Tiếng bếp lọc chồn im, mùi bột bánh hòa lẫn hơi thở ẩm ướt của buổi sáng sớm. Anh Quang đứng lúng túng trước bàn ăn, đôi đũa đã rơi sụp. Tim đập thình thịch, máu lạnh như đang thắt chặt.
“Tí ơi, nói rõ cho bố nghe chứ,” anh Quang gạt tóc rụng, giọng gợn ngắt, mắt lộ ra những suy đoán bám chặt.
Tí, mắt tròn mè, không hề nhận ra gánh nặng trong lời hỏi, nhún nhảy lại: “Bố, mấy chú tới chơi với mẹ lắm, có cô bác… cô bác đưa tiền mua bánh. Một chú lái xe đưa xe đẩy, một chú mang bánh mì, một chú còn ngồi bàn với mẹ suốt chiều. Mẹ nói họ đến vì… vì muốn hỏi con ăn chưa.”
Âm thanh sàn gỗ kêu rắc, như tiếng tim vạn pháo đang nổ. Anh Quang hút một hơi sâu, thở chệch lại. “Ai là chú thứ ba? Chú nào đã ngồi lâu với mẹ?”
Tí ngơ ngác, đầu hơi cúi, tay thìc lại những đũa chưa kịp nhặt: “Chú… chú ấy luôn đem rượu cho mẹ, kể chuyện cũ. Mẹ thích nghe, mình nghe thầm. Chú ấy còn hứa sẽ đưa mẹ đi chợ vào cuối tuần.”
Trong lúc lặng lẽ, chị Hoa đứng dậy, tay vẫn còn dính bột, nhưng ánh mắt bỗng dày dặn. Cô nghiêng người về phía chồng, môi khẽ mở: “Anh… anh có muốn biết chi tiết sao? Con vẫn còn nhớ… khi chú này rời đi, chú để lại một bao tiền… 200 nghìn, nói là ‘cho mẹ chưa có bánh’. Đó là lần thứ ba họ tới.”
Anh Quang mắt mở to, khẽ nhận ra những mảnh vụn ký ức dài ngày. “…200 nghìn?” anh lẩm bẩm, giọng rùng lên.
Tí lập tức nhảy lên, giọng hớn hở: “Bố, chú nói mẹ sẽ trả lại khi con lớn rồi! Con cũng muốn giữ luôn!”
Một cơn gió lạ thổi qua bếp, chiếc áo khoác lụa đã rách rưới của anh Quang xẹp xuống như trầm cảm. Anh nắm chặt túi 500 nghìn, nắm tay vào nhau, mắt chộp lấy ba người đàn ông trong trí tưởng tượng—mấy chú tới chơi—đang lặng lẽ quay về công trường, những lời hứa rơi rụng như mảnh vụn đất.
“Con… con không hiểu sao bố phải hỏi vậy,” Tí ngập ngừng, giọng ngây còn rung.
“Đủ rồi,” Anh Quang thở gấp, dùng tay gạt gia vị bay khỏi mặt bàn, đứng thẳng lên, mắt nhìn thẳng vào mắt chị Hoa. “Nếu có người rủ mẹ ra ngoài, nếu có người còn nợ… thì mình sẽ nói cho họ biết. Không có gì phải che giấu.”
Tiếng nồi lẩu răng rắc vang lên, như tiếng đồng hồ chấm dứt. Bếp bỗng ngập trong một khoảng lặng búi bột, mọi thứ dường như ngưng đọng trong hơi thở chung, chờ một câu trả lời quyết liệt.
Anh Quang rên rỉ, tay nắm chặt túi 500 nghìn như muốn nắm lấy một phần thật của thực tại. “Con, con có thấy những chú đó vào nhà lúc tối muộn không? Chúng có ở lại ăn cơm không?” giọng anh gợn ngắt, ánh mắt căng thẳng đưa cánh tay vung lên, tựa muốn xé toạc hoài niệm.
Tí ngồi quỳ bệt vào ghế, đầu áo xanh ướt đẫm mồ hôi, mắt tròn ngơ ngác như chưa từng thấy bầu trời đen tối. “Bố ạ, có lần chú đi thằng 1 giờ rảnh, mẹ bảo chú ngồi lại ăn với con. Thì chú ngồi tới nửa đêm, ăn hết bát cơm. Con nhớ có chú… đưa bánh mì, có chú… mang rượu. Chú ấy cứ cười, nói mẹ thích ăn.” Tí lắp bắp, tay vô tình cầm lấy một chiếc đũa rơi trên sàn, rồi thả lên bàn.
Tiếng đồng hồ tường vang lên, mỗi tiếng như một loạt đạn bắn vào tim Anh Quang. “Ai là chú thứ ba? Chú nào ngồi lâu, không rời?” anh gằn giọng, mũi mập fong nhấp, gió thổi qua tàn bột trên tay chị Hoa làm rụng những giọt nước mắt chưa kịp lăn.
Chị Hoa dừng lại, tay dính bột bánh vẫn còn ướt, mắt lặng lẽ lăn qua mặt con. Đầu cô run rẩy, môi khẽ ngậm một tiếng thở dài. “Anh, con không muốn nói… nhưng… có một người đàn ông, mình không gọi là chú, anh tới nhà vào đêm khuya, để lại bao tiền 200 nghìn, nói là ‘để mẹ không lo ăn’. Người ấy còn dừng lại, nói muốn đưa mẹ đi chợ cuối tuần.” Cô nói chậm, giọng run như lùa qua những lá rụng.
Anh Quang lắc đầu, mắt chợt bừng sáng, như đang khám phá một mảnh ghép bị mất. “200 nghìn? Tại sao lại có tiền? Anh… anh chưa từng thấy người ấy ở công trường. Mấy ông bạn ở công trình đã bảo… họ thấy ai đó thường xuyên ra vào nhà mình.” Anh nín thở, một luồng gió lạnh thổi qua bếp, làm ngọn lửa lờ óng hèn hạ.
“Bố, con nghe mẹ nói ‘người ấy’ lúc nào cũng thích mang rượu cho mẹ,” Tí thốt lên, đũa vẫn chưa nhặt được. “Con nghĩ người đó là… một người tốt, vì mẹ cười với họ. Con không hiểu sao bố lại giận.”
Bầu không khí dày đặc bột bánh và mồ hôi, tiếng đồng hồ cứ tếc tếc vang lên từng nhịp. Anh Quang đưa tay ra, đập mạnh vào bàn, đôi đũa văng tung tóe. “Nếu có người rủ mẹ ra ngoài, nếu có người còn nợ… mình sẽ nói cho họ biết. Không có gì phải che giấu!” Anh nói, mắt dõi chằm chằm vào con mắt run rẩy của chị Hoa, như muốn đòi cô trả lời ngay.
Chị Hoa rụt rè, ngón tay chạm vào cuộn bột còn dính lên áo. “Anh… nếu… nếu có người… tôi… tôi không muốn lởn vởn nữa. Để mẹ… để mẹ không còn mệt mỏi.” Cô lặng lẽ, tay run mạnh hơn, rơi một hạt bột lên mặt Anh Quang.
Tiếng chén bát rơi khẽ, sao băng lướt qua bụi bếp. Tí giật mình, mắt trời hắt hầu hực, nhìn cha mình như một bức tường vỡ. “Bố, con sợ… sợ mẹ sẽ… mất đi. Con muốn biết thật.”
Anh Quang cúi đầu, hít một hơi dài, hơi thở như băng tan trên lưỡi. “Con sẽ biết hết. Từ nay, chúng ta sẽ không để bất cứ ai tới nhà này nữa, trừ bố và mẹ.” Anh nói, tay nắm chặt vào tay Tí, còn một tay kéo chặt nắp lọ mứt, như muốn bảo vệ mọi thứ trong lặng im.
Anh Quang nắm chặt túi 500 nghìn, mắt lạnh tanh dõi nhìn vợ. “Ở nhà chắc vui lắm ha,” anh thốt lên, giọng vang lên như tiếng gió rít qua các tấm mái tranh.
