Bố Mới Mất 40 Ngày, Chồng Đuổi Mẹ Tôi Về Quê – Tôi Âm Thầm Ký Đơn L/y Hôn Và Bán Căn Nhà….
Bố tôi vừa mất chưa đầy 40 ngày. Mùi nhang trên bàn thờ ở quê dường như còn chưa kịp tan. Vậy mà trong căn nhà giữa thành phố, người đàn ông tôi gọi là chồng suốt 13 năm đã chỉ tay về phía căn phòng mẹ đang ngồi rồi quát: “Bà không cút về quê thì tôi ly hôn con gái bà.”
Tôi đứng chết lặng. Trước đó chỉ vài ngày, mẹ còn dè dặt hỏi một nồi cháo buổi sáng có tốn ga quá không. Quần áo bà phơi ngoài ban công cũng vội thu vào vì sợ chồng tôi nhìn thấy khó chịu. Hộp sữa tôi mua cho mẹ, bà cũng cất riêng, cứ nhắc sẽ gửi tiền lại. Người đàn bà vừa mất chồng hơn 40 năm, lên ở với con gái chưa được bao lâu, bỗng phải sống như một người khách sợ quá hạ.
Tôi hỏi rất chậm: “Anh vừa nói gì?” Sơn gằn từng tiếng: “Anh nói rõ rồi. Hoặc mẹ em về quê, hoặc chúng ta ly hôn.”
Phía sau cánh cửa khép hờ, tôi nghe một tiếng động rất nhẹ. Mẹ chắc đã nghe thấy hết. Tôi không chạy vào an ủi, cũng không khóc. Tôi chỉ nhìn Sơn rồi đáp: “Được.”
Anh khựng lại một thoáng, rồi vẻ mặt dịu xuống. Anh tưởng tôi đã chịu thua. Sơn nói: “Thế mai em thu xếp cho mẹ đi, càng để lâu càng khó xử.” Tôi nhìn anh một lúc rồi nói: “Ừ.”
Chỉ một tiếng ấy thôi. Sơn không biết hai vợ chồng đang hiểu về một cuộc ra đi hoàn toàn khác nhau. Anh nghĩ sáng hôm sau mẹ tôi sẽ rời khỏi căn nhà này. Còn tôi vừa quyết định người phải rời khỏi cuộc hôn nhân này là mình.
Tôi tên Lê Ngọc Mai, 44 tuổi. Tôi có cửa hàng yến sào nhỏ làm ăn hơn 20 năm. Sơn hơn tôi ba tuổi, làm quản lý vận hành chuỗi bán lẻ, thu nhập ổn định. Anh không cờ bạc, không rượu chè, mỗi tháng góp tiền sinh hoạt đều. Nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ bảo tôi có một gia đình yên ổn. Chính vì không có lỗi lớn nào đủ để người ngoài nói ngay “bỏ đi”, nên tôi đã nhịn rất lâu.
Chúng tôi kết hôn 13 năm, không có con. Nhà chồng có việc, Sơn thường bảo tôi về sớm lo. Nhà tôi có việc, anh lại nói nếu em bận thì cứ về trước. Mẹ anh đau, đó là chuyện vợ chồng phải lo. Mẹ tôi có việc, thường trở thành “em thu xếp giúp mẹ”. Tôi từng nghĩ một người mềm một chút thì nhà mới êm. Tôi không hiểu rằng nếu một người cứ nhịn, còn một người cứ quen được nhường, sự nhẫn nhịn sẽ trở thành cái cớ để người kia bước qua ranh giới.
Bố tôi mất vì đột quỵ. Tôi về quê hơn hai tuần. Mẹ càng khiến tôi lo. Bà không bỏ ăn, nhưng mọi thứ như làm theo thói quen. Có hôm bà gọi “Ông ơi…” rồi dừng lại. Bác Lan hàng xóm bảo tối bà ngồi ngoài hiên rất lâu, có lần dọn hai đôi đũa. Tôi quyết định đón mẹ lên thành phố đến lễ 49 ngày của bố.
Khi tôi nói với Sơn, anh hỏi ngay: “Sau 49 ngày mẹ về hẳn chứ?” Câu hỏi ấy khiến tôi khựng lại. Tôi nói nếu mẹ chưa ổn, em không thể ném mẹ về quê rồi mặc kệ. Anh im một lúc rồi gật: “Thì tùy em.”
Mẹ lên với chiếc vali nhỏ, tấm ảnh bố, hộp thuốc huyết áp. Bà dặn đi dặn lại: xong lễ 49 mẹ về, các con cứ sinh hoạt như bình thường. Tôi đưa bà vào căn phòng nhỏ cuối hành lang, thay ga giường, kê ghế tựa, đặt bình nước ấm. Lần đầu tiên từ ngày bố mất, tôi thấy nét mặt mẹ giãn ra.
Căn nhà chúng tôi ở là tôi mua từ trước khi lấy Sơn, khi còn 28 tuổi. Tiền từ việc bán yến dành dụm, giấy tờ đứng tên tôi lúc độc thân. Sau cưới hai vợ chồng có bỏ tiền chung sửa sang vài lần, nhưng nền đất và căn nhà gốc vẫn có hồ sơ rõ ràng. Suốt 13 năm, chuyện ấy chưa bao giờ trở thành đề tài.
