Tôi là Lệ – năm nay 59 tuổi, tái hôn với chồng kém mình đúng 31 tuổi sau lần gặp gỡ định mệnh ở lớp yoga trị liệu.
arrow_forward_ios
Đọc thêm
Ngay từ đầu, ai cũng nói tôi bị lừa, bị “phi công trẻ” nhắm vào khối tài sản sau khi chồng cũ mất để lại: căn nhà 5 tầng ngay trung tâm, 2 sổ tiết kiệm, 1 biệt thự ở biển. Nhưng nhìn cách Việt – chồng mới của tôi – săn sóc tôi từng chút, tôi tin cậu ấy là thật lòng.
Mỗi tối trước khi ngủ, Việt đều gọi tôi là “em bé mãi chưa chịu lớn” rồi dúi vào tay tôi ly nước ấm đã pha sẵn mật ong, hoa cúc.
Cậu còn ân cần dặn:
– Em uống hết đi rồi ngủ cho ngon. Đêm nào cũng phải uống, anh mới yên tâm được.
Tôi như được hồi xuân. Hơn 6 năm chung sống, chồng chưa từng to tiếng với tôi nửa lời.
Tôi nghĩ: “Gặp được Việt là phúc phần còn lại của đời mình.”
Cho đến một đêm…
Hôm đó Việt nói:
– Em ngủ trước đi. Anh xuống bếp nấu nồi chè dưỡng nhan mai mang cho hội yoga.
Tôi gật đầu, rồi giả vờ nhắm mắt. Nhưng tim tôi bỗng đập thình thịch.
Không hiểu sao, linh cảm trong tôi nổi lên – thôi thúc tôi phải lén theo dõi.
Tôi nhẹ nhàng bước sau lưng chồng, trốn sau vách tường cạnh bếp.
Việt lấy ly thủy tinh, cẩn thận múc nước ấm, rồi… rút từ trong ngăn kéo ra một lọ nhỏ màu nâu.
Anh nhỏ vào ly nước của tôi vài giọt chất lỏng trong suốt, không mùi, không màu.
Sau đó anh mới thả mật ong, hoa cúc như thường lệ.
Tôi đứng chết trân. Tim đập mạnh như muốn nổ tung.
Rốt cuộc thứ đó là gì?
Tôi giả vờ ngủ, không uống. Sáng hôm sau, tôi mang ly nước còn nguyên đi xét nghiệm
Hai ngày sau, kết quả trả về.
Bác sĩ nhìn tôi kinh hãi:
– Đây là một loại thuốc an thần mạnh, nếu dùng lâu dài sẽ gây lệ thuộc, lú lẫn, suy giảm trí nhớ, thậm chí rối loạn nhận thức…
Tôi choáng váng.
6 năm qua… tôi sống trong sự ngọt ngào, dịu dàng… nhưng thực chất, mỗi đêm là một lần bị thao túng thần kinh.
Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.
Điện thoại rung lên.
Là chồng tôi – Quân.
Giọng anh căng như sợi dây đàn:
“Lan… nghe rõ anh nói không?
Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”
Tôi giật bắn.
“Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”
“Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”
Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.
Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.
Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.
Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.