Hoa gượng mặt, má đỏ bừng bừng, tay vẫn còn dính bột bánh. Cô rùng mình, lặng nhìn con, rồi quay lại hướng mắt vào Anh Quang, trong lòng vừa ngượng ngùng vừa bực bội.
“Anh…,” Hoa hắt hơi nhẹ, âm thanh nghẹn ngào. “Con… con không muốn chuyện này kéo dài nữa.”
Quang nhắm mắt, hơi thở chậm lại, rồi bật lên. “Cứ để mẹ đi ăn nhé, còn con, con cứ ngồi yên chờ tao về, không có người nào khác được vào nhà này nữa!” Giọng anh hắt hủi, đôi đũa vẫn còn rơi trên bàn, âm thanh vang dội như tiếng gõ cửa gỗ.
Tí nắm chặt tay bố, ánh mắt sợ hãi lấp lánh. “Bố ạ, con không hiểu… sao mẹ lại…?” cậu nghịch ngợm lại lần nữa, giọng run rẩy.
“Con không cần biết chi, con chỉ cần biết mình có một người cha thật,” Quang đáp, giọng cứng ngắc, tay vẫn giữ chặt túi tiền như muốn kìm nén mọi suy nghĩ.
Hoa cúi đầu, miệng chảy ra tiếng thở dài. “Nếu… nếu có người giúp mẹ ăn, nếu có người… đem bánh đến với con, thì… không sao,” cô lẩm bẩm, đôi mắt rơi lệ, đôi tay run rẩy bỏ bột lên áo.
Quang gật đầu, mắt như khắc sâu hình ảnh của người bạn công trường đang rải tin đồn. “Mấy ông bạn ở công trường bảo có người lạ ra vào nhà mình, đã có người tặng mẹ 200 nghìn. Đừng còn nói nữa, lúc nào cũng là chuyện rắc rối.”
Hoa bật khóc, tay chắp lại, bột bánh văng lên mặt Quang. “Anh… anh chưa nghe kịp. Đó không phải tôi… tôi chỉ… muốn con không lo ăn. Đó là… không phải người quen của tôi, là… người mà…”
Quang gắt lên, độn dặt ngực, đập mạnh vào bàn, đũa tung tung rơi lệch. “Không còn người nào được vào nhà này! Nếu còn bất cứ ai, tôi sẽ… sẽ làm cho họ biết mình đang đối đầu với ai!” Anh vung tay, mắt đỏ lên vì cơn giận.
Tí bám chặt vào áo Quang, giọng kĩc kìa. “Bố, con sợ… sợ mẹ sẽ… mất đi. Con muốn biết thật, nhưng bố… bố không được giận mẹ nữa.”
Hoa lặng thinh, mắt khuỷu rên rỉ. “Anh… anh là người duy nhất có thể giữ gia đình này an toàn, nhưng cũng là người… nhất thời ác độc nhất.”
Quang nín thở, mặt lởm chởm dưới nắng sớm, nụ cười mỉa mai tột độ hiện lên. “Nếu không có tôi, ai sẽ bảo vệ con? Ai sẽ giữ cho mái nhà này không bị phá hủy? Đừng dại dột, hoa, nếu muốn bảo vệ Tí, thì hãy giữ im lặng và chấp nhận những gì tôi quyết định.”
Bầu không khí nặng nề, bột bánh rơi lăn trên sàn, tiếng đồng hồ tường vang lên từng tiếng bầm dội. Không gian bếp bỗng trở nên băng giá, ánh sáng lờ mờ như đang rụng hết lần cuối.
Hoa chợt đứng dậy, tay vẫn chạm vào đống bột, mắt quay sang cửa sổ, nhìn ra vườn cỏ nâu. “Nếu… nếu cha muốn chôn mọi thứ, thì anh sẽ… đi ra ngoài, tìm kiếm một nơi không có ba người trong này. Xong rồi, sẽ không còn ai đứng lại nữa,” cô nói, giọng nghẹn ngào, âm vang như tiếng gió qua lá rụng.
Quang lặng lại, cầm chặt túi tiền, ánh mắt qua lại chằm chằm vào mặt con. “Đừng có đùa, hoa. Hãy nhớ rằng – chỉ có tôi, chỉ có tôi mới hiểu rõ chuyện này.”
Căn bếp bỗng ngập trong một khoảnh khắc im lặng tàn phá, chỉ còn tiếng thở dốc của ba người, như âm vang của một cuộc chiến chưa kết thúc.
Anh Quang rơi tay nhàu vào chén, tiếng chén đập mạnh xuống bàn vang hùng dội.
Hoa dán bột còn dính trên tay, mắt mở to, tim đập gấp đôi.
“Anh đang nghi ngờ gì đến mấy người kia?” cô hét lên, giọng nghẹn, nứt rách như tấm lưới lụa dở.
Anh Quang nín lại, mắt lộ một tia lửa lạnh lẽo, rút túi 500 nghìn ra, đưa lên mặt. “Tí đã nói ‘mấy chú tới chơi với mẹ lắm’.”
Hoa nghẹn họng, âm thanh bị nghẹn lại trong cổ họng, hơi thở nghẹt lại. “Tí…cậu ấy chỉ…đùa mà thôi! Anh có hiểu con mình không?”
Anh Quang ép môi mím chặt, gió thổi qua mái tóc râu rậm. “Đúng, con đã nghe. Đó là bằng chứng rõ ràng. Anh không muốn có ai khác vào nhà chúng ta.”
Hoa gạch ngược lại, tay cúi xuống, bột bánh văng lên áo Anh Quang. “Anh…anh đang dùng lời con nói làm vũ khí khiến tôi phải gánh chịu. Bao tháng tôi kiên nhẫn, bận rộn bán bánh, chờ đợi một lời an ủi, giờ ấy, anh lại…đánh đập tôi bằng lời “bằng chứng” vô hại!”
Anh Quang giẫm lên đũa rơi lăn, mắt nhen xanh. “Nếu anh không tin, hay để mấy chú tới chơi, con sẽ…con sẽ hối hận.”
Hoa bật đứng, tay cầm chén vẫn đầy bột, đập mạnh vào bàn, tiếng chạm vang dội. “Anh không thể dùng con để bảo vệ bản thân mình! Con không hiểu gì, con chỉ muốn được ăn, được yên! Anh làm sao mà…điều khiển tôi bằng một câu chuyện con thơ!?”
Quang hít một hơi dài, thở ra như lửa thiêu đốt. “Nghe con nói rồi, anh sẽ không để bất cứ ai tới nữa.”
Hoa rút lui, đôi mắt chảy lệ, nhưng giọng vẫn cứng cỏi: “Nếu anh muốn bảo vệ gia đình, thì hãy bảo vệ cả trái tim tôi, chứ không phải chỉ bảo vệ mình trong cái bóng của gian dối!”
Anh Quang nắm chặt túi tiền, mắt nhìn thẳng vào Hoa, lặng im một hồi.
Không khí bếp đông lạnh, tiếng đồng hồ tường kêu toả lặng, chỉ còn tiếng bột rơi lăn trên sàn và tiếng thở hổn hển của ba người.
Tí nín thở, mắt ngước lên tường khi tiếng đồng hồ kêu vang. Ánh sáng đèn bếp le lói chiếu vào khuôn mặt mờ ảo của cậu, nơi nỗi sợ hãi còn chưa kịp tan biến.
“Bố… bố ơi, con… con sợ nghe tiếng to,” Tí nghẹt thở, giọng run rẩy như lá cây đầm rễ.
Anh Quang đứng yên, tay vẫn nắm chặt túi 500 nghìn, mắt bốc lửa như sao thiêu. “Nói cho bố nghe hết, không được giấu gì.”
Tí há miệng, môi rung rinh. “Có chú… mặc áo xanh, chú đang… đưa… đưa sổ sách tới nhà mẹ.”
Hoa lặng im, tay còn ôm chén bột, gương mặt quay sang Tí, mắt rưng rưng. “Chú nào? Ai mà con nói vậy?”
“Chú đó… áo xanh như… cờ trời, chú cầm một cuốn… cuốn sổ to. Sau đó… có chú nữa, mang bao gạo, thả… thả trên sân.”
