Tôi chưa bao giờ nghĩ gia đình mình lại trở thành câu chuyện mà người ta thì thầm sau lưng, mỗi lần nhắc đến đều hạ giọng như sợ chạm vào điều cấm kỵ.
Nhưng mọi thứ bắt đầu từ cái ngày anh trai tôi mất.
Anh tên Khải, hơn tôi 5 tuổi. Là người mà cả nhà luôn tự hào – giỏi giang, hiền lành, lại có bạn gái xinh đẹp. Nếu không có tai nạn hôm đó, có lẽ giờ này anh đã lập gia đình, còn tôi thì vẫn là đứa em gái suốt ngày bị anh càm ràm vì sống vô tư quá mức.
Tai nạn xảy ra quá nhanh.
Một cuộc gọi lúc nửa đêm. Một chiếc xe tải. Một cú va chạm.
Và… hết.
Tôi vẫn nhớ rõ cái ngày đưa tang anh. Mẹ tôi khóc đến ngất đi mấy lần. Còn bố… ông không khóc.
Ông đứng đó, gương mặt cứng lại như đá.
Ai cũng bảo:
– Đàn ông mà… đau nhưng không thể hiện.
Tôi cũng tin vậy.
Cho đến khi mọi chuyện sau đó xảy ra.
Bạn gái của anh – chị Linh – gần như suy sụp. Chị ở lại nhà tôi suốt những ngày sau đám tang, phụ giúp lo việc hương khói. Mẹ tôi xem chị như con gái. Còn bố… ông ít nói chuyện với chị, nhưng mỗi lần chị khóc, ông lại lặng lẽ đặt trước mặt chị ly nước, hoặc nhắc chị ăn chút gì đó.
Mọi thứ lúc đó… vẫn rất bình thường.
Cho đến khi anh Khải chưa qua 49 ngày.
Một buổi tối, bố gọi tôi và mẹ vào phòng khách.
Ông nói, giọng bình thản:
– Bố có chuyện muốn nói.
Mẹ tôi còn đang mệt sau một ngày thắp hương, chỉ gật đầu.
– Bố… sẽ cưới Linh.
Không gian như đóng băng.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Bố… nói gì cơ?
Mẹ tôi nhìn ông, mắt mở to:
– Ông đùa à?
– Tôi không đùa.
Giọng ông vẫn đều đều, không một chút cảm xúc.
– Linh còn trẻ. Không thể để nó một mình.
Tôi bật dậy:
– Nhưng chị ấy là bạn gái của anh Khải!
– Thì sao?
Câu trả lời của ông khiến tôi lạnh sống lưng.
– Nó không còn là gì của Khải nữa.

Mẹ tôi run giọng:
– Ông… ông bị làm sao vậy? Con trai vừa mất chưa được bao lâu!
– Chính vì vậy – ông nói – nên tôi mới phải lo cho Linh.
Tôi nhìn sang chị Linh.
Chị ngồi im, đầu cúi thấp.
Không phản đối.
Không lên tiếng.
Chỉ… im lặng.
Cái im lặng đó… đáng sợ hơn bất cứ lời nào.
Tôi hét lên:
– Chị nói gì đi chứ!
Chị ngẩng lên, mắt đỏ hoe:
– Em… em cũng không biết phải làm sao…
Tôi cảm thấy cả người mình run lên.
– Không biết hay là… không muốn từ chối?
Không ai trả lời tôi.
Đám cưới diễn ra nhanh chóng.
Nhanh đến mức tôi không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người ngoài xì xào.
– Ông này chắc thương con dâu tương lai quá…
– Thôi thì cũng là giữ người trong nhà…
– Có khi lại là cái kết đẹp…
Nhưng tôi thì không.
Tôi thấy ghê.
Không phải ghê vì họ cưới nhau.
Mà là vì… có cái gì đó không đúng.
Một thứ gì đó… lệch lạc.
Đêm tân hôn của họ, tôi không ngủ.
Không phải vì tò mò.
Đêm tân hôn đó… không có hạnh phúc.
Chỉ có một sự thật kinh hoàng… bị phơi bày.
Sau đêm đó, mọi thứ thay đổi.
Nhưng không ai nói ra.
Bên ngoài, họ vẫn là một cặp vợ chồng.
Bên trong…
là một mớ hỗn độn không thể gọi tên.
Câu chuyện này, nếu kể ra, chắc chắn sẽ bị phán xét.
Có người sẽ nói bố tôi là quái vật.
Có người sẽ nói ông chỉ đang bảo vệ gia đình.
Có người sẽ hỏi: “Vậy còn chị Linh? Là nạn nhân hay là người đồng lõa?”
Tôi không có câu trả lời.
Tôi chỉ biết…
có những bí mật, khi bị chôn vùi quá lâu…
khi đào lên…
không phải để giải thoát.
Mà là để… hủy diệt tất cả.