Những ngày đầu còn êm. Nhưng dần dần, mẹ bắt đầu thu mình. Bà sợ tốn ga, sợ phơi quần áo, sợ tiếng động. Sơn không nói gì nặng, nhưng ánh mắt, cái thở dài, câu “nhà chật thêm người” đủ để bà hiểu mình là sự bất tiện. Tôi cố gắng điều hòa, nhưng càng cố, tôi càng thấy rõ: trong suy nghĩ của chồng, mẹ tôi chỉ là người khách có ngày phải rời đi.
Đêm ấy, mọi sự nhẫn nhịn vỡ vụn. Sau khi Sơn đưa ra tối hậu thư, tôi không tranh cãi. Đêm đó tôi ngồi trong phòng mẹ. Bà không khóc, chỉ nói rất nhẹ: “Mai về quê với mẹ cũng được.” Tôi nắm tay bà: “Mẹ ở lại với con. Người đi lần này không phải mẹ.”
Sáng hôm sau, tôi đưa mẹ ra khỏi nhà trước khi Sơn dậy. Tôi để lại trên bàn đơn l/y hô/n đã ký sẵn và một tờ giấy ngắn: “Anh đã đưa ra lựa chọn. Tôi chọn cách anh không nghĩ tới.”
Tôi thuê căn hộ nhỏ có thang máy, gần cửa hàng và bệnh viện. Mẹ có chỗ ở đàng hoàng, không phải hỏi xem mình được phép ở lại bao lâu. Tôi nhờ luật sư giải quyết ly hôn và phân chia phần giá trị cải tạo căn nhà trong thời kỳ hôn nhân một cách sòng phẳng. Phần nào là tiền chung thì tính, tôi không cần lấy thứ không phải của mình.
Sơn lúc đầu tưởng tôi chỉ giận. Đến khi nhận giấy và biết tôi thật sự bán nhà, anh mới cuống. Anh sang căn hộ mới xin lỗi mẹ tôi. Mẹ hỏi hai câu:………….
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
![]()
![]()
![]()
“Nếu con gái tôi không bỏ đi, cậu có sang xin lỗi tôi không?” và “Nếu căn nhà là của cậu, cậu có sợ mất vợ đến mức này không?” Sơn không trả lời được. Mẹ chỉ nói: “Mẹ vợ cũng là mẹ của người đang sống với cậu. Không thương được như mẹ ruột thì ít nhất đừng làm người ta thấy mình không đáng được tôn trọng.”
Sau đó Sơn xin tôi một cơ hội. Tôi hỏi: “Anh muốn giữ tôi hay muốn giữ lại cuộc sống cũ của anh?” Anh không trả lời thỏa đáng. Tôi nói không. Không phải vì giận, mà vì tôi đã nhìn rõ.
Chúng tôi hoàn tất thủ tục trong êm thấm. Tôi cho Sơn ở lại căn nhà thêm 40 ngày để tìm chỗ ở. Anh thuê được căn hộ nhỏ. Ngày bàn giao chìa khóa, tôi đứng giữa phòng khách trống, nhìn những khoảng tường trước đây treo ảnh cưới. 13 năm thu gọn lại thành vài khoảng trống và một trùm chìa khóa.
Tôi bán căn nhà. Không phải để trả thù, mà vì nó không còn phù hợp với cuộc sống hai mẹ con. Tôi giữ nhà quê của bố mẹ để mẹ có nơi về thắp hương. Ở thành phố, tôi chọn căn hộ vừa phải, gần chỗ làm và bệnh viện.
Khoảng hai tháng sau, mẹ chồng Sơn phải lên thành phố tái khám đầu gối. Lần này không còn tôi thu xếp. Sơn đón mẹ về căn hộ thuê một phòng ngủ. Anh phải đổi lịch làm, ngủ ghế sofa, thức đêm khi mẹ đau. Một tối anh nhắn: “Hồi mẹ anh ở với mình tám tháng, em có thấy mệt lắm không?” Tôi đáp: “Có.” Anh viết tiếp: “Mấy hôm nay anh mới hiểu… Khó không có nghĩa là mình được quyền làm họ đau.”
Tôi trả lời: “Anh hiểu được thế là tốt. Anh chăm mẹ cho tốt.”
Đó là cuộc trò chuyện dài nhất sau ly hôn.
Một tối, hai mẹ con ngồi ngoài ban công. Mẹ hỏi tôi có tiếc căn nhà cũ không. Tôi nói có. Còn cuộc hôn nhân? Tôi im lâu hơn: “Con tiếc 13 năm mình đã cố hiểu cho một người mà quên yêu cầu người ấy phải hiểu lại mình. Nhưng con không tiếc vì đã đi.”
Tôi từng nghĩ một người chồng tốt chỉ cần chăm làm, không cờ bạc, không phản bội. Sau này tôi mới hiểu còn một điều quan trọng hơn: người ấy phải biết tôn trọng những người tạo nên mình trước khi bước vào cuộc hôn nhân. Con rể không nhất thiết phải yêu mẹ vợ như mẹ ruột. Nhưng đã gọi nhau hai tiếng vợ chồng thì không thể dùng hai chiếc cân khác nhau cho hai bên cha mẹ.
Một điều nhịn chín điều lành chỉ đẹp khi cả hai biết nhịn. Nếu một người cứ nhường, còn một người coi đó là nghĩa vụ, sự nhẫn nhịn sớm muộn cũng biến thành thiệt thòi.
Tôi bán một căn nhà nhưng không bán đi gốc gác của mình. Mẹ vẫn có nhà quê để về. Tôi vẫn có công việc đã tự gây dựng hơn 20 năm. Và trong căn hộ nhỏ này, hai mẹ con không ai phải hỏi xem mình có được phép ở lại bao lâu.