Bố dượng cho 400 triệu làm của hồi môn, khi tôi mang th:ai, ông xin một điều khiến chồng tôi nổi giận
Mưa đầu mùa trút xuống xối xả, gõ vang lên mái tôn của căn nhà cấp bốn nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Trong căn bếp ấm cúng, mùi cá bống kho tiêu thơm phức quyện cùng mùi cơm gạo mới tỏa ra ngào ngạt. Ông Vinh đang lúi húi lau dọn mặt bàn bếp, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa ngóng trông. Hôm nay là ngày cuối tuần, vợ chồng đứa con gái riêng của vợ ông – Lam và Tú – hẹn về ăn cơm sum họp gia đình.
Mối quan hệ giữa ông Vinh và Lam vốn là một hành trình dài của sự kiên nhẫn và lòng bao dung. Mẹ Lam qua đời khi cô mới mười lăm tuổi, vài năm sau bà bước thêm bước nữa với ông Vinh. Ngày đó, Lam phản ứng d:ữ d:ội, cô luôn nhìn ông bằng ánh mắt dò xét, lạnh lùng, coi ông như người ngoài đến chiếm chỗ của mẹ mình. Nhưng ông Vinh chưa một lần oán trách. Ông lẳng lặng chăm sóc cô từ những bữa cơm nóng hổi mỗi khi đi học về, đến việc thức trắng đêm sửa lại chiếc xe đạp hỏng cho cô đi thi. Sự t:ử tế, lặng thầm như đất của ông cứ thế che chở cho Lam lớn lên, dù cô chưa bao giờ gọi ông một tiếng “bố”.

Đến ngày Lam đi lấy chồng, ông Vinh khiến cả hai vợ chồng cô ngỡ ngàng khi đặt lên bàn một cuốn sổ tiết kiệm trị giá bốn trăm triệu đồng. Đối với một người đàn ông làm nghề sửa đồ điện gia dụng cũ như ông, đó là số tiền tích cóp cả một đời, chắt chiu từ từng đồng tiền lẻ, từng giọt mồ hôi. Ông bảo: “Bố không có nhiều, chỉ có bấy nhiêu làm của hồi môn cho con. Sang nhà người ta, cố gắng sống hạnh phúc, tự tin con nhé.” Lam ngh:ẹn ng:ào nhận lấy, còn Tú – chồng cô – thì vô cùng cảm kích trước tấm lòng của người bố dượng.
Ba tháng sau đám cưới, tổ ấm nhỏ đón nhận tin vui lớn: Lam mang thai đứa con đầu lòng. Ngày cầm tờ giấy siêu âm trên tay, Tú vui mừng khôn xiết, lập tức chở vợ về nhà ông Vinh để báo tin. Ông Vinh nghe xong, đôi bàn tay gầy gộc, đầy vết chai sạn run run, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc tột cùng. Ông lật đật chạy vào buồng trong, mang ra một túi quả chín cây tự tay ông bọc lót cẩn thận, đưa cho Lam.
Sau bữa cơm tối, khi Lam đang ngồi nghỉ ngơi trên ghế sofa, ông Vinh gọi Tú ra góc hiên nhà nói chuyện riêng. Ông ngập ngừng rất lâu, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng sân sũng nước mưa, điệu bộ đầy vẻ bối rối. Sau cùng, ông lấy hết can đảm, r:un r:un lên tiếng:…
Sau cùng, ông lấy hết can đảm, run run lên tiếng:
“Tú này… bố biết yêu cầu này có hơi đường đột, nhưng bố suy nghĩ kỹ lắm rồi. Đứa bé trong bụng Lam… sau này sinh ra, liệu hai vợ chồng có thể để nó mang họ của mẹ nó không? Tức là mang họ Nguyễn của Lam và người mẹ quá cố… như vậy cũng là để… để nối dõi cho bên ngoại.”
Nụ cười trên môi Tú bỗng chốc tắt ngấm. Anh đứng sững người, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Cơn giận dữ từ đâu tràn đến, khiến gương mặt anh đỏ bừng. Tú gằn giọng, cố kiềm chế để không hét lên: “Bố nói cái gì cơ? Con là con trai độc nhất của dòng họ nhà con. Đứa trẻ này là cháu đích tôn! Từ cổ chí kim, làm gì có chuyện con sinh ra lại phải theo họ ngoại? Bố cho chúng con 400 triệu, hóa ra là để mua họ cho con của con, để biến con thành đứa con rể đi ‘ở rể’ bán mình hay sao?!”
Lời nói của Tú như nhát dao chí mạng. Ông Vinh hốt hoảng, gương mặt già nua tái nhợt, ông xua tay cuống quýt: “Không… không phải thế đâu Tú ơi! Bố không hề có ý đó. Bố chưa từng nghĩ số tiền đó là điều kiện gì cả…”
Nghe thấy tiếng động lớn ngoài hiên, Lam lật đật chạy ra. Chứng kiến chồng mình đang giận dữ chỉ tay, còn bố dượng thì khúm núm, đôi mắt ngập tràn vẻ tủi hờn và hối lỗi, Lam vội vàng can ngăn: “Có chuyện gì vậy anh? Sao anh lại lớn tiếng với bố?”
