngày mai mang đi đóng viện phí cho cha cậu.”

Tùng run tay nhận lấy, quỳ sụp xuống ngay giữa sân:
“Con… cảm ơn bà. Ân này con không quên.”

Bà Ngọc chỉ khẽ gật đầu, giọng lạnh nhạt:
“Không cần biết ơn. Đây là giao dịch.”

Đêm tân hôn, bà bảo Tùng ngủ ở phòng khách.
“Cậu chỉ cần làm chồng trên danh nghĩa. Mười ngày nữa, tôi sẽ nói cho cậu biết lý do vì sao tôi cần cuộc hôn nhân này.”

Tùng không dám hỏi thêm.
Trong đầu anh chỉ có hình ảnh cha đang thoi thóp trên giường bệnh.

Nhờ 200 triệu đó, cha anh được mổ kịp thời. Ca mổ thành công.
Tùng mừng đến phát khóc, lòng thầm nghĩ:
Chỉ cần cha sống, anh chịu nhục bao nhiêu cũng được.

Mười ngày trôi qua.
Ngôi nhà rộng lớn của bà Ngọc lạnh lẽo đến rợn người.
Ban ngày bà đi sớm, tối về muộn. Hai người gần như không nói với nhau quá ba câu.

Đêm thứ mười, đúng như lời hẹn, bà Ngọc gọi Tùng vào phòng làm việc.

Bà đặt trước mặt anh một phong bì hồ sơ cũ, giấy đã ngả vàng.

“Cậu mở ra đi.”

Tùng vừa mở phong bì, tim như bị ai bóp chặt.

Bên trong là… hồ sơ tai nạn giao thông 12 năm trước.
Ảnh hiện trường vấy máu.
Một chiếc xe tải móp đầu.
Và… tấm hình người đàn ông nằm bất động trên mặt đường.

Tùng tái mét.
Người trong ảnh… chính là mẹ anh.

“Không thể nào…” – giọng anh run bần bật. – “Mẹ tôi… mất vì tai nạn do say rượu mà…”

Bà Ngọc cười nhạt, nụ cười không có chút vui vẻ:
“Đó là điều người ta muốn cậu tin.”

Bà đẩy về phía anh một bản kết luận điều tra.

“Người lái xe gây tai nạn hôm đó… là con trai tôi.”

Tùng chết lặng.
Tai ù đi, đầu óc quay cuồng.

“Sau tai nạn, nó bỏ trốn. Ba tháng sau… tự tử.”
Giọng bà Ngọc khàn hẳn đi.
“Tôi có tiền, có quyền, đủ sức che giấu mọi thứ. Còn mẹ cậu… trở thành một ‘tai nạn đáng tiếc’ trong hồ sơ.”

Tùng siết chặt tay, móng tay cắm vào da thịt:
“Vậy… bà cưới tôi để làm gì?”

Bà nhìn anh thật lâu.
Trong ánh mắt ấy không còn sự lạnh lùng ban đầu, chỉ còn mệt mỏi đến cùng cực.

“Vì tôi muốn chuộc tội.”

Bà chậm rãi nói:

“200 triệu chỉ là bước đầu. Tôi muốn lo cho cha cậu đến khi ông khỏi hẳn. Tôi muốn bù đắp cho gia đình cậu… theo cách duy nhất tôi còn có thể làm.”

Tùng bật cười, nhưng tiếng cười méo mó:
“Bà nghĩ tiền có thể mua lại mạng sống của mẹ tôi sao?”

Bà Ngọc khẽ nhắm mắt:
“Tôi không mong được tha thứ.
Tôi chỉ mong… trước khi chết, mình làm được một việc đúng.”

Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở.

Tùng đứng dậy, cúi đầu thật sâu:
“Tiền bà cho, tôi nhận để cứu cha.
Nhưng cuộc hôn nhân này… coi như chưa từng tồn tại.
Ngày mai tôi sẽ rời đi.”

Bà Ngọc gật đầu:
“Đúng mười ngày. Hết giao kèo.”

Sáng hôm sau, Tùng xách balo rời khỏi căn nhà rộng lớn ấy.
Trước khi đi, bà Ngọc đặt vào tay anh thêm một tờ sổ tiết kiệm.

“Cho cha cậu.
Còn cho cậu… là để bắt đầu lại.”

Tùng không quay đầu.
Nhưng khi bước ra khỏi cổng, nước mắt anh rơi xuống nền đất.

Anh hiểu…
Có những nỗi đau không thể xóa đi.
Nhưng có những con người, cả đời sống trong ân hận, còn đau hơn cả người bị tổn thương.

Edit

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *