T6. Th2 27th, 2026

Tôi năm nay đã gần 60t, đã có 3 tỷ tiết kiệm định để lúc m:;a chay nhưng các con đều nằng nặc đòi đưa hết tiền mới cho về ở cùng, sôi máu tôi vào thẳng viện dưỡng lão ở thì bẽ bàng nhận được tin…

Tôi năm nay gần 60 tuổi, chồng m-ất sớm, một mình nu-ôi hai trai một gái ăn học nên người. Tiết kiệm từng đồng, từng cắc suốt bao năm trời, giờ mới dành dụm được hơn 3 tỷ trong tài khoản.

Tôi đâu muốn giàu sang gì, chỉ mong có chỗ nương thân khi y-ếu ố-m, chết cũng có cái đám tử tế.

Thế nhưng đến lúc tuổi xế chiều, tôi muốn về ở với con, thì ba đứa chẳng đứa nào chịu đón mẹ về.

Cả ba ngồi họp gia đình, chẳng vòng vo:

– “Mẹ chuyển về ở với ai thì phải chia tiền rõ ràng. Ba tỷ mẹ đưa hết cho tụi con, tụi con còn biết đường tính lo liệu chăm sóc…”

Tôi hỏi lại:

– “Nếu mẹ không chia thì sao?”

Cả ba nhìn nhau, thằng út cười nhạt:

– “Thì… mẹ cứ ở nhà riêng đi. Ai cũng bận rộn, chẳng ai đủ điều kiện đón mẹ.”

Tôi ngồi chế-t lặng. Mình sống vì con suốt đời, đến lúc yếu mới biết con chỉ muốn “chăm mẹ” khi mẹ có tiền.

Tôi s;/ôi m-áu, không nói thêm lời nào, hôm sau âm thầm đóng gói đồ đạc, vào viện dưỡng lão tư nhân cao cấp, trả phí 5 năm một lần.

Tiền tôi vẫn giữ đủ, chẳng chia cho ai.

Chỉ để lại tờ giấy với 3 dòng chữ nguệch ngoạc:

“Mẹ không phải món đồ để mua chuộc lòng thương. Khi nào nhớ mẹ, thì lên thăm. Còn không… mẹ cũng tự lo được.”

3 tháng sau.

Tôi đang đọc báo sáng ở viện thì bác quản lý đưa cho tôi chiếc điện thoại:

– “Có người nhà chị gọi, khóc dữ lắm.”

Là hàng xóm cũ gọi báo tin lặng người…

…Giọng cô hàng xóm run rẩy trong điện thoại:

– “Chị ơi… nhà thằng Hai cháy rồi…”

Tôi chết lặng.
– “Cháy… sao cơ?”

– “Chập điện ban đêm. Lửa lan nhanh lắm. Vợ chồng nó chạy kịp, nhưng thằng bé út bị bỏng nặng, đang nằm cấp cứu. Nghe đâu phải chuyển lên tuyến trên gấp, viện phí ban đầu đã hơn 300 triệu…”

Tôi buông rơi tờ báo trên tay.

Bác quản lý viện dưỡng lão nhìn tôi ái ngại:
– “Chị có cần chúng tôi gọi xe đưa chị về không?”

Tôi lắc đầu.
Tôi biết… cuộc gọi này sớm muộn cũng đến.


Cuộc gọi thứ hai

Chưa đầy 10 phút sau, điện thoại tôi lại đổ chuông.

Là thằng Hai.

Giọng nó nghẹn đặc, không còn chút cứng cỏi hôm họp gia đình:
– “Mẹ ơi… mẹ cho con vay ít tiền được không? Con… con bí quá rồi…”

Tôi im lặng.

– “Mẹ cho con mượn thôi, con hứa trả… chỉ cần 300 triệu để đóng viện phí cho thằng nhỏ…”

Tôi hít sâu một hơi.
– “Con có nhớ hôm đó con nói gì với mẹ không?”

Đầu dây bên kia nín lặng.

Tôi chậm rãi nói từng chữ:
– “Con nói chăm mẹ cũng phải có điều kiện.
Vậy thì bây giờ, mẹ giúp con… cũng cần điều kiện.”

Nó bật khóc:
– “Mẹ ơi, con sai rồi… mẹ về đi, tụi con sẽ thay nhau chăm mẹ, mẹ đưa tiền bao nhiêu cũng được…”

Tôi nhắm mắt lại.
Lòng người, đến lúc hoạn nạn mới lộ rõ nhất.


Quyết định khiến cả nhà sững sờ

Chiều hôm đó, tôi rút 300 triệu trong tài khoản.

Nhưng tôi không đưa trực tiếp cho con.

Tôi nhờ luật sư của viện soạn hợp đồng vay tiền có công chứng, người vay là vợ chồng thằng Hai, tài sản đảm bảo là căn nhà chúng đang ở. Thời hạn trả nợ rõ ràng.

Khi luật sư mang giấy đến bệnh viện, thằng Hai run tay ký, nước mắt rơi xuống trang giấy.

Tôi nói rất nhẹ:
– “Mẹ cho con tiền, không phải vì con xứng đáng.
Mà vì thằng bé là cháu của mẹ.”


Tin cuối cùng – thứ không ai ngờ tới

Một tuần sau, tôi nhận được thông báo từ ngân hàng.

Ba đứa con tôi đã âm thầm lập hồ sơ vay tín chấp, lấy danh nghĩa “chăm sóc mẹ già”, dùng chính bản photo sổ tiết kiệm cũ của tôi mà chúng từng giữ trước đây.

Ngân hàng từ chối vì tôi đã cập nhật tình trạng cư trú tại viện dưỡng lão và khóa quyền xác nhận.

Nhân viên ngân hàng nói:
– “May mà cô làm kịp. Chậm vài ngày nữa là tiền trong tài khoản đã bị phong tỏa để xử lý hồ sơ vay rồi.”

Tôi ngồi lặng rất lâu.

Hóa ra…
Ngay cả khi tôi đã đi rồi, chúng vẫn chưa buông tha tiền của mẹ.


Kết

Tối đó, tôi viết thêm một dòng vào cuốn sổ nhỏ đặt đầu giường:

“Về già, thứ cần giữ chặt nhất không phải tiền.
Mà là quyền được tự quyết cuộc đời mình.”

Tôi vẫn ở viện dưỡng lão.
Sáng tập dưỡng sinh, chiều trồng hoa, tối đọc sách.

Ba đứa con thỉnh thoảng lên thăm.
Chúng nói chuyện nhỏ nhẹ hơn, cúi đầu nhiều hơn.

Còn tôi, tôi hiểu ra một điều muộn màng nhưng cần thiết:

🌿 Không phải ai sinh ra ta cũng biết làm con.
Và không phải làm mẹ là phải hy sinh đến cạn kiệt.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *