Lẽ ra đó phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi – khoảnh khắc mà mọi cô gái đều từng tưởng tượng trong những giấc mơ thiếu nữ của mình. Căn phòng cưới được trang trí bằng ga giường đỏ thêu hoa mẫu đơn, tường dán chữ “Song hỷ” còn thơm mùi hồ mới. Ngoài sân, tiếng họ hàng vẫn còn rì rầm dọn dẹp sau bữa tiệc. Tôi ngồi trên mép giường, tim đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa mệt rã rời sau một ngày dài làm dâu.
Tôi không yêu chồng mình theo cách người ta vẫn nói về tình yêu. Cuộc hôn nhân này bắt đầu bằng sự sắp đặt. Mẹ kế tôi là người đứng ra gật đầu nhanh hơn cả tôi khi nhà anh ngỏ lời. Bà nói đó là “phúc phần”, là cơ hội đổi đời cho đứa con gái riêng như tôi. Bà nói tôi phải biết ơn.
Anh – chồng tôi – hơn tôi tám tuổi, bị liệt hai chân sau một tai nạn giao thông nhiều năm trước. Anh hiền, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng mang vẻ tự ti pha lẫn khát khao được yêu thương. Tôi không ghét anh. Nhưng tôi cũng chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành vợ anh, càng chưa từng nghĩ đêm tân hôn của mình sẽ là một đêm đầy giông bão.
Chúng tôi vừa rút lui về phòng riêng thì cánh cửa bật mở.
Không gõ. Không báo trước.
Bố chồng tôi bước vào.
Ông ngoài sáu mươi, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt sắc như dao. Trên tay ông là một chiếc gối và một tấm chăn cũ đã sờn mép.
“Tao nằm giữa hai đứa đêm nay.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Ông đặt gối xuống giường, giọng thản nhiên như đang nói chuyện cơm nước thường ngày.
“Nhà này có phong tục. Đêm đầu phải có vía người đẻ con trai nằm giữa thì mới linh, mới sớm có cháu nối dõi. Ngày xưa ông nội mày cũng nằm giữa như vậy.”
Không khí trong phòng đông cứng lại.
Tôi nhìn sang chồng. Anh cúi đầu. Hai bàn tay đặt trên đùi run nhẹ. Anh không phản đối. Cũng không đồng tình. Chỉ im lặng.
Tôi nghe tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Câu nói của ông như một nhát dao cắt phăng chút ảo tưởng cuối cùng tôi còn giữ về cuộc hôn nhân này. Tôi biết mình bước vào gia đình này với vị thế yếu. Tôi biết mình là “con dâu được chọn” vì hoàn cảnh phù hợp. Nhưng tôi không nghĩ đến mức… như vậy.
Khám phá thêm
Trò chơi gia đình
Tôi
Dịch vụ tin
“Bố…” tôi mở miệng, giọng khản đặc, “chuyện này… có cần thiết không ạ?”
Ánh mắt ông chĩa thẳng vào tôi.
“Mày muốn nhà này tuyệt tự à?”
Một câu hỏi đơn giản, nhưng nặng như đá tảng.
Tôi chưa kịp trả lời thì ông đã trèo lên giường, nằm xuống giữa hai chiếc gối. Tấm phản gỗ kêu cót két. Ông kéo chăn phủ ngang ngực, quay sang nhìn chúng tôi như ra lệnh.
“Lên đi.”
Tôi đứng chết lặng.
Chồng tôi khẽ nói, gần như thì thầm: “Em… thôi mình cứ… nghe lời bố một đêm.”
Một đêm.
Anh nói như thể đó là chuyện nhỏ. Như thể danh dự, ranh giới, cảm xúc của tôi chỉ cần “nhịn” một đêm là xong.
Tôi nhìn người đàn ông vừa trở thành chồng mình. Lần đầu tiên tôi thấy rõ khoảng cách giữa chúng tôi không phải là đôi chân anh, mà là sự cam chịu ăn sâu vào máu.
Tôi leo lên giường, nằm bên phải. Chồng tôi nằm bên trái. Ở giữa là bố chồng – người đàn ông đã sinh ra anh, và giờ đây chen giữa chúng tôi trong khoảnh khắc lẽ ra chỉ thuộc về hai vợ chồng.
Ông nhắm mắt rất nhanh, như thể chuyện này hoàn toàn bình thường.
Còn tôi, tôi không tài nào nhắm mắt nổi.
Tôi nghe rõ từng tiếng thở của ông. Nghe cả tiếng gió lùa qua khe cửa. Nghe tiếng tim mình đập như muốn vỡ lồng ngực. Cảm giác bị xâm phạm không phải bằng hành động thô bạo, mà bằng sự áp đặt trơ trẽn, khiến tôi nghẹn thở.