Tú quay sang vợ, giọng vẫn chưa hết run vì giận: “Em hỏi ông ấy đi! Ông ấy muốn con chúng ta sinh ra phải mang họ của em để nối dõi tông đường nhà em. Hóa ra 400 triệu hồi môn ngày cưới là cái bẫy để ông ấy ép anh phải từ bỏ quyền làm cha, từ bỏ dòng họ của mình!”
Lam bàng hoàng nhìn ông Vinh. Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, ngập tràn giọt nước mắt chực trào của người đàn ông đã dành nửa đời người chăm sóc cô không danh không phận, Lam bỗng hiểu ra điều gì đó. Cô nắm lấy tay Tú, kéo anh ngồi xuống, rồi quay sang ông Vinh, dịu dàng hỏi: “Bố… bố nói thật cho con nghe đi. Tại sao bố lại muốn đứa bé mang họ Nguyễn của mẹ con?”
Ông Vinh quỵ gối xuống chiếc ghế gỗ trống, hai bàn tay đan chặt vào nhau, bật khóc nấc lên như một đứa trẻ. Giọng ông nghẹn ngào, phơi bày bí mật mà ông đã giấu kín bấy lâu: “Lam ơi… bố xin lỗi hai đứa. Bố không có ý tranh giành họ tên với Tú. Chỉ là… ngày xưa trước khi mẹ con nhắm mắt, bà ấy cứ khóc mãi vì hối hận. Bà ấy bảo nhà ngoại chỉ có mình bà là con một, dòng họ Nguyễn đến đời bà là tuyệt tự. Bà ấy ra đi mà lòng không yên, cứ day dứt mãi chuyện không thể giữ lại chút hương hỏa cho tổ tiên. Bố thương mẹ con… Bố bất tài, cả đời này không cho bà ấy được cuộc sống giàu sang, đến lúc bà ấy đi rồi bố cũng chẳng làm được gì. Bố chỉ nghĩ, nếu đứa con của Lam mang họ mẹ, ở dưới suối vàng, mẹ con sẽ mỉm cười nhắm mắt…”
Ông Vinh nghẹn lời, lồng ngực phập phồng theo tiếng nấc. Ông quay sang Tú, ánh mắt khẩn cầu van lơn: “Tú à, bố trăm ngàn lần không có ý khinh rẻ con hay dòng họ nhà con. Số tiền 400 triệu đó là tất cả những gì bố chắt chiu vì thương Lam, muốn con gái bố không bị nhà chồng coi thường, hoàn toàn là lòng thành của người làm cha. Bố biết bố ích kỷ, bố sai rồi… Con đừng giận, coi như bố chưa nói gì nhé con…”
Không gian rơi vào im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi xối xả ngoài hiên.
Tú đứng chôn chân tại chỗ. Cơn giận dữ bừng bừng lúc nãy bay đi đâu mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng và tự trách dâng trào. Anh nhìn người đàn ông tóc đã bạc nửa đầu, cả đời không cưới vợ sinh con, cam chịu danh phận “bố dượng” đầy định kiến, chỉ để âm thầm thực hiện lời hứa và tâm nguyện của người vợ quá cố. Sự hy sinh ấy, tình yêu chung thủy ấy, vĩ đại đến mức khiến một người đàn ông tự tôn như Tú phải thấy hổ thẹn.
Lam đã khóc nức nở từ lúc nào. Cô bước đến, quỳ xuống bên cạnh ông Vinh, ôm lấy đôi vai gầy đang run rẩy của ông. Lần đầu tiên trong đời, cô gọi lên hai tiếng mà ông đã chờ đợi suốt mười mấy năm qua: “Bố… Con xin lỗi bố… Con cảm ơn bố vì đã yêu mẹ, yêu con nhiều đến thế…”
Tú hít một hơi thật sâu để kìm nén sự xúc động. Anh bước tới, đỡ cả hai người đứng dậy. Nhìn thẳng vào mắt ông Vinh, Tú cúi đầu thấp xuống, giọng chân thành và đầy kính trọng: “Bố, con xin lỗi vì sự nông nổi và những lời nói xúc phạm vừa rồi của con. Con đã quá ích kỷ khi chưa hiểu rõ ngọn ngành.”
Anh nắm lấy tay Lam, nhìn vợ mỉm cười rồi quay sang ông Vinh: “Bố ạ, chúng con dự định nếu là con trai, cháu vẫn sẽ mang họ con để gánh vác việc tổ tiên bên nội. Nhưng con hứa với bố, đứa con thứ hai của chúng con, dù là trai hay gái, chắc chắn sẽ mang họ Nguyễn của mẹ Lam. Cháu sẽ thay bà ngoại viết tiếp dòng họ, và cũng là báu vật để chúng con báo hiếu cho tình yêu vĩ đại của bố dành cho gia đình này. Bố thấy như vậy có được không bố?”
Ông Vinh ngước lên, đôi mắt nhòe lệ nhìn vợ chồng Tú. Ông gật đầu lia lịa, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ nở trên gương mặt khắc khổ, nếp nhăn giãn ra.
Ngoài trời, cơn mưa đầu mùa bắt đầu ngớt hạt, để lại bầu không khí trong lành, mát rượi. Trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, ngọn đèn vàng tỏa ra ánh sáng ấm áp lạ thường. Sóng gió qua đi, giờ đây chỉ còn lại tình yêu thương, sự thấu hiểu và hơi ấm của một gia đình thực sự, nơi hai tiếng “Bố ơi” đã chính thức gắn kết những trái tim lại với nhau.