Một ngày mà lẽ ra phải là ngày vui nhất, đông đủ nhất… lại trở thành ký ức khiến tôi chỉ muốn quên đi.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nhỏ. Ở đó, mọi người sống gần nhau, biết rõ từng chuyện của nhau. Một đám cưới không chỉ là chuyện của hai gia đình, mà gần như là sự kiện của cả làng.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Vì vậy, khi tôi chuẩn bị cưới, bố mẹ tôi đã quyết định làm thật lớn.
“Một đời người có một lần, phải cho nở mày nở mặt.”
Bố tôi nói vậy.
Gia đình tôi không giàu, nhưng bố mẹ luôn sĩ diện. Họ vay mượn thêm để tổ chức cho “bằng người ta”.
100 mâm cỗ.
Con số đó khiến tôi vừa tự hào, vừa lo lắng.
Tôi đã từng nói:
“Hay mình làm vừa thôi bố mẹ, đỡ tốn kém…”
Mẹ tôi gạt đi:
“Con không hiểu đâu. Cả làng người ta nhìn vào.”
Thiệp cưới được phát đi khắp nơi.
Không chỉ họ hàng, mà gần như toàn bộ người trong làng đều được mời.
Ai nhận thiệp cũng cười nói:
“Nhất định sẽ đến.”
Ngày cưới đến.
Từ sáng sớm, nhà tôi đã tất bật.
Tiếng nồi niêu, tiếng người ra vào, tiếng cười nói rộn ràng.
Tôi ngồi trong phòng trang điểm, lòng hồi hộp.
Tôi tưởng tượng cảnh sân nhà đông kín người, tiếng chúc tụng, tiếng cụng ly.
Tôi tưởng tượng mình bước ra, trong ánh mắt vui vẻ của mọi người.
Nhưng…
10 giờ sáng.
Khách vẫn chưa đến.
Ban đầu, tôi nghĩ chắc mọi người đến muộn.
Ở quê, chuyện đó không lạ.
11 giờ.
Vẫn chỉ lác đác vài người họ hàng thân thiết.
12 giờ.
Sân nhà rộng thênh thang… vẫn trống.
100 mâm cỗ được bày sẵn, khói còn nghi ngút.
Nhưng ghế… gần như bỏ không.
Không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Những người phục vụ nhìn nhau.
Đội nấu cỗ thì đứng ngồi không yên.
Tôi bước ra.
Nhìn quanh.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Bố tôi bắt đầu sốt ruột.
Ông gọi điện cho từng người.
“Anh đang ở đâu rồi?”
“Ờ… tôi bận chút…”
“Có việc đột xuất…”
“Để hôm khác qua chúc mừng…”
Những câu trả lời giống nhau đến kỳ lạ.
Mẹ tôi đứng giữa sân, tay run run.
“Không hiểu sao lại thế này…”
Tôi nhìn đồng hồ.
12 giờ 30.
Giờ mà lẽ ra phải đông vui nhất… lại là lúc trống trải nhất.
Chồng tôi—Minh—cũng bắt đầu mất bình tĩnh.
“Hay có chuyện gì xảy ra?”
Đúng lúc đó, một người hàng xóm lớn tuổi bước vào.
Bà là người duy nhất không phải họ hàng mà đến.
Bố tôi vội vàng chạy ra:
“Chị ơi, sao mọi người chưa đến?”
Bà nhìn quanh, rồi thở dài.
Ánh mắt bà… có gì đó ái ngại.
“Anh chị… không biết thật à?”
Câu hỏi đó khiến tất cả chúng tôi sững lại.
Mẹ tôi vội vàng:
“Biết cái gì cơ?”
Bà ngập ngừng một chút.
Rồi nói:
“Cả làng… người ta không đến vì… họ giận.”
“Giận? Giận cái gì?”
Giọng bố tôi bắt đầu cao lên.
Bà nhìn thẳng vào ông:
“Vì chuyện… cái ao.”