Anh Quang rùng mình, nắm chặt tay lại. “Con có chắc? Chúng ta không còn ai tới chơi nữa sau… tháng bốn mươi lăm ngày.”
Tí lăn mắt, mắt dán vào sàn, đôi chân co lại. “Con… con chỉ… nghe mẹ nói, mẹ bảo… ‘mấy chú tới chơi’… nhưng con không hiểu.”
Hoa sụp nước mắt, bột bám vào áo Quang, cô cúi người, tiếng thở khực hổn hển vang lên. “Con… con lầm lỡ quá. Bố đang… đang nghĩ… sao chúng ta bị lừa.”
Anh Quang lùi lại một bước, né tránh đũa rơi. “Nếu đúng là… người lạ, nếu chúng mang theo gạo, sổ sách… có nghĩa là… chúng mang tin gì?”
Tí run lên, ánh mắt lộ nỗi hoảng. “Chú áo xanh… nói là… sẽ mang tiền cho con. Chú mang gạo… nói là… dùng để ăn. Nhưng… con sợ… sợ chúng sẽ lấy mẹ đi.”
Hoa xúm lại, giọng hoang mang. “Mấy người… mấy người mà chúng ta chưa từng gặp. Không thể… không thể có người tới trong thời gian mình chưa về.”
Anh Quang bật cười khàn, giọng rát lượi. “Đúng là con đang dùng lời con nói làm bùa muốn giam giữ… đồng thời mình cũng đang dùng chúng làm ác mộng cho mình.”
Tí ngắt lời, tay chộp lấy chiếc đũa đã rơi, ném lên không trung. “Con không muốn… con sợ… con sợ bố giận, sợ mẹ… sợ… mọi người.”
Anh Quang tiến lại gần, lấy tay yếu ớt của Tí, áp lực lên thành ngón tay nhỏ. “Con sẽ không để ai tới nhà này nữa, con sẽ bảo vệ mẹ và con.”
Hoa nghiêng đầu, vắt tay ra, bột bắn tung tóe trên sàn. “Nếu con thật sự sợ, con hãy cho con biết ai là ‘chú áo xanh’, ai là ‘chú mang gạo’. Vì chỉ có lời thật mới làm dịu được nỗi sợ này.”
Tí mỉm cười yếu ớt, ánh mắt dội lửa bập bùng. “Chú áo xanh… là ông… ông lạ ở công trường. Chú mang gạo… là người đưa gạo cho bố khi bố… khi bố đi làm.”
Anh Quang lắc đầu, nở một nụ cười đắng. “Thế thì… những người ấy không tới chơi, chúng chỉ là bóng hình trong đầu con.”
Hoa thở dài, tay kéo áo bột lên, mắt lộ một tia hy vọng lụy. “Con… con chỉ muốn tiếng cười của cậu, không phải tiếng gầm của sợ hãi.”
Hai người im lặng, chỉ còn tiếng bột rơi nhẹ trên sàn, tiếng đồng hồ tịch tị, và tiếng tim trẻ thơ lặng lẽ đập.
Anh Quang nhả hơi dài, mắt bốc lửa dần tắt đi, rồi lặng lẽ bật dường như muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt trong nhà. Anh kéo mình ra khỏi bàn ăn, bỏ qua đĩa còn còn vương vãi, và lặng lẽ bước ra hiên.
Tiếng gió lùa qua mái ngói vỗ nhẹ vào mái tóc râu mọc dài lởm chởm của anh, khiến anh cảm thấy lạnh một góc lòng. Anh ngồi trên bậc thềm, đôi mắt rì rầm nhìn ra đồng lúa mờ sương.
— “Quá mệt… quá mệt rồi,” anh lẩm bẩm, tiếng thở nặng nề hòa lẫn tiếng gió.
Trong đầu anh, hình ảnh mình lăn lộn trên công trường Bắc, nắng cháy da, đêm lạnh gió lạnh, chiếu sáng bằng ánh đèn công trường nhấp nháy, hiện lên từng khung. Anh nhớ mình đã đứng lặng lẽ trước mưa gió, cảm giác sụp đổ khi báo cáo thiếu vật liệu, tiếng nghịch ngợm của đồng nghiệp ném nếm anh là “đàn ông không về nhà”.
Hình ảnh vợ, chị Hoa, đang bận rộn tay dính bột bánh bèo, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố cười cho Tí khi đã vừa mới nói lời “bố sẽ về”. Nụ cười ấy dường như giống như một vết sẹo kim loại trên khuôn mặt anh, vừa làm anh tự hào vừa châm chích.
Tí, trong ánh sáng yếu ớp của bóng đèn bếp, đứng bên cửa sổ, nhìn cha rời đi. Cậu nín thở, khuôn mặt hốc hác như sắp cạn hơi.
— “Bố… con sợ bố bỏ mình…” Tí thốt ra âm thanh hầu như không nghe được.
Anh Quang lắc đầu, không thể nhắm mắt nhìn con, mà chỉ thở dài.
— “Con không phải lo, con sẽ luôn có bố ở đây…” anh nói, giọng nghẹn ngào.
Nhưng trong tâm trí anh, tiếng nói của mấy ông bạn ở công trình vang lên, câu: “Mấy người đến chơi, mình phải cẩn thận, không để ai biết được mấy chuyện này.” Anh cảm thấy như một sợi dây thắt chặt quanh tim.
Hoa, mặc áo bột dính bột, bước ra hiên với một chiếc đĩa bánh bèo đã để lại trên tay, đôi mắt rưng rưng. Cô nhặt đũa rơi trên sân, ném vào gầm bàn, rồi dừng lại trước mặt chồng.
— “Quang… con không muốn gia đình chúng ta tan vỡ,” cô nói, giọng nghẹn ngào.
Anh Quang đứng dậy, tay đưa lên áo bột của cô, nhưng lại quay lại, ném chiếc đũa vào không khí. Đũa xoay vòng, rồi rơi thành một khúc gãy, vang lên tiếng kẽo keo.
— “Nếu mình cứ sống trong sợ hãi, sẽ còn gì còn lại?” anh gào lên, lặng thở, mắt chạm vào mặt đất.
Tiếng gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi hôi của gạo ẩm ướt mà mấy chú mang về, và lời của một người bạn công trường: “Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ mất cả gia đình.”
— “Mấy người đến chơi… sao không biết họ là ai?” Hoa lẩm bẩm, ánh mắt cuốn theo gió, nắm chặt tay lên ngực.
Anh Quang quay tròn lại, nhìn ra xa, nơi cánh đồng lúa xanh mờ dần dưới ánh nắng hạ. Anh thấy mình lùi lại một bước, rồi lại tiến lên, như một con người đang tranh đấu với chính bóng dáng của mình.
— “Tôi sẽ bảo vệ các con, dù có phải rời xa…” anh nói, giọng thay đổi thành quyết tâm trắng thẳng.
Tí rón rén bước lại gần, đặt tay lên vai cha, mắt láu lỉnh.
— “Bố, nếu bố bỏ cơm, bố sẽ mất cả nhà mình,” cậu tựa vào anh.
Anh Quang nghiêng đầu, nhìn con, rồi thở dài.
— “Được rồi, con. Ta sẽ không bỏ bữa nữa. Ta sẽ ngồi lại ở đây, cùng các người.”
Trong thời khắc ấy, tiếng đồng hồ cũ vẫn tích tắc, nhưng tiếng gió bỗng yên ắng, như muốn chịu đựng ít nhất một chút bình yên cho gia đình.
Hoa rụt bỏ nỗi lo, đưa Tí vào trong nhà, đợi Anh Quang ngồi xuống ghế cũ, ăn cùng họ. Đũa đã rơi vào bàn, giờ lại được nhặt lên, đặt lại trong tay.
— “Bố, còn 500 nghìn cho con mua bánh bột,” Tí vui mừng, mắt sáng lên.
Anh Quang mỉm cười, chậm rãi lấy lỗ hở trong túi, đưa cho con. Đôi mắt anh, lúc còn lòe loẹt, giờ dần sáng lên một tia lửa hy vọng.
