T2. Th4 20th, 2026

Bố chồng tôi năm nay đã 70 tuổi, tóc bạc gần hết, lưng hơi còng nhưng vẫn ăn mặc bóng bẩy, nước hoa thơm phức như thanh niên mới đôi mươi. Ở cái tuổi người ta thường sum vầy bên cháu chắt, thì ông lại khiến cả họ “té ngửa” khi nằng nặc đòi cưới… cô gia sư trẻ 25 tuổi đang dạy học cho cháu nội của mình. Ban đầu, cả nhà phản đối kịch liệt, nhưng ông một mực bảo “yêu là yêu, không có tuổi tác ở đây” rồi dọa sẽ bán đất, chia tài sản nếu ai cản.

arrow_forward_ios

Đọc thêm

Cuối cùng, 2 vợ chồng tôi muối mặt tổ chức đám cưới linh đình, mời cả làng, ai cũng vừa ăn vừa bàn tán rôm rả. Cô dâu xinh như hoa, son phấn lộng lẫy, tay ôm bó hoa mà mắt vẫn liếc điện thoại liên tục, còn bố chồng tôi thì cười híp cả mắt, miệng nói “Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời tôi!”.

Đêm tân hôn, chúng tôi cố tình ở phòng khách, để ông bà mới cưới có không gian riêng. Khoảng 10 giờ đêm, cả nhà đã im lặng, tôi với chồng đang lơ mơ ngủ thì bỗng nghe tiếng “hự… hự…” rất lạ, kéo dài khoảng 3 phút rồi im bặt. Tưởng ông mệt, tôi còn tính ra pha nước gừng. Ai ngờ, chưa đầy 10 giây sau, tiếng hét thất thanh của bố chồng vang lên chói tai:
— “ỐI GIỜI ƠI!!! CON ƠI!!! RA MÀ XEM!!!”

Tôi và chồng bật dậy, lao vào phòng. Vừa mở cửa, ánh đèn sáng trưng chiếu thẳng vào cảnh tượng khiến tôi chết điếng: trên giường, chăn gối vương vãi, quần áo của cô dâu tung tóe dưới đất… và ngay cạnh đó, một gã thanh niên trần trụi, hoảng hốt chui nửa người xuống gầm giường, còn cô dâu thì mặt tái mét, tay vẫn nắm chặt… phong bì tiền mừng cưới!

Bố chồng tôi ngồi bệt dưới sàn, thở hổn hển, chỉ tay run rẩy về phía gã kia mà lắp bắp:
— “Nó… nó là… thằng… người yêu cũ của nó… nó hẹn từ chiều nay… bảo tôi ngủ sớm… trời ơi…”

Cả nhà đứng chết lặng, ngoài cửa sổ tiếng chó sủa vang lên hòa với tiếng hàng xóm thì thầm: “Bảo sao cô dâu không chịu hôn chú rể…”

xem them

Ngày con trai cả tuyên bố vỡ nợ, tôi như ngồi trên đống lửa. Bao năm dành dụm dựng căn nhà ấm cúng, cuối cùng cũng phải cắn răng bán đi để giúp con. Không còn chỗ ở, tôi đành gói ghém vài bộ quần áo, chuyển sang sống tạm nhà con gái út. Ban đầu, chàng rể tỏ ra đon đả, hết mua đồ ăn ngon lại kéo ghế mời tôi ngồi, bảo: “Mẹ cứ coi đây là nhà mình.” Tôi thầm cảm động, nghĩ mình vẫn còn phúc.

Tôi cứ nghĩ, ở với con gái thì yên ổn, ít nhất cũng tránh được cảnh nợ nần, người già phải lo nghĩ. Ba ngày đầu, chàng rể niềm nở lắm, cơm bưng nước rót, còn dặn:

– Mẹ cứ ở đây với tụi con, coi như nhà mẹ.

Tôi cảm động, thầm nghĩ con gái mình may mắn khi lấy được người chồng như vậy. Nhưng sang ngày thứ tư, mọi thứ bắt đầu lạ. Cứ đúng 10 giờ đêm, cả nhà đã tắt đèn đi ngủ, chàng rể lại gõ nhẹ cửa phòng tôi, cười nhạt rồi hỏi:

– Mẹ ngủ chưa? Con có chuyện muốn nhờ.

Ban đầu tôi từ chối vì thấy vô lý, nhưng lần nào cũng bị anh ta nói mấy câu úp mở kiểu “mẹ giúp một lần thôi, không ai biết đâu”. Tôi tránh mặt, nhưng đêm nào anh ta cũng làm vậy, kiên trì đến mức tôi thấy bất an và ngượng khủng khiếp.

Được một tháng, tôi mệt mỏi và cảnh giác, quyết định giả vờ ngủ nhưng vẫn hé mắt theo dõi. Đúng 10 giờ, tiếng cửa phòng mở ra khe khẽ. Nhưng lần này, thay vì tiến lại gần tôi, anh ta quỳ sụp xuống cạnh tủ, lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ mà tôi chưa từng thấy. Ánh đèn điện thoại chiếu lên gương mặt anh ta khiến tôi lạnh sống lưng — bên trong hộp là một xấp tiền dày cộp, những cuốn sổ đỏ, và… một tấm ảnh cưới không phải của con gái tôi.

Tôi chưa kịp hoàn hồn thì nghe tiếng bước chân gấp gáp của con gái tôi ngoài hành lang. Cánh cửa bật mở, con bé đứng sững, gương mặt tái mét, giọng run rẩy:

– Anh… sao cái này lại ở đây?

Anh ta quay lại, ánh mắt đỏ ngầu, cười nhếch mép:

– Em tưởng anh lấy em vì tình yêu à?

Lúc ấy tôi mới hiểu, một tháng qua, anh ta không “gạ” tôi như tôi tưởng, mà đang chờ thời cơ giấu lại tài sản của gia đình cũ ngay trong phòng tôi, để tránh bị phát hiện. Nhưng thứ anh ta không ngờ là… tôi đã kịp bấm ghi âm từ lúc cánh cửa mở ra.

Tôi biết, cuộc chiến trong nhà này mới chỉ bắt đầu.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *