Bất chấp lấy chồng già hơn cả tuổi bố…
Ngày tôi công khai yêu ông – một người đàn ông hơn mình gần 30 tuổi – cả làng xôn xao, gia đình phản đối dữ dội. Nhưng tôi vẫn cưới. Không chỉ vì ông giàu có, mà còn bởi cách ông nhìn tôi luôn đầy yêu thương, và… đêm đêm ông khiến tôi mãn nguyện theo cách mà trai trẻ chưa chắc làm được.
Ba tháng đầu hôn nhân, tôi như sống trong mật ngọt. Ông chiều chuộng tôi đến từng bữa cơm, từng ly nước. Có hôm trời mưa, ông còn đội áo mưa chạy ra chợ mua đúng loại hoa quả tôi thích. Tôi nghĩ: Cả đời này, mình không thể tìm được ai yêu thương mình đến thế.
Rồi một buổi sáng, khi tôi đang chuẩn bị bữa sáng, nghe tiếng “rầm” trong phòng ngủ. Chạy vào, tôi thấy ông nằm bất động, mặt tái nhợt, miệng méo xệch. Tôi hét lên gọi taxi đưa đi cấp cứu. Bác sĩ nói ông bị tai biến, liệt nửa người, có khả năng không hồi phục.
Tối đó, dọn dẹp phòng để chuẩn bị kê lại giường, tôi mở tủ quần áo tìm chăn mỏng thì một xấp phong bì dày cộp rơi xuống. Tôi cúi xuống nhặt, nhưng chưa kịp xem thì từ ngăn trên, một túi nilon đen rơi phịch xuống đất.
Túi bật mở, tràn ra hàng chục lọ thuốc, ống tiêm, viên nhộng màu lạ. Tôi run tay cầm lên đọc, phần lớn đều là thuốc kích thích sinh lý cực mạnh, nhiều loại đã bị cấm lưu hành từ lâu. Có lọ hết hạn 7-8 năm, nhãn toàn chữ nước ngoài. Một số lọ rỗng, vỏ vẫn còn vương mùi hăng hắc khó chịu.
Tôi đứng chết lặng, tim đập dồn dập. Trong đầu tua lại tất cả những đêm nồng nhiệt vừa qua – hóa ra đó không phải là sức khỏe trời ban, không phải sự sung mãn tự nhiên… mà là một liều thuốc độc đang bào mòn cơ thể ông từng ngày.
Cánh cửa phòng bật mở, ông được y tá dìu về sau khi truyền nước. Thấy tôi đang cầm túi thuốc, ông sững người. Một lúc lâu, ông mới khẽ nói, giọng run run:
– Anh biết… sớm muộn em cũng phát hiện. Nhưng anh… anh sợ một ngày em chán anh… bỏ anh… nên mới liều.
Lúc ấy, tôi vừa thương vừa giận, cổ họng nghẹn đắng. Nhưng rồi tôi nhận ra — đây mới chỉ là bề nổi. Bởi dưới đáy túi nilon còn một phong bì dày, trong đó có tờ giấy với cái tên… mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ liên quan đến chồng mình.
xemthem
Bố đưa giấy nợ 900 triệu đồng cho 3 con trai…
Ngày bố từ bệnh viện trở về, ông lặng lẽ đặt lên bàn một tờ giấy nợ: 900 triệu đồng, người vay là chính ông. Ba anh em tôi đứng nhìn nhau, ai cũng thoái thác. Anh cả bận lo cho con học đại học, anh hai mới mở cửa hàng chưa có vốn xoay. Còn tôi – thằng út – thì mới lấy vợ, nhà còn đang trả góp.
Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.
Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.
Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.
– Con đọc đi.
Tôi mở ra… và sững sờ.
Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.
Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:
– Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.
Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…