— “Cứ ăn, con. Bánh mẹ làm sẽ ngon hơn bất kỳ món gì ở thành phố.”
Tiếng cười trầm của Tí vang lên, hòa lẫn tiếng dậy tiếng cười của Hoa, và tiếng gió lùa qua lá rụng. Đàn người trong gia đình, dù còn đầy lo âu, nhưng ít nhất đã lấy lại một chút cân bằng, một bữa cơm chung, và một lần nữa, họ hứa bảo vệ nhau bằng mọi giá.
Hoa lặng im ngồi quanh bếp, vừa gắp một nắm bánh bèo vừa ngó nghiêng về phía cổng. Cánh cửa mở chầm chậm, một người hàng xóm trung niên, ông Lộc, bước vào, áo gió cũ rách sờn, tay cầm một túi đựng gạo.
— Quang ạ, anh đã về chưa? — ông Lộc gắp hỏi, mắt liếc sang lỗi nợ bề mặt.
Quang đứng dậy, lướt mắt nhanh qua ông Lộc rồi về phía vợ, rồi quay lại nhìn đồng hồ treo tường.
— Vừa tới, anh ơi. — anh gào, giọng còn chờ đợi nhưng giọng dáng thở dốc.
Ông Lộc nở nụ cười gượng gạo, đưa túi gạo ra trước mặt.
— Đây, mình đem vài gạo, bột tới giúp mẹ Hoa, mấy tháng nay con gái bận quá, mà người trong xóm mình họ nhau phụ việc. — ông nói, giọng nghiêm nghị, ánh mắt quét qua sàn nhà, như muốn kiểm chứng một lời hứa.
Hoa đặt tay lên bát bánh, mắt lộ ra mệt mỏi, nhưng cô vỗ nhẹ vào lưng ông Lộc.
— Cảm ơn bà, rất đỡ sức. — cô thốt lên, tiếng bột dính mũi vẫn rơi dãi trên áo.
Quang nín thở, tay nắm chặt túi quần, suy nghĩ quay lại tiếng của những người bạn công trường:
— “Đừng để ai biết chuyện này,” họ cười nhếch mép, “Đừng để mấy người trong làng biết bố ra đâu.”
Anh chợt nhớ lại những đồng tiền 500 nghìn mình giấu trong túi áo, và nở nụ cười giả dối.
— Cám ơn, Lộc ạ. — Quang trả lời, giọng trầm nhưng vẫn vang lên tiếng cười gượng.
Ông Lộc nháy mắt, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Quang.
— Thế còn mấy món ăn này? — ông chỉ vào đĩa bánh bèo, chấm chén bột trên cánh tay mình. — Mấy tháng qua anh không biết mình đã trôi dạt tới mấy người, mà tôi thấy mẹ Hoa vẫn kiên nhẫn.
Hoa cúi đầu, đôi môi nhăn lại rồi bật cười khẽ.
— Đúng rồi, anh Quang, mình đã nhờ mấy người tới giúp, mấy chú tới chơi với mẹ lắm. — cô nhắc lại câu Tí từng nói, ánh mắt lấp lánh cả ngạc nhiên lẫn khóc.
Quang sững lại, mắt nheo lại, tim đập mạnh. Anh cảm nhận lạnh lẽo như lưỡi dao cắt qua da.
— “Mấy chú tới chơi”… — anh thầm, ý nghĩ lẫn lộn giữa tin tưởng và nghi ngờ. — Ai thực sự đến?
Ông Lộc không dám nhìn thẳng, chân tay run rẩy khi mở túi, để lộ một gói bột và một bó gạo cũ.
— Mình chỉ muốn giúp, không muốn rắc rối. — ông thì thầm, giọng run rẩy.
Quang nghiêng đầu, mắt dõi bám từng mảnh gạo rơi xuống sàn.
— Đủ rồi. — anh nói, giọng chua chát. — Từ giờ, không có ai mang chuyện này về nhà nữa.
Hoa gượng, tay rãnh lại, lặng lẽ gắp một mẩu bánh vào miệng.
— Con… bố ạ? — Tí, vô tình chạy ra từ góc sân, nhìn cha ngập ngừng, tay cầm bóng đèn lắc.
Quang cúi xuống, mắt duy nhất còn lại là ánh sáng của đèn.
— Tí… con không hiểu gì, nhưng cha… sẽ bảo vệ con.
Tiếng gió thổi qua bếp, rung rinh những chiếc giọt nước mắt không thấy.
Ông Lộc quay đi, lặng lẽ ra khỏi cổng, mắt lặng lẽ nhìn lại ngưỡng cửa.
Trong khoảnh khắc ấy, Quang nắm chặt túi gạo, nhắm mắt, quyết định: không để “mấy chú tới chơi” nữa, dù phải trả giá.
Hoa lặng im một lúc, rồi nhanh chóng kéo chiếc rổ đựng giấy tờ, sổ nợ và những phiếu đặt bánh ra trước mặt Quang. Đôi tay cô vẫn còn dính bột, nhưng ánh mắt cô cứng như thép.
“Đây là mọi thứ,” Hoa nói, giọng nghẹn ngào vì tủi hờn. “Mỗi ‘chú’ Tí nhắc tới đều có tên thật. Anh xem này.”
Cô lật sổ nợ, chỉ vào một dòng ghi: **Nguyễn Văn Dũng – người giao bột**. “Dũng tới giúp mẹ làm bột mỗi khi mình không đủ nguyên liệu. Anh đã trả 200 nghìn cho anh ấy ba tuần trước, nhưng… anh vẫn cứ đến mỗi ngày, như… như muốn biết chúng ta có gì.”
Quang rón rén nhìn vào số tiền, mắt dẹt lại. “Anh đã trả hết rồi.”
Hoa lắc đầu, rút ra một tờ giấy ghi: **Lê Thị Hòa – người thu tiền góp**. “Hòa đến lấy tiền đóng góp cho chợ, mỗi lần hơi… đòi hỏi hơn 500 nghìn. Đó là tiền anh mang về cho Tí, nhưng cô vẫn tính thêm 100 nghìn cho chi phí ‘đi lại’.”
Quang thở dài, tay nắm chặt rổ, đầu óc dồn đầy hình ảnh những cuộc gặp gỡ mờ ám.
“Còn đây,” Hoa tiếp tục, mở một phiếu đơn hàng ghi: **Trần Văn Minh – người trong hội chợ đặt bánh**. “Minh tới chợ, hỏi mua 30 suất bánh. Thế nhưng mỗi lần anh tới, anh lại đem người khác, nói là ‘đến thăm mẹ’, rồi rời đi mà không trả tiền. Bây giờ chúng ta nợ anh 1,5 triệu đồng.”
Quang rúng động, đôi mắt dính lệ. “Tôi đã nghĩ… chỉ là…”
Hoa chặt chiếc rổ lại, khiến giấy tờ xí lại. “Không có ‘chỉ là’. Tí đã nói ‘mấy chú tới chơi với mẹ lắm’, nhưng thực ra là những người này chỉ tới lừa lợi. Anh đã để họ… lợi dụng gia đình mình.”
Một tiếng động lạ vang lên, đũa trên bàn rơi xuống, tiếng kêu lóc óc của Tí vang lên trong im lặng. Quang cúi người nhặt đũa, tay run rẩy.
“Con, bố…” Quang thở hổn hển, giọng nghẹn ngào. “Bố sẽ… giải quyết chuyện này. Không để ai nữa đến chơi mà không trả lời.”
Hoa nhìn chồng, mắt rơi lệ, nhưng giọng cô vẫn kiên quyết. “Nếu anh không dứt bỏ, chúng ta sẽ mất hết. Nợ nần, bột, bánh… và cả niềm tin của Tí.”
Quang gật đầu, mắt lấp lánh quyết tâm. “Được. Anh sẽ đến chợ, trả hết nợ, đòi lại công bằng. Và… sẽ bảo Tí không còn nghe những lời hứa rỗng nữa.”
Tí chệch mắt, lặng một hồi rồi xé toang lên: “Mấy chú tới để lấy bánh mẹ làm đem bán mà bố!”
Âm thanh của câu nói vụt qua như một cú đấm không nghe thấy.
