Về quê dự họp lớp, tôi đang tíu tít cùng bạn bè thì bàng hoàng bắt gặp một cảnh tượng khó tin. Ngay quán karaoke đối diện, trong ánh đèn mờ ảo, bố vợ tôi – người vẫn luôn nghiêm nghị, mẫu mực – lại đang ngồi giữa dàn tiếp viên trẻ, tay còn say sưa ôm eo, miệng cười hả hê nâng ly.
Tim tôi loạn nhịp. Cảnh tượng ấy như tát thẳng vào mặt, khiến tôi lúng túng không biết nên giấu hay nên nói ra. Nhưng càng nhìn, tôi càng thấy tức thay cho mẹ vợ – người phụ nữ cả đời tần tảo, một tay nuôi chồng con.
Không kìm được, tôi vội rút điện thoại, bấm gọi cho bà, hối hả:
“Mẹ ơi, mẹ đến ngay đi, con vừa thấy bố…”
Trong đầu tôi đã tưởng tượng ra cảnh tượng ầm ĩ: bà sẽ lao vào, đánh ghen tơi bời, cả quán karaoke sẽ vỡ tung trong hỗn loạn. Tôi vừa lo vừa hồi hộp chờ đợi.
Nhưng không ngờ… khi bà xuất hiện, bà không hề hét, không hề đánh ghen, cũng chẳng khóc lóc. Bà chỉ đứng lặng trước cửa quán, đôi mắt bình thản đến rợn người. Rồi bà quay sang tôi, buông một câu khiến tôi chết điếng:
“Con tưởng giờ này tôi mới biết sao? Để yên, tối nay chính là ngày ông ấy phải trả giá… nhưng không phải theo cách con nghĩ đâu.”
Tôi đứng sững. Câu nói của mẹ vợ nhẹ như gió, nhưng lạnh đến tận sống lưng.
Bà không bước vào quán. Không ầm ĩ. Không một giọt nước mắt.
Bà chỉ chỉnh lại chiếc khăn choàng trên vai, ánh mắt vẫn dõi vào tấm cửa kính mờ đục phía trước.
“Về đi con,” bà nói khẽ. “Chuyện này, để tôi.”
Tôi lúng túng:
“Nhưng mẹ… bố như vậy… mẹ không vào nói rõ à?”
Bà khẽ cười. Nụ cười không vui, cũng chẳng buồn. Chỉ là một sự buông bỏ đã được chuẩn bị từ rất lâu.
“Ba tháng nay tôi đã biết. Người ta không chỉ ngồi karaoke đâu. Tôi đã thuê người theo dõi, có đủ hình ảnh, đủ bằng chứng. Tài sản chung cũng đã chuyển hết sang tên các con. Nhà đất, sổ tiết kiệm… tôi đã thu xếp xong rồi.”
Tôi nghẹn họng.
“Đàn ông đến tuổi này vẫn muốn chứng tỏ mình phong độ,” bà tiếp, giọng đều đều. “Tôi đã cho ông ấy đủ thời gian để tự dừng lại. Nhưng ông ấy chọn đi tiếp. Vậy thì tôi cũng chọn con đường của mình.”
Đúng lúc đó, cửa quán karaoke bật mở. Bố vợ tôi loạng choạng bước ra, hai tay còn khoác vai hai cô tiếp viên. Ánh đèn đường hắt lên gương mặt đỏ gay vì rượu của ông.
Ông khựng lại khi thấy chúng tôi.
“M… mình? Sao bà lại ở đây?”
Mẹ vợ tôi bước lên một bước. Không cao giọng. Không run rẩy.
“Ông cứ vui nốt đi,” bà nói. “Sáng mai, tôi đã đặt lịch ở văn phòng luật sư rồi. Đơn ly hôn tôi ký xong cả tuần trước. Ông chỉ cần đến ký nốt phần của mình.”
Không khí như đông cứng.
“Bà… bà nói cái gì?” ông lắp bắp, men rượu dường như tan biến.
“Tôi không đánh ghen,” bà nói chậm rãi. “Tôi cũng không cần làm ầm lên cho thiên hạ xem. Tôi chỉ trả lại ông tự do ông muốn. Nhưng từ ngày mai, ông tự lo cho cuộc sống của mình. Nhà không còn tên ông. Tiền cũng không còn phần ông.”
Hai cô gái bên cạnh khẽ rút tay ra.
Bố vợ tôi đứng chết lặng giữa vỉa hè, ánh mắt hoảng hốt, như người vừa tỉnh mộng.
Mẹ vợ quay lưng. Trước khi bước đi, bà nói thêm một câu, rất nhỏ nhưng rõ ràng:
“Cả đời tôi nhịn vì các con. Bây giờ các con đã lớn, tôi không còn lý do để nhịn nữa.”
Tôi đi theo bà trong im lặng. Phía sau, tiếng gọi với theo của bố vợ vang lên đứt quãng.
Lần đầu tiên tôi thấy mẹ vợ bước đi thẳng lưng như vậy. Không còn bóng dáng người phụ nữ tần tảo cam chịu năm nào. Chỉ còn một người đàn bà đã quyết định tự cứu lấy mình.
Và tôi chợt hiểu —
đôi khi, trả giá không phải là ồn ào.
Mà là mất đi thứ mình từng nghĩ sẽ mãi mãi ở đó.