Đặc biệt là với chính chồng mình.
Tôi tên Trang, 31 tuổi, đã kết hôn được gần 5 năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi có một cuộc hôn nhân ổn định: chồng có công việc tốt, nhà cửa đầy đủ, không thiếu thốn gì.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Có những thứ… không nhìn thấy được.
Chồng tôi – Tuấn – không phải là người tệ bạc theo kiểu ngoại tình hay bạo lực. Anh ta không đánh tôi, không bỏ bê gia đình, thậm chí còn được mọi người khen là “có trách nhiệm”.
Nhưng anh ta có một thứ còn đáng sợ hơn.
Sự coi thường.
Ban đầu, nó chỉ là những câu nói đùa.
– Em ăn mặc kiểu gì thế này? Ra ngoài người ta lại tưởng anh không biết dạy vợ.
– Em ở nhà suốt ngày, chắc giờ có ra đường cũng chẳng ai thèm nhìn đâu.
Tôi cười cho qua.
Nghĩ rằng đàn ông đôi khi nói chuyện vô ý.
Nhưng rồi những câu nói đó lặp lại.
Nhiều hơn.
Sắc hơn.
– Em thử ra ngoài xem, có ai để ý không?
– Đàn bà như em, chỉ có anh mới chịu được thôi.
Tôi bắt đầu im lặng.
Không phải vì tôi không thấy tổn thương.
Mà vì tôi không muốn cãi nhau.
Tôi từng nghĩ… nhịn một chút thì gia đình sẽ êm ấm.
Cho đến cái đêm hôm đó.
Chúng tôi cãi nhau vì một chuyện rất nhỏ.
Tôi chỉ nói:
– Anh dạo này hay về muộn quá.
Anh lập tức khó chịu:
– Anh đi làm, không phải đi chơi.
– Em không nói anh đi chơi…
– Vậy em nói cái gì?
Giọng anh cao lên.
Tôi thở dài:
– Em chỉ muốn anh dành thời gian cho gia đình hơn thôi.
Anh cười khẩy.
– Gia đình? Em ở nhà cả ngày còn chưa đủ à?
Tôi sững lại.
– Anh nói vậy là sao?
– Nghĩa là em chẳng làm được cái gì ra hồn, suốt ngày chỉ biết quanh quẩn trong nhà.
Tôi cảm thấy tim mình nhói lên.
– Em chăm con, lo việc nhà…
– Việc đó ai chẳng làm được.
Câu nói đó… như một cái tát.
Tôi đứng dậy:
– Nếu anh nghĩ vậy thì để người khác làm.
Anh nhìn tôi, ánh mắt thách thức:
– Ừ, em cứ đi tìm người khác đi. Xem có thằng nào nó thèm không.
Tôi cứng người.
Anh tiếp tục, giọng mỉa mai:
– Hay là em thử đứng ngoài đường xem. Cả năm chắc cũng chẳng có ai thèm động đến.
Câu nói đó… khiến mọi thứ trong tôi vỡ tung.
Không phải vì ghen.
Mà vì… bị xúc phạm.
Bị coi như một thứ không có giá trị.
Tôi nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi tôi quay vào phòng.
Không nói thêm một lời.
Anh tưởng tôi sẽ khóc.
Hoặc im lặng như mọi lần.
Nhưng không.
Tôi mở tủ.
Lấy ra một bộ quần áo.
Không phải đồ đẹp.
Chỉ là một chiếc váy đơn giản mà tôi ít khi mặc.
Tôi thay đồ.
Chải lại tóc.
Nhìn mình trong gương.
Một người phụ nữ… không xấu.
Chỉ là đã lâu rồi không còn để ý đến bản thân.
Tôi bước ra.
Tuấn vẫn ngồi trên ghế, cầm điện thoại.
Anh ngẩng lên:
– Em làm cái gì đấy?
Tôi nói, giọng bình thản:
– Đi ra ngoài.
– Giờ này?
– Anh bảo em thử mà.
Anh cười:
– Em đùa à?
Tôi không trả lời.
Tôi mở cửa.