Anh Quang ngơ ngác, mắt mở to, lộ rõ những vết mụn bám trên da sạm nắng, râu mọc dài lởm chởm lộ ra một nụ cười gượng gạo. Anh không kịp nói, chỉ đứng bết lởn, tay vẫn chưa thả rổ giấy.
“Chắc là… con nhầm lẫn rồi?” Hoa liếc con, mắt rưng rưng nhưng âm thanh của cô trầm lặng, tay vẫn còn dính bột, bột rơi nhẹ trên áo.
Tí gượng gạo không chịu ngừng: “Bố, chú Dũng, chú Minh, anh Hòa… họ cứ tới, ăn bánh mà không trả tiền. Mẹ bảo là họ đến chơi, còn… còn chở bánh ra chợ nữa.”
Anh Quang bật dậy, đũa rơi xuống bàn vang lên ừ thì, tiếng kêu vang dội trong căn bếp chật hẹp. Anh cúi người nhặt đũa, tay đập nhẹ vào bề mặt kim loại, mắt bốc lên lửa ngọn lửa tức giận.
“Đấy là chuyện gì thế?” Anh Quang ném lời, giọng rung lên vì căng thẳng, tay nắm chặt rổ giấy như muốn giữ lại mọi giấy tờ còn lại.
Hoa thở dài, vừa lau nước mắt, vừa đưa cho Quang một miếng bánh bèo, giọt bột rơi trên môi: “Con đã nói đầu ngày nào rồi… tới dợn dợn, đến tàn nạn. Ta không nghĩ… con sẽ…”
Tí nghiêng người, miệng cau “Mấy chú tới chơi với mẹ lắm” vang lên lặp lại trong không gian.
Anh Quang quay sang nhìn Tí, ánh mắt sắc lẹm như dao cắt: “Nếu con thật sự biết… thì sao con không bảo bố ngay?”
“Bố… con sợ… tụi chúng sẽ… sẽ không cho con lại” Tí lắp bắp, tay nắm chặt chiếc ủng cũ.
Những suy nghĩ vụt lên trong đầu Quang: *bây giờ là lúc quyết định, không còn chỗ cho sự mơ hồ*.
Anh Quang thở mạnh, rút đũa ra, ném lên đĩa bánh: “Đủ rồi! Mày… Mày không phải là những người bạn của chúng ta. Đến đây chỉ để lợi dụng.”
Hoa bỏ bánh vào bát, đưa cho Quang một ly nước: “Đừng để chúng chiếm mất cuối cùng của mẹ.”
Quang nắm lấy tay Tí, kéo con ra cửa, ánh sáng sớm sớm hắt vào bếp. Anh rón rén nói: “Con, bố sẽ giải quyết. Mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây.”
Tiếng chợ xa vọng qua cánh cửa mở, tiếng người la ó, tiếng xe đạp chầm chậm. Họ bước ra, để lại căn nhà đầy giấy tờ, bột bánh, và tiếng thở dài của người phụ nữ dày dặn.
Tí ngước lên, ánh mắt còn còn tăm tạ, nhưng dường như đã nặng hơn bao giờ hết. Anh Quang cầm chặt tay con, bước đi hướng về phía bến xe, nơi mà những “mấy chú” đang chờ.
Cảnh quay kéo dài, ánh nắng chiếu vào lưng duo, thì tiếng cười hợm hĩnh của một trong những người đàn ông lạ vang lên: “Ôi, bố sẽ trả tiền cho bánh, nhưng không phải như bố nghĩ đâu.”
Anh Quang dừng lại, quay lại nhìn con, mắt lấp lánh quyết định. “Đến chợ, chúng ta sẽ dọn dẹp mọi chuyện.”
Hoa đứng bên cửa sổ, nhìn họ ra xa, trăng sáng lặng lẽ phản chiếu trên giọt nước mắt cuối cùng, rồi hăm dạ lao.
Anh Quang dừng lại trước cánh cửa sổ, ánh sáng ban mai rơi lên khuôn mặt chai sạn của anh. Hoa đứng bên bếp, tay còn dính bột, nhưng trong tay cô cầm một xấp tiền lẻ cọc chặt vào nách áo.
“Bố, đây…,” Hoa lặng thở, đưa phong bì giấy gập gọn vào tay Quang. “Trong nó có tiền thuốc cho mẹ chồng, tiền học thêm của Tí, còn tiền mua gạo tháng trước nữa.”
Quang mở phong bì, mắt dài chầm chậm quét qua từng tờ tiền. Đôi mắt chai sạn lộ rõ sự bất ngờ và cay băng.
“Con đã…đếm từng đồng?” Quang hỏi, giọng run rẩy như lưỡi dao cắt không khí.
Hoa gật đầu, mắt xanh ngấn lệ. “Anh đi xa, mình phải tự lo cho gia đình. Mỗi đồng tiền này… mình không thể để lại đâu, bố ơi.”
Quang cầm lấy tờ 500 nghìn, rít lên tiếng nức nở. “Cái này mình còn bỏ lại cho Tí rồi! Sao… sao lại phải…?”
Tiếng nấc của móc cờ đồng xu rơi rớt trên sàn bếp vang lên, làm không gian bỗng chùng xuống.
“Bố, con không muốn…”, Hoa nghẹn ngào, tay rung run đưa một lá thư giấy nhỏ: “đây là phiếu thanh toán cho thuốc… cho bà mẹ chồng qua đây.”
Quang cúi nhẹ, tay chạm vào tờ giấy, rồi ném lên bàn. “Mẹ mày…? Đã bao giờ con nghe nói mẹ mày ốm tới mức phải mua thuốc?” Anh lắc đầu, cơn giận dữ trào dâng như sóng biển đập bờ.
“Tôi… tôi không biết…”, Hoa nứt nẻ. “Mình nghĩ… mình đã làm đủ.”
Quang dừng lại, mắt nhìn sâu vào phong bì, rồi ném phong bì xuống sàn, tiếng táp úp lộ ra tiếng vọng của những đồng tiền rơi.
“Những đồng tiền này… của ai? Của bao nhiêu người đã vứt bỏ vào bề mặt cũ kỹ này?” Quang thốt lên, giọng vang dội khắp căn bếp. “Có phải vì mình phải ra xa, mình đã để mọi thứ rơi vào quên lãng?”
Hoa cúi đầu, đầu rơi xuống bề mặt nhựa. “Con… con chỉ muốn cứu con… con sợ con sẽ mất Tí nếu… nếu…”
Tí đứng bên cửa sổ, nhìn cha mẹ, tay nắm chặt chiếc ủng cũ. “Bố, con nghĩ bố sẽ… sẽ quay lại, đúng không? Con sợ… sợ họ sẽ không cho mẹ… cho con nữa.”
Quang chộp lấy tay Tí, lực nắm chặt nhưng không gãy. “Được, con. Bố sẽ giải quyết. Nhưng lần này, không còn gì nữa sẽ bị giấu giếm.”
Anh quay sang Hoa, mắt đỏ hoe. “Nếu mình tiếp tục che giấu, thì mọi thứ sẽ lại đổ bể. Hãy để mọi thứ hiện ra, cho mọi người thấy sự thật.”
Hoa gục ngã vào tường, tiếng thở hổn hển dội vào không gian. “Xin lỗi… con… xin lỗi mọi người.”
Quang nắm chặt phong bì, rồi nhanh chóng nhét vào túi áo, gập lại. “Đủ rồi. Sáng nay, chúng ta sẽ đến chợ. Ta sẽ trả tiền cho những người này, và không để bất kỳ ai lại lừa dối chúng ta nữa.”
Họ đẩy cửa ra, ánh nắng rực rỡ hắt vào mặt, tiếng cười râm ran của những người đàn ông lạ vang lên từ xa. Quang bước tới, ngực căng đầy quyết tâm, tay nắm chặt phong bì như một vũ khí bí mật.
Anh Quang bứt rễ rồi, tay vẫn còn nắm chặt phong bì. Anh dừng lại trước tủ bếp, rút ra những đồng tiền còn lại, rồi ném chúng lên bàn một cách thô bạo.
