Tôi vẫn nhớ như in cái ngày anh thông báo với tôi rằng “cô ấy có thai”.
arrow_forward_ios
Read more
Không phải là một lời thú nhận trong nước mắt, cũng không phải là một cuộc đối thoại đổ vỡ như trong phim. Anh nói điều đó rất bình thản, gần như… vui vẻ. Một niềm vui mà đáng lẽ ra chỉ nên thuộc về gia đình này, nhưng lại được dành cho một người phụ nữ khác.
Khám phá thêm
Sách về quyền phụ nữ
Tư vấn hôn nhân
Giải pháp gia đình
Hôm đó, tôi đang đứng trong bếp, tay còn dính bột mì vì đang làm bánh cho mẹ chồng. Anh bước vào, đặt chìa khóa xe lên bàn, rồi nói như thể đang báo một tin khuyến mãi:
“Anh sắp có con rồi.”
Tôi quay lại, mỉm cười theo phản xạ: “Thật à? Em…”
Nhưng câu nói nghẹn lại giữa cổ họng khi tôi nhìn thấy ánh mắt anh. Không có chút gì là dành cho tôi cả.
Khám phá thêm
tối
Dụng cụ làm bánh
Khóa học quản lý tài chính
“Cô ấy có thai rồi. Ba tháng.”
Không khí trong bếp bỗng đặc quánh. Tiếng quạt quay trên trần như chậm lại. Tôi đứng đó, tay run lên, nhưng kỳ lạ là đầu óc lại tỉnh táo đến mức đáng sợ.
“Anh định làm gì?” – tôi hỏi.
“Anh định giữ đứa bé.”
Một câu nói đơn giản. Nhưng nó như một nhát dao rạch thẳng vào tất cả những gì tôi từng tin tưởng suốt bảy năm hôn nhân.
Tôi không khóc. Không gào thét. Không làm ầm lên như những người vợ bị phản bội mà tôi từng đọc trong các câu chuyện. Tôi chỉ im lặng, quay lại tiếp tục nhào bột.
Anh đứng đó vài giây, có lẽ chờ đợi một phản ứng kịch tính. Nhưng khi không thấy gì, anh thở dài rồi bỏ đi.
Tối hôm đó, cả nhà chồng đều biết chuyện.
Không phải do tôi nói. Chính anh đã chủ động thông báo trong bữa cơm, với một giọng đầy tự hào:
“Con sắp có cháu đích tôn rồi.”
Mẹ chồng tôi sững lại một giây, rồi nhìn sang tôi. Ánh mắt bà không phải là thương hại, mà là… dò xét.
“Thế… con dâu thì sao?”
Anh nhún vai: “Cô ấy không sinh được, mẹ biết mà.”
Tôi đặt đũa xuống. Một câu nói nhẹ như gió, nhưng đủ để khiến tôi hiểu vị trí của mình trong gia đình này từ lâu đã lung lay.
Tôi không vô sinh. Chỉ là tôi chưa muốn có con khi kinh tế chưa ổn định. Nhưng giờ, điều đó lại trở thành cái cớ hoàn hảo để anh hợp thức hóa việc phản bội.
Cha chồng tôi im lặng suốt bữa ăn. Em chồng thì nhìn tôi với ánh mắt vừa tò mò vừa… thích thú, như thể đang xem một vở kịch.
Và rồi điều bất ngờ nhất xảy ra.
Anh đứng dậy, nâng ly:
“Để mừng chuyện này, tuần sau con mời cả nhà đi du lịch Đà Nẵng. Nghỉ dưỡng 3 ngày.”
Cả bàn ăn xôn xao.
Mẹ chồng cười tươi hẳn: “Ôi, vậy thì tốt quá. Lâu rồi nhà mình chưa đi đâu.”
Không ai hỏi tôi có muốn đi không.
Không ai hỏi tôi cảm thấy thế nào.
Tôi vẫn ngồi đó, như một người thừa trong chính ngôi nhà của mình.
Và rồi tôi mỉm cười.
“Hay đấy,” tôi nói. “Cả nhà mình đi cho vui.”
Anh nhìn tôi, hơi ngạc nhiên. Có lẽ anh không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Nhưng anh đâu biết… chính lúc đó, trong đầu tôi đã nảy ra một quyết định.
Một việc mà sau này, khi họ trở về, tất cả tám người trong gia đình này đều phải đứng hình.
Chuyến du lịch diễn ra đúng như kế hoạch.
Ba ngày ở Đà Nẵng, tôi đóng vai một người vợ hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc. Tôi lo từ việc đặt phòng, chuẩn bị đồ đạc, đến chăm sóc từng người một.
Mẹ chồng bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt khác. Có lẽ bà nghĩ tôi đã “biết điều”.