Có lẽ nhiều người sẽ nói: “Chỉ là một hủ tục, chịu một đêm rồi thôi.” Nhưng họ không nằm ở vị trí của tôi. Họ không phải là người con gái vừa bước vào đời làm vợ, chưa kịp chạm tay chồng đã phải chia sẻ chiếc giường với cha chồng.
Tôi quay sang nhìn anh trong bóng tối.
Anh mở mắt, bắt gặp ánh nhìn của tôi. Trong đó có áy náy. Có bất lực. Nhưng không có phản kháng.
Chính điều đó làm tôi đau hơn cả.
Đêm dài như vô tận. Bố chồng thỉnh thoảng trở mình, cánh tay ông vô tình chạm vào tay tôi. Tôi giật bắn người. Ông không xin lỗi. Cũng không rút tay ngay.
Một lần, ông khẽ cười trong cổ họng.
Tôi không biết mình có tưởng tượng hay không.
Đến gần sáng, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi ngồi bật dậy.
“Con không đồng ý.”
Giọng tôi run, nhưng đủ lớn để phá tan sự im lặng.
Bố chồng mở mắt. Chồng tôi cũng bật dậy theo.
“Con tôn trọng phong tục. Nhưng con không chấp nhận cách này. Con là con dâu, không phải vật tế cho một niềm tin mơ hồ.”
Không khí đặc quánh.
Ông nhìn tôi, ánh mắt lạnh như nước giếng sâu.
“Mày dám cãi?”
“Từ đầu đến giờ con không được hỏi ý kiến. Con chỉ được thông báo.” Tôi nuốt khan. “Nếu muốn có cháu, thì phải để vợ chồng con tự quyết định.”
Chồng tôi khẽ gọi: “Em…”
Tôi quay sang anh.
“Anh nói đi. Anh có thật sự muốn bố nằm giữa chúng ta trong đêm tân hôn không?”
Anh im lặng rất lâu. Lâu đến mức tôi tưởng mình đã thua.
Rồi anh nói, chậm rãi nhưng rõ ràng:
“Con không muốn.”
Câu nói ấy như một tiếng sét giữa căn phòng nhỏ.
Bố chồng bật dậy, mặt đỏ bừng.
“Mày nói cái gì?”
“Con không muốn.” Anh lặp lại. “Con đã mất đôi chân. Con không muốn mất luôn quyền làm chồng.”
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Lần đầu tiên, anh nhìn thẳng vào bố mình.
“Bố muốn có cháu. Con cũng muốn. Nhưng không phải bằng cách này.”
Ông im lặng vài giây, rồi cười khẩy.
“Đàn ông mà để đàn bà dắt mũi.”
Tôi siết chặt tay.
“Không. Anh ấy đang tự quyết.”
Có thể tôi sẽ bị ghét. Có thể ngày mai cả họ sẽ nói tôi hỗn. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu nếu mình không đứng lên, tôi sẽ sống cả đời trong cái bóng của những “phong tục” do người khác đặt ra.
Bố chồng cầm gối, đứng dậy.
Trước khi bước ra cửa, ông quay lại.
“Tùy chúng mày. Sau này đừng trách tao không nhắc.”
Cánh cửa đóng sầm.
Căn phòng trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.
Tôi ngồi xuống, nước mắt chảy lúc nào không hay. Không phải vì sợ. Mà vì kiệt sức.
Chồng tôi chạm nhẹ vào tay tôi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi lắc đầu.
“Em không cần lời xin lỗi. Em cần anh đứng cùng phía với em.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn né tránh.
“Anh sẽ học.”
Có thể đêm tân hôn của tôi không lãng mạn. Không dịu dàng. Không như những gì tôi từng mơ. Nhưng chính trong đêm đó, tôi biết mình không cưới một người đàn ông chỉ vì số phận sắp đặt.
Tôi cưới một người đang học cách làm chồng.
Và có lẽ, làm dâu trong gia đình này sẽ còn nhiều trận chiến nữa. Sẽ có những lời ra tiếng vào. Sẽ có những bữa cơm nặng nề.
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi. Có người nói tôi hỗn. Có người bảo tôi dũng cảm. Có người cho rằng chỉ vì một hủ tục mà làm lớn chuyện.
Nhưng ranh giới của một người phụ nữ, nếu không tự mình giữ lấy, thì chẳng ai giữ giúp.
Đêm đó, sau khi cánh cửa đóng lại, tôi và anh ngồi cạnh nhau rất lâu. Không ai nói gì. Chỉ có sự thở phào nhẹ nhõm.
Tôi đỡ anh nằm xuống. Lần này, giữa chúng tôi không còn ai nữa.
Không phải vì phong tục linh nghiệm hay vía nối dõi.
Mà vì chúng tôi đã chọn đứng cạnh nhau.
Và với tôi, đó mới thật sự là khởi đầu của một cuộc hôn nhân.