“Hoa! Anh đã mệt mỏi quá rồi, còn gì còn để giấu nữa!” Anh Quang hét lên, giọng rùng rợn lên khi ánh sáng sáng sớm chiếu vào khuôn mặt rã rời của anh.
Hoa cúi người, mắt ướt lệ, tay dính bột bánh như đang nắm lấy một mảnh vụn của hạnh phúc. “Anh ạ, con đã cố gắng… mỗi sáng con dậy sớm làm bánh bèo, chiều chạy chợ, tối lo cho Tí và mẹ già… mà khi anh về, con chỉ nhận được cái ánh mắt như con có tội.”
Tiếng rơi của đôi đũa vang lên, chúng rơi thẳng xuống mặt bàn, tạo một tiếng “tột” khắc nghiệt. Anh Quang nhìn chợt thấy đôi đũa, rồi mắt anh chớp lại như sét.
“Đúng là như vậy sao?” Anh Quang hỏi, tiếng nói dao động giữa ngạc nhiên và giận dữ. “Mấy người đến nhà chúng ta, tặng quà, nhưng lại nói con có người… ‘mấy chú tới chơi với mẹ lắm’!”
Hoa rên rỉ, giọng nghẹn ngào. “Con… Tí nói vậy vì… vì… các bạn ở công trường bảo con… còn… cậu… nói… con ghét cô…”
Anh Quang cảm giác xấu hổ dâng nghẹn trong cổ, lòng dạ rối bời. “Mấy ông bạn ở công trình…” Anh cúi đầu, tiếng thở nặng nề. “Họ tự gieo nghi ngờ, làm cho anh phải đứng trước mặt con như kẻ tội lỗi.”
Một tiếng gõ cửa vang lên, tiếng bước chân của người lạ đạt tới. Đó là một trong những người thợ ở công trình, tay cầm tờ giấy. “Anh Quang, nhà trưởng công trình muốn gặp. Có chuyện về lương và khoản tiền phụ cấp…”
Anh Quang xé mặt, mắt đỏ hoe. “Đừng nói nữa. Đủ rồi! Mọi chuyện này đã làm tan vỡ gia đình mình.” Anh xô phong bì vào túi áo, thả một nụ cười gượng gạo. “Mình sẽ tới chợ, trả mọi nợ. Còn lại, mọi người sẽ tự thấy sự thật.”
Hoa lặng im, mắt nhìn chằm chằm vào lò bánh. “Con… không muốn… con sợ Tí sẽ nghĩ mình là người hỏng.”
Anh Quang tiến lại gần, đặt tay lên vai Hoa, lực nắm chặt nhưng ấm áp. “Không, con không phải là kẻ tội. Mình sẽ giải thích cho Tí, cho mọi người. Đừng để những lời bét bở của người khác hủy hoại gia đình.”
Tiếng chuông cửa ngân lên, một người lạ quen, một người đồng nghiệp của Quang, bước vào. “Anh Quang, bản báo cáo về công trình có giấy tờ nào bị mất? Người ta đang đòi trả lại 500 nghìn tiền mà anh mang về từ Bắc.”
Anh Quang nín thở, nhìn vào hai ánh mắt của nhà. “Nếu họ muốn 500 nghìn, tôi sẽ trả cho họ, nhưng không phải ở cách này.”
Trong khoảnh khắc, Tí chạy vào phòng, rụt rè. “Bố, con nghe bố nói… Mẹ ơi, con sợ lại… Mẹ sẽ không còn bán bánh nữa sao?”
Hoa gào lên, nước mắt đổ dài, tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng khóc của Tí. “Con! Đừng nói như vậy! Mẹ sẽ không bỏ cuộc… Mẹ sẽ bán bánh tới khi cha… khi cha…”
Anh Quang ôm chặt Tí, cảm giác nặng nề tan biến trong vòng tay. “Con, con sẽ bảo mọi người hiểu đúng. Người ta đã dùng lời nói để phá hoại, nhưng mẹ và con vẫn còn ở đây, chúng ta sẽ không để mất nhau.”
Không gian bếp dường như bị nén lại, hơi thở của từng người rung lên như tiếng trống báo hiệu chiến trận. Anh Quang ném phong bì ra ngoài cửa, để lại một dấu vết của quyết tâm. “Sáng nay, chúng ta sẽ ra chợ, trả lại số tiền không công, và sẽ nói lên sự thật. Đời sẽ không còn che đậy nữa.”
Quang đứng trước cửa, tay nắm chặt túi bỗng rơi. Một luồng ánh sáng le lói qua khung cửa, chiếu lên gương cũ treo trên tường, phản chiếu lại một khuôn mặt sạm nắng, râu mọc dài lởm chởm – hình ảnh của anh sau những tháng ngày xa nhà.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng vang văng vẳng của những câu rủi tai từ công trường lại reo lại trong đầu anh.
*“Anh thợ này gà nhà, trốn tránh công việc, còn việc con…”* – giọng nói thô lỗ của một người đồng nghiệp vang lên.
*“Này, sao mày không chịu về? Mẹ con nói con có người…”* – lời thì thầm của một người khác, liếc mắt quanh quẩn như muốn nói gì đó.
Quang gật đầu ngầm, mắt dán vào bếp nơi Hoa đang vỗ bột, Tí cầm chiếc đũa còn chưa đặt lên bát.
“Hoa, con… con vừa nhớ ra một chuyện.” Quang giọng nặng nề, từng từ như đập vào không khí ngột ngạt.
Hoa dung trong mắt, tay vẫn còn bột, không dám rời tay. “Cái gì, anh?”
“Tôi đã nghe… trong công trường có vài anh em nói là… con Tí có ‘mấy chú tới chơi với mẹ lắm’. Họ bảo đó là lời đồn thổi để kéo mình vào cuộc.”
Hoa sững lại, miệng mở thành một vòng hình tròn, nhưng không phát ra âm thanh.
“Cái đó… chúng tôi… chúng tôi không biết…” Tí run rẩy, ánh mắt dán vào bàn, đôi đũa như muốn trốn chạy.
Quang nhấc tay chạm vào vai Tí, nén ngượng. “Đừng lo, con. Bố sẽ làm rõ mọi chuyện.”
Đột nhiên, tiếng gõ cửa dội lại, nhưng lần này không phải của người thợ. Một người đàn ông trong áo khoác tây, cầm một tập hồ sơ dày cộm, đậu trước ngưỡng cửa.
“Anh Quang?” ông nói, giọng lạnh lùng. “Đây là bản ghi chép về các cuộc họp và tin nhắn mà anh và các anh em công trường đã trao đổi. Như anh thấy, có một chuỗi tin nhắn ác ý về gia đình anh, phá hoại danh dự của anh.”
Quang run lên, mắt ngự thẳng vào tập hồ sơ. “Đó là… lời nói báng bối mà họ gieo rắc?”
Ông gật đầu, tháo một tờ giấy ra. “Thật vậy. Họ đã tạo ra một mạng lưới tin đồn, dùng từ ‘mấy chú tới chơi’ như một mồi để kích động lo lắng trong gia đình. Bây giờ, chứng cứ đã có.”
Không gian bếp như sụp đổ, tiếng bột rơi rơi trên bàn, cái nồi bánh bèo sôi sùng sục nhưng không ai quan tâm.
Quang ném phong bì ra ngoài, rồi quay lại nhìn Hoa và Tí. “Con sẽ không để những lời bẩn thỉu này làm tan vụn gia đình mình nữa. Mọi người ở công trường sẽ phải trả giá cho lời nói độc hại của mình.”
Hoa gật đầu, hình ảnh tay dính bột vẫn không rời. “Con ạ, con sẽ đứng bên bố.”
Tí nắm chặt tay bố, tiếng đũa rơi vang lên một lần nữa, nhưng lần này không còn là tiếng “tột” đe dọa, mà là tiếng gầm của quyết tâm.
Quang thở sâu, ánh mắt bốc lên lửa ngọn quyết tâm. “Hôm nay, chúng ta sẽ đi chợ, trả lại số tiền 500 nghìn, và công bố sự thật. Đừng để ai còn có thể giấu giếm nữa.”