Anh thì thoải mái hơn hẳn. Thậm chí còn công khai nhắn tin với cô bồ ngay trước mặt tôi, không hề che giấu.
Có một buổi tối, cả nhà đi ăn hải sản. Anh nhận được cuộc gọi, rồi đứng dậy ra ngoài.
Tôi biết đó là ai.
Tôi cũng biết anh đang nói gì.
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Bởi vì trong suốt chuyến đi đó, tôi đã âm thầm hoàn thành việc của mình.
Từng bước một. Chính xác và lạnh lùng.
Ngày cuối cùng, trước khi lên máy bay về lại Hà Nội, anh ôm vai tôi, cười:
“Cảm ơn em. Anh không nghĩ em lại rộng lượng như vậy.”
Tôi nhìn anh, cũng cười:
“Anh sẽ còn bất ngờ hơn nữa.”
Anh không hiểu.
Nhưng chỉ vài giờ sau, anh sẽ hiểu.

Chiếc taxi dừng trước cổng nhà.
Cả gia đình bước xuống, ai cũng mệt nhưng vui vẻ. Mẹ chồng còn nói:
“Chuyến đi này đáng thật.”
Anh mở cửa.
Và rồi…
Tất cả chúng tôi cùng đứng sững lại.
Ngôi nhà… trống trơn.
Không phải là bừa bộn. Không phải là bị lục tung.
Mà là… trống trơn hoàn toàn.
Sofa biến mất.
Tivi biến mất.
Tủ lạnh, máy giặt, bàn ăn… tất cả đều không còn.
Ngay cả rèm cửa cũng bị tháo xuống.
Chỉ còn lại những bức tường trắng lạnh lẽo.
“Cái… cái gì thế này?” – em chồng hét lên.
Mẹ chồng quay sang tôi: “Có trộm à?”
Tôi bước vào trong, tháo giày, đi chậm rãi qua căn phòng khách trống rỗng.
“Không phải trộm.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu thay đổi.
“Vậy là gì?”
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào anh:
“Em bán rồi.”
Cả nhà chết lặng.
“Em… em nói cái gì?” – anh lắp bắp.
“Em bán hết đồ trong nhà. À, cả căn nhà này nữa.”
Một cú sốc thực sự.
“Không thể nào!” – mẹ chồng hét lên. “Nhà này đứng tên thằng Nam!”
Tôi mỉm cười, rút từ trong túi xách ra một tập giấy.
“Trước khi kết hôn, anh ấy đã chuyển quyền sở hữu sang tên em để vay vốn kinh doanh. Mẹ quên rồi à?”
Không khí như đông cứng lại.
Anh giật lấy tập giấy, lật từng trang. Tay anh run lên.
“Tại sao em lại làm thế?”
Tôi nhìn anh, giọng bình thản:
“Vì em nghĩ… một người sắp có con với người khác thì không cần một mái nhà với vợ nữa.”
“Em điên rồi!” – anh gào lên.
“Không,” tôi lắc đầu. “Em tỉnh táo hơn bao giờ hết.”
Mẹ chồng bắt đầu khóc: “Giờ chúng ta ở đâu?”
Tôi nhún vai:
“Em đã chuyển khoản tiền bán nhà vào tài khoản riêng. Em cũng đã nộp đơn ly hôn. Giấy tờ sẽ gửi đến trong vài ngày tới.”
“Còn chúng tôi thì sao?” – em chồng hét lên.
Tôi nhìn từng người một.
Tám người.
Tám ánh mắt hoảng loạn, tức giận, không thể tin nổi.
“Các người có thể đến ở với cô ấy,” tôi nói nhẹ nhàng. “Người đang mang thai cháu đích tôn ấy.”
Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở.
Anh tiến lại gần tôi, giọng thấp xuống:
“Em không sợ à?”
Tôi nhìn anh.
“Em đã sợ suốt bảy năm rồi. Giờ thì không nữa.”
Tôi quay lưng, kéo vali đã chuẩn bị sẵn từ trước chuyến đi.
“Chúc anh hạnh phúc.”
Và tôi bước đi.
Không ngoảnh lại.
Người ta thường hỏi tôi: “Chị có hối hận không?”
Tôi chỉ cười.
Hối hận vì đã rời bỏ một người đàn ông phản bội?
Hay hối hận vì đã khiến một gia đình coi thường mình phải trả giá?
Không.
Điều duy nhất tôi tiếc… là mình đã không làm điều đó sớm hơn.
Cuộc đời này, có những lúc bạn phải chọn giữa việc chịu đựng để giữ một mái nhà… và phá bỏ tất cả để giữ lấy chính mình.
Tôi đã chọn vế sau.
Và đó là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời tôi.