Cưới chồng t:-rẻ kém 30 tuổi, đêm tân hôn đang lúc ca-:o t:r-à:o bà Hương nhận ra điều kinhkhung nhất cuộc đời
Mưa lất phất rơi trên con phố nhỏ, ánh đèn vàng từ những ngôi nhà hắt lên mặt đường ướt át. Trong căn biệt thự trắng tinh khôi ở ngoại ô, bà Hương, một phụ nữ U60, đứng trước gương, đôi tay run run chỉnh lại chiếc váy cưới lộng lẫy. Đôi mắt bà lấp lánh niềm vui, nhưng đâu đó, một tia lo âu thoáng qua, như thể linh cảm được điều gì đó đang chờ đợi phía trước. Hôm nay là ngày trọng đại – ngày bà tái hôn với Tuấn, người đàn ông kém bà đến ba mươi tuổi, người đã làm trái tim bà rung động sau bao năm cô đơn.
Bà Hương từng là một doanh nhân thành đạt, sở hữu chuỗi cửa hàng thời trang danh tiếng. Cuộc hôn nhân đầu tiên của bà t-an v-ỡ từ lâu, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim. Con cái bà đã lớn, rời khỏi tổ ấm, để bà một mình trong căn nhà rộng lớn. Nhưng rồi Tuấn xuất hiện, như một cơn gió trẻ trung thổi vào cuộc đời bà. Anh ta cao lớn, đẹp trai, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt ấm áp. Tuấn là nhân viên thiết kế trong công ty của bà, và từ những buổi họp bàn công việc, họ dần trở thành bạn, rồi hơn thế nữa.
Khi Tuấn ngỏ lời cầu hôn, cả thế giới dường như sáng bừng lên trước mắt bà Hương. Bạn bè, đồng nghiệp xì xào về khoảng cách tuổi tác, nhưng bà chẳng bận tâm. “Tình yêu không có tuổi,” bà nói, và chính bà cũng tin vào điều đó. Đám cưới được tổ chức kín đáo, chỉ với những người thân thiết. Tuấn nắm tay bà, trao lời thề nguyền dưới ánh nến lung linh, và bà Hương cảm thấy mình như trở lại tuổi đôi mươi.
Đêm tân hôn, căn phòng ngủ được trang trí bằng hoa hồng đỏ thắm, ánh sáng dịu dàng từ những ngọn nến tạo nên một không gian lãng mạn. Bà Hương, trong bộ váy ngủ lụa trắng, ngồi trên giường, tim đập rộn ràng. Tuấn bước vào, vẫn giữ nụ cười quyến rũ ấy, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt anh khiến bà khựng lại. Anh nhẹ nhàng h:-ô:n lên trán bà, thì thầm: “Em đi tắm một lát, chị đợi em nhé.”
Bà Hương mỉm cười, gật đầu, dù từ “chị” trong câu nói của Tuấn khiến bà hơi hụt hẫng. Bà tự nhủ đó chỉ là cách gọi th-ân m-ật, chẳng có gì đáng bận tâm. Nhưng khi Tuấn biến mất sau cánh cửa phòng tắm, bà nghe thấy tiếng điện thoại rung lên từ chiếc áo khoác anh để lại trên ghế. Một linh cảm kỳ lạ thúc đẩy bà tiến lại gần. Bà không muốn nghi ngờ, nhưng đôi tay dường như không nghe lời, lôi chiếc điện thoại ra khỏi túi áo.
Màn hình sáng lên, một tin nhắn hiện rõ…………