Cả ba người dừng lại, nhìn vào nhau, một luồng sức mạnh vô hình chảy qua, họ sẵn sàng bước ra khỏi ngưỡng cửa, để đối mặt với những kẻ gieo rắc bùn bẩn và lấy lại danh dự đã mất.
Quang bước vào nhà, đôi chân nặng nề như gánh cả nỗi lo lắng của sáu tháng xa nhà. Anh khép cửa nhẹ, để tiếng chạm khẽ vang lên trong không gian ngập bốc hơi bếp. Hoa đang đứng bên bếp, tay dính bột bánh bèo, mắt không rời chiếc chảo sôi.
“Hoa, anh… anh xin lỗi,” Quang lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào, “anh khổ quá nên nghĩ quẩn.”
Hoa không đáp ngay, cô chỉ nở một nụ cười mỏng manh rồi quay lại dọn mâm cơm. Đũa và bát chĩa rơi nhẹ xuống bàn, tiếng va chạm cắt ngang lời xin lỗi của anh.
Quang nhìn đồng hồ treo trên tường, thấy kim phút đã chậm rãi di chuyển, như thời gian đang trượt qua từng khoảnh khắc trống rỗng. Anh thở dài, nắm chặt túi 500 nghìn trong tay, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đồng tiền tới tim.
“Con còn đói chăng?” anh hỏi, giọng thấp, cố diễn tỏ bình tĩnh.
Tí ngẩng đầu lên, mắt ánh lên sự lo lắng, nhưng nhanh chóng quay lại chăm chú vào bát cơm.
Hoa bỏ một miếng bánh bèo vào tô, rồi đặt mâm cơm lên bàn mà không nói gì. Cô chỉ lặng lẽ kéo những chiếc đũa đã rơi vào tay, như muốn dọn sạch mọi lời nặng nề.
“Anh không muốn nghe lời trách móc nữa,” Quang thầm nghĩ, “chỉ muốn nghe tiếng con ăn no, tiếng vợ…”.
Anh cúi xuống, gập tay lấy 500 nghìn ra, đặt lên mâm, nhẹ nhàng như đang dâng lên một lời chưa thành.
“Đây, cho Tí,” anh nói, giọng trầm, “để con mua đồ chơi… và cho mẹ mua bột nữa.”
Hoa không ngước nhìn, chỉ tiếp tục gắp bánh, tay vẫn ướt bột. Một giây im lặng dày đặc, nặng trĩu như một khối đá không thể di chuyển.
Tí cúi xuống, nhặt lấy đôi đũa, đặt lên bát, mắt bỗng chộp sáng khi thấy đồng tiền. “Cảm ơn bố,” cậu thốt lên, tiếng con trẻ không còn hoang mang.
Quang nhắm mắt, nín thở một lúc dài, rồi thở ra tiếng rên rỉ nặng nề. “Anh đã sai,” anh thầm, “và bây giờ anh chỉ còn lại một cơ hội để sửa sai.”
Hoa cuối cùng đặt miếng bánh lên đĩa, quay lại nhìn Quang, mắt ướt đẫm. “Được rồi,” cô thở dài, “chúng ta ăn cơm đi.”
Tiếng muỗng vang lên miệng bát, tiếng cơm chạm dĩa, và không khí trong bếp dần se se. Quang ngồi vào chỗ ngồi bên cạnh, đặt tay lên vai Hoa, cảm nhận hơi ấm dần trở lại.
Tí cười khúc khích, nhai thật ngon miệng, trong khi ánh sáng hương trăng mờ qua khung cửa sổ vẽ lên bức tường những vệt sáng lặng lẽ, như gợi nhớ rằng mọi lỗi lầm đều có thể được xóa bỏ bằng một bữa ăn và một lời xin lỗi chân thành.
Tí cầm tờ 500 nghìn lên, lặng lẽ nhìn vào cha rồi thở hổn hển. “Bố, bố đừng la mẹ nữa, để tiền mua bột làm bánh.”
Anh Quang dừng lại, mắt chạm vào đứa con bé xíu, râu mọc dài lởm chởm, mặt sạm nắng như lần cuối khi anh thấy mình trên công trường. Anh nín thở, tay run nhẹ khi đặt tờ tiền lên mâm.
“Con… con nói sao đấy?” anh hỏi, giọng gợn lên dạ dày một tiếng chợt nặng.
“Tôi bảo chú… mấy chú tới chơi với mẹ lắm,” Tí nhếch mép, ánh mắt bơi lội trong sự bối rối. “Mẹ bảo, bố chưa đưa tiền mua bột, cứ… cứ…”
Hoa ngừng gắp bánh, tay còn bám bột, mắt lộ ra một luồng sợ hãi lẫn hối hận. “Cháu ơi, cô… cô chỉ muốn con… biết rằng bố…”
Một tiếng gõ khẽ vang lên cửa sổ: mấy ông bạn ở công trình, những người thường qua về đêm để mang tin, dừng lại, mắt nghi ngờ quét qua bữa ăn.
“Quá mấy tháng bố không có nhà, mà bây giờ…”, một trong số họ lẩm bẩm, giọng lưỡng lự.
Anh Quang nhìn lên, thấy ánh sáng le lói trên mũi thợ, thấy những gương mặt đã gieo nghi ngờ: “Mấy ông… anh làm gì cho gia đình?”
“Chỉ… chỉ muốn con ăn cơm no,” Quang trả lời, giọng lệch lẽ ngượng, nhưng mắt cháy lên cơn nổi loạn. “Nếu mẹ còn lo lắng, con sẽ… con sẽ mua bột, con sẽ…”
Tí la lên, “Con đã nói rồi! Bố đừng la mẹ nữa!” Đôi đũa rơi nhanh xuống bàn, tiếng vang rợn người, làm không khí nặng nề như vương lên một cú búng dao.
Hoa quỳ lên, giọt bột rơi xuống sàn, mắt rưng rưng. “Tôi… tôi không muốn… sao… sao anh lại nói rằng…?”
Anh Quang bứt lời, “Mấy chú tới chơi, mẹ ơi, các cháu… các cháu cứ gọi bố là ‘cày cuốc’, còn chúng con… còn chờ gì nữa?”
Ông bạn đầu tiên xì xào, “Đúng là nghèo, mày làm sao mà kiếm đủ tiền cho con?”
Quang nắm chặt túi tiền, tiếng tim dội vang. “Thì con mang tiền về, con sẽ hàn gắn. Con sẽ… con sẽ không để lại vết thương nữa.”
Tí chạy tới, nắm chặt tay cha, mắt to tròn như muốn nén hạt gạo trong miệng. “Con sẽ mua bột, con sẽ mua bánh, con sẽ… con sẽ khiến mẹ cười lại.”
Hoa cúi xuống, lấy đôi đũa đã rơi, nhẹ nhàng đặt lên bát cơm. “Nếu… nếu con muốn làm vậy, con phải chịu trách nhiệm.”
Quang cúi đầu, môi chạnh chúa, giọng hạ xuống: “Con đã sai, con chịu thua.”
Những người đàn ông đứng nhìn, ánh mắt dần lừ đừ. Một trong số họ thở dài, “Được rồi… để con đi về.”
Quang quay lại, kéo Tí vào vòng tay, giọng gào lên, “Đừng nghe lời họ! Đừng để nghèo nợ làm mất gia đình!”
Tí rên rỉ, “Bố… bố ạ!”
Bữa cơm tiếp tục, tiếng muỗng và dĩa chạm nhau, tiếng bánh bèo vỡ trong nồi, nhưng tiếng cười nhẹ của Tí vang lên lần đầu sau nhiều tháng.
Ánh trăng mờ qua khung cửa, chiếu lên mặt đất ẩm ướt, như khắc lại dấu vết một ngày mới—một ngày mà Tí đã dám nói ra sự thật, và anh Quang quyết định hàn gắn, dù nghèo khó vẫn còn phía sau.
Anh Quang khẽ nhặt những chiếc đũa rơi, đặt lại ngăn nắp trên mâm. Đôi tay còn sờn da, nhưng cử chỉ này mang một sự quyết tâm thầm lặng. Anh ngồi xuống, lưng thẳng, ánh mắt ngượng ngập nhưng đầy chân thành, hướng về phía vợ và con.