Bước ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi.
Tôi đứng trước cổng nhà.
Trời đã khuya, đường vắng.
Gió thổi nhẹ.
Tôi không biết mình đang làm gì.
Chỉ biết… tôi không muốn quay lại.
Không muốn tiếp tục nghe những lời đó.
Tôi bước ra vỉa hè.
Đứng đó.
Không phải để chứng minh với ai.
Mà là để… tìm lại cảm giác mình vẫn tồn tại.
5 phút.
Chỉ 5 phút.
Nhưng đủ để mọi thứ thay đổi.
Tôi bắt đầu thấy không ổn.
Không phải vì lời chồng tôi nói.
Mà vì… có vài người lạ đang đứng ở đầu ngõ.
Họ không nói gì.
Chỉ nhìn.
Ánh mắt khiến tôi lạnh sống lưng.
Một người bước lại gần.
– Em đứng đây làm gì?
Giọng hắn không thân thiện.
Tôi lùi lại:
– Không liên quan đến anh.
Hắn cười:
– Đứng một mình thế này… dễ bị hiểu lầm lắm đấy.
Tôi quay đi.
Nhưng họ không rời đi.
Tôi bắt đầu thấy sợ.
Đúng lúc đó…
cánh cửa nhà bật mở.
Tuấn chạy ra.
– Trang!
Anh nhìn thấy đám người kia.
Gương mặt anh lập tức thay đổi.
– Mấy người làm gì ở đây?
Một người trong nhóm cười nhạt:
– Không làm gì. Thấy vợ anh đứng một mình nên hỏi thăm thôi.
Tuấn bước nhanh đến, kéo tôi về phía sau.
– Không cần.
Giọng anh căng thẳng.
Tôi chưa từng thấy anh như vậy.
Anh nắm tay tôi.
Chặt.
– Vào nhà.
Tôi không phản kháng.
Chúng tôi bước nhanh vào trong.
Cửa đóng sầm lại.
Anh thở mạnh.
Nhìn tôi.
– Em bị điên à?
Tôi nhìn anh.
– Không. Em chỉ làm theo lời anh.
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói nhỏ:
– Em không biết nguy hiểm à?
Tôi cười.
– Anh nghĩ em không biết sao?
– Vậy sao em còn…
– Vì em muốn anh hiểu.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
– Những gì anh nói… không chỉ là lời nói.
– Nó làm tổn thương em.
Anh cúi đầu.
Lần đầu tiên… tôi thấy anh không phản bác.
– Em không cần ai khác phải nhìn em.
– Nhưng em cũng không phải là người để anh có thể coi thường.
Không gian im lặng.
Rất lâu.
Anh ngồi xuống.
Hai tay ôm đầu.
– Anh… xin lỗi.
Câu nói đó… tôi đã chờ rất lâu.
Nhưng khi nghe được… lại không thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng.
Tôi chỉ thấy… mệt.
– Anh không nghĩ mọi chuyện lại như vậy…
– Vì anh chưa từng đặt mình vào vị trí của em.
Anh không nói gì.
Tôi tiếp tục:
– Em không ra ngoài để chứng minh với anh là có người khác để ý em.
– Em ra ngoài… để cho anh thấy, thế giới này không an toàn như anh nghĩ.
– Và những lời anh nói… có thể đẩy em vào những tình huống như vậy.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt lần đầu tiên… có chút hối hận.
– Anh sai rồi.
Tôi không trả lời.
Vì tôi biết…
một lời xin lỗi không thể thay đổi tất cả.
Nhưng ít nhất…
nó là một bắt đầu.
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ có người nói tôi “quá đáng”.
– Chỉ vì một câu nói mà làm lớn chuyện.
– Đàn bà nên biết nhịn.
Nhưng cũng sẽ có người hiểu.
Rằng…
có những câu nói tưởng chừng vô hại…
lại là thứ giết chết lòng tự trọng của một người phụ nữ từng chút một.
Và đôi khi…
cách duy nhất để người khác hiểu…
là khiến họ phải đối mặt với hậu quả của chính lời mình nói.