Không gian như bị bóp nghẹt.
Tôi quay sang bố.
“Chuyện gì vậy?”
Bố tôi im lặng.
Bà hàng xóm tiếp lời:
“Cái ao chung của làng… anh chị tự ý lấp đi để mở rộng đất nhà mình. Người ta đã góp ý nhiều lần… nhưng anh chị không nghe.”
Tôi chết lặng.
Chuyện đó… tôi có nghe loáng thoáng.
Nhưng tôi không nghĩ nó nghiêm trọng đến vậy.
Bà nói tiếp:
“Cái ao đó không chỉ là chỗ lấy nước. Nó còn là nơi sinh hoạt chung, là ký ức của bao nhiêu người. Anh chị làm vậy… ai cũng bức xúc.”
Mẹ tôi vội vàng:
“Nhưng đất đó… là đất nhà tôi mà!”
Bà lắc đầu:
“Trên giấy tờ có thể là của anh chị. Nhưng trong lòng người ta… nó là của chung.”
Một khoảng im lặng nặng nề bao trùm.
“Người ta bảo… nếu đến ăn cưới, tức là chấp nhận cách làm đó.”
Câu nói đó… như một nhát dao.
Tôi nhìn quanh.
100 mâm cỗ.
Khói vẫn bốc.
Thức ăn vẫn đầy.
Nhưng không có người ăn.
Một cảnh tượng… vừa lãng phí, vừa nhục nhã.
Mẹ tôi bật khóc.
“Chỉ vì cái ao… mà họ đối xử với chúng tôi như vậy sao?”
Bà hàng xóm nhẹ nhàng:
“Không phải chỉ là cái ao.”
“Là cách anh chị cư xử với cả làng.”
Bố tôi ngồi xuống ghế.
Lần đầu tiên, tôi thấy ông im lặng hoàn toàn.
Chồng tôi đứng bên cạnh, siết chặt tay tôi.
Nhưng tôi cảm nhận được… sự khó xử của anh.
Một vài người họ hàng bắt đầu thì thầm:
“Làm to thế này… giờ thì…”
Tôi muốn biến mất.
Ngay lúc đó.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại.
Khoảng 1 giờ chiều.
Một nhóm thanh niên trong làng đi ngang qua.
Họ không vào.
Chỉ đứng ngoài cổng, nhìn vào.
Một người nói lớn:
“Cỗ ngon thế mà không ai ăn, phí quá.”
Tiếng cười vang lên.
Tôi cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống váy cưới.
Ngày vui nhất của đời tôi…
lại trở thành ngày tôi muốn quên nhất.
Chiều hôm đó, bố tôi quyết định gọi trưởng thôn.
Ông đứng giữa sân, giọng trầm xuống:
“Tôi sai rồi.”
Tôi ngẩng lên.
“Chuyện cái ao… tôi sẽ khôi phục lại. Nếu cần, tôi sẽ bỏ tiền ra làm lại cho cả làng.”
Không ai nói gì.
Nhưng đó là lần đầu tiên, tôi thấy bố mình cúi đầu trước người khác.
Vài ngày sau, gia đình tôi bắt đầu đào lại ao.
Tốn kém.
Mệt mỏi.
Nhưng không ai than.
Dần dần, mọi người trong làng bắt đầu nói chuyện lại.
Không còn lạnh lùng như trước.
Nhưng đám cưới của tôi… thì không thể làm lại.
Sau này, nhiều người hỏi:
“Có trách bố mẹ không?”
Tôi không trả lời.
Vì tôi hiểu…
Họ chỉ muốn “nở mày nở mặt”.
Nhưng lại quên mất một điều quan trọng hơn:
Sự tôn trọng của người khác… không thể mua bằng 100 mâm cỗ.
Còn bạn…
Nếu là bạn, bạn sẽ đứng về phía gia đình tôi…
Hay phía cả làng?