“Hoa, con muốn nghe chi tiết hơn về công việc bán bánh bèo của mẹ,” anh Quang nói, giọng nghẹn ngào nhưng không kém phần nghiêm túc. “Mẹ đã gặp những khó khăn gì trong sáu tháng qua?”
Hoa thở dài, tay vẫn dính bột, mắt lấp lánh nỗi lo. “Bữa sáng đầu tiên mình bán ra vừa đủ để mua bột, nhưng sau đó khách ngày giảm, giá bột tăng lên. Đêm qua tôi phải đi chợ xa hơn để tìm nguồn cung rẻ hơn, mất tiền đi lại và thời gian. Đôi khi khách chỉ mua một nắm, còn còn lại bỏ lại, làm mình không đủ tiền mua bột cho ngày hôm sau.”
“Tôi đã thử bán ở chợ lớn hơn, nhưng giá thuê quầy cao, không đủ thu nhập để bù đắp,” Hoa tiếp tục, giọng nghẹn ngào. “Con Tí cũng phải giúp dọn dẹp, làm việc quá sức, rồi lại phải chịu lời người mua chê bai. Thỉnh thoảng có người bảo rằng bánh của mẹ không thơm như trước, khiến mình phải thử cải tiến công thức, nhưng không có tiền mua nguyên liệu mới.”
Quang nắm chặt túi tiền 500 nghìn trên tay, ánh mắt dõi xét từng lời của vợ. “Con hiểu rồi. Thế còn chi phí sinh hoạt, tiền điện, tiền nước ra sao?”
Hoa vỗ nhẹ lên vai con, mắt ướt. “Tiền điện cũ kẹt, phải mua đèn dầu để chiếu sáng khi làm bánh vào ban đêm. Nước trong giếng đã khô, phải bán một ít bánh để mua thùng nước. Những chi phí ấy làm mẹ không thể để Tí đi học đúng giờ, còn phải cắt giảm bữa ăn.”
Ti lặng nghe, mắt tròn to, tay ôm chặt chai 500 nghìn. Anh Quang cảm nhận một luồng hơi thở nhẹ nặng trong không gian bếp, tiếng dao cắt bánh vang vọng lặng lẽ.
“Con sẽ giúp mẹ lên kế hoạch,” Quang nói, giọng nặng trầm nhưng đầy quyết tâm. “Mẹ có thể giảm chi phí bằng cách liên hệ với nhà cung cấp bột ở thị trấn, mua sỉ để giảm giá. Con sẽ kiếm tiền thừa từ ngày tới để trả lại phần bù đắp.”
Hoa gật đầu, giọt bột còn dính trên ngón tay lặng lẽ rơi xuống sàn. “Cũng được, nhưng mẹ sợ nếu không bán đủ sẽ không đủ ăn cho cả nhà.”
Quang bật một nụ cười mỏng, ánh mắt hiền từ. “Con sẽ mang cho mẹ những đơn hàng mới, có thể nhờ mấy ông bạn công trình mang bánh tới bán ở khu nhà máy. Nó sẽ tăng doanh thu và giảm chi phí vận chuyển.”
Ti reo lên, “Con sẽ đưa bánh tới chợ sáng mai, con sẽ gọi bố giúp mang!”
Mọi người im lặng một lúc, sau đó một trong những ông bạn công trình, người đã tới quan sát bữa ăn, gạt tay mua lại chiếc đũa rơi. “Nếu mình giúp, mình sẽ mang bột cho mẹ, đổi lại mẹ làm bánh cho công nhân. Đừng để chuyện này kéo dài nữa.”
Hoa bật khóc cười, nhìn vào mắt chồng. “Con cảm ơn mọi người, con sẽ cố gắng hơn. Con biết mình chưa đủ, nhưng con sẽ không bỏ cuộc.”
Bữa cơm tiếp tục, tiếng muỗng gõ bát, tiếng bánh bèo luộc nhẹ, tiếng cười dẫu còn run rẩy của Tí. Không khí ngượng ngập dần tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và quyết tâm chung. Trên mặt bàn, những mẩu bánh còn lại lộ ra hơi ẩm, như hứa hẹn một ngày mới tươi sáng hơn cho gia đình.
Quang đứng lặng lẽ trong góc bếp, ánh đèn dầu le lói chiếu lên mặt sạm nắng, râu mọc dài lởm chởm rơi trên vai. Anh nhìn con Tí đang ngồi bên mắtghế, tay ôm chặt chai 500 nghìn, và Hoa – đôi tay vẫn dính bột, mắt nhòe lệ. Tiếng đồng hồ tách rời từng khoảnh khắc, nhưng trong đầu Quang không còn tiếng ồn của những lời đồn thối và sự nghi ngờ.
“Con không còn tin mình, con chỉ nhìn vô lý. Giờ mẹ đã khóc, cha sẽ không để những lời sa đọa kéo dài nữa,” Quang thầm nghĩ, mắt dằn vặt.
Hoa ngắt lời, giọng nghẹn ngào: “Con ạ, nếu con còn sợ, con sẽ đập tan mọi rào cản. Đừng để tôi một mình gánh vác.”
Quang vừa cúi xuống nhặt đũa cuối cùng, rồi đặt chúng gọn gàng lên mâm, như sắp xếp lại những mảnh vỡ của gia đình. “Con sẽ không để nghèo khó biến chúng ta thành bi kịch,” anh nói, giọng rung lên nhưng kiên quyết. “Từ bây giờ, con sẽ tin mẹ hơn, nghe lời con nhỏ, và không để những tin đồn của mấy ông bạn công trường làm hại chúng ta.”
Tí bật lên, “Bố, con sẽ giúp mẹ bán bánh, con sẽ mang bánh tới công trường, để mọi người ăn và nhớ mẹ.”
Mấy ông bạn công trường đứng nghiêng, ánh mắt họ thay đổi, nhận ra sự quyết tâm của người công nhân này. Một trong số họ nói: “Nếu cha cần, chúng tôi sẽ mang bột, mang bánh, giúp gia đình.”
Cả ba người gật đầu, một vòng tay khép lại, tiếng cười nhẹ rang lên không gian bếp.
—
Quang ngồi xuống trên chiếc ghế đá cũ, tay gõ nhẹ vào mặt bàn, như muốn xoa tan những vết nhăn của cuộc đời. Đêm đã qua, ánh sáng bình minh nhẹ nhàng len lỏi qua khung cửa sổ, nhuộm vàng những vạt bột trên tay Hoa. Anh nhìn con Tí đang ngồi vô tư, mắt sáng ngời, và nghĩ về những ngày tháng mình phải rời xa, mang theo nỗi lo lắng và gánh nặng của một người chồng, người cha. Tất cả những nghi ngờ, ghen tuông và ác cảm giờ đã tan biến trong hơi thở sâu thẳm của sự hối hận và nhận thức mới.
Trong khoảnh khắc ấy, Quang hiểu rằng sự ghen ghét không phải đến từ những “chú” vô danh, mà là từ chính mình – từ nỗi sợ mất mát, từ nỗi đau khi không đủ sức đáp đòi. Anh nhận ra rằng chỉ khi mở rộng lòng tin, mới có thể nhìn thấy sức mạnh thật sự của tình thân. Mỗi bước tiến nhỏ của Gia đình, mỗi chiếc đũa được sắp lại gọn gàng, đều là minh chứng cho sức mạnh của sự tha thứ và quyết tâm không để nghèo khó biến thành bi kịch. Trái tim anh, giờ đã chợt nhẹ nhàng hơn, dần thấu hiểu rằng hạnh phúc không phải nằm ở của cải, mà ở trong những ngày bình yên bên người thân, trong tiếng cười hồn nhiên của Tí và trong công việc chung tay của Hoa. Khi ánh nắng mới chạm vào mái tranh nghèo, Quang thầm nguyện: “Từ nay, chúng ta sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện của mình, không còn gì có thể làm tan vỡ bức tường tình yêu này.”
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*