T3. Th4 21st, 2026

Tôi về làm dâu nhà chồng được đúng ba tháng thì bắt đầu hiểu một điều: có những thứ không phải mình không cố gắng, mà là mình không bao giờ được phép “đủ tốt”.

Nhà chồng tôi ở thị trấn, không giàu nhưng luôn giữ vẻ bề ngoài rất chỉn chu. Mẹ chồng tôi là người cực kỳ coi trọng thể diện. Bà có thể ăn uống đạm bạc hằng ngày, nhưng hễ có khách là phải “ra tấm ra món”, phải khiến người khác trầm trồ.

Còn tôi… là người đứng sau tất cả những “tấm món” đó.

Sáng hôm ấy, mẹ chồng gọi tôi xuống bếp, giọng đều đều như thường ngày:

“Hôm nay có khách.”

Tôi gật đầu:

“Dạ, mẹ muốn con nấu gì ạ?”

Bà nhìn tôi, ánh mắt khó đoán:

“Khoảng hai mươi người.”

Tôi khựng lại.

“Hai… mươi người ạ?”

“Ừ. Họ hàng bên ngoại, thêm mấy người bạn của mẹ.”

Tôi tính nhanh trong đầu. Hai mươi người – ít nhất cũng phải ba bốn mâm. Thịt, cá, rau, canh… chưa kể trái cây, nước uống.

“Dạ… vậy mẹ đưa con tiền đi chợ.”

Bà quay đi, lấy trong túi ra một tờ tiền.

Đặt lên bàn.

Một trăm nghìn.

Tôi tưởng mình nhìn nhầm.

Trái cây & rau

“Dạ… mẹ đưa con thêm đi ạ, chắc mẹ đưa thiếu…”

Bà nhìn thẳng vào tôi.

“Không thiếu.”

“Nhưng… hai mươi người…”

“Thì sao?”

Giọng bà bắt đầu sắc lại.

“Tôi muốn xem con xoay xở thế nào.”

Câu nói đó… không phải thử thách.

Mà là một cái bẫy.

Tôi đứng chết lặng trong bếp.

Một trăm nghìn.

Hai mươi người.

Không phải là không đủ.

Mà là không thể.

Tôi quay sang nhìn chồng.

Anh đang ngồi ở phòng khách, lướt điện thoại.

“Anh…” – tôi gọi nhỏ.

Anh ngẩng lên.

“Sao em?”

“Anh nói giúp em với mẹ… 100 nghìn không thể nấu đủ cho 20 người.”

Anh nhìn tôi vài giây.

Rồi… quay đi.

“Thì em cố gắng đi. Mẹ muốn thử em thôi mà.”

“Thử?” – tôi lặp lại.

Trái cây & rau

“Ừ, em làm dâu mà. Phải biết xoay xở.”

Tôi cười.

Một nụ cười chua chát.

“Vậy anh nghĩ em nên nấu gì?”

Anh nhún vai.

“Cái gì rẻ mà nhiều.”

Câu trả lời đó… khiến tôi hiểu rõ vị trí của mình.

Tôi cầm tờ tiền, ra chợ.

Trời nắng gắt.

Người đông.

Tiếng mặc cả, tiếng gọi nhau, tiếng xe cộ… tất cả hòa vào nhau, nhưng trong đầu tôi chỉ có một con số: 100.000.

Tôi đi từng sạp.

Hỏi giá.

Tính toán.

Một ký thịt heo – gần hết tiền.

Một con gà – cũng gần vậy.

Cá thì rẻ hơn, nhưng không đủ cho 20 người.

Rau thì rẻ, nhưng không thể chỉ ăn rau.

Tôi đứng giữa chợ, cảm thấy mình như bị dồn vào góc.

Không lối thoát.

Tôi có thể… bỏ thêm tiền túi.

Trái cây & rau

Tôi có.

Tôi đi làm, có lương.

Nhưng nếu tôi làm vậy—

Tôi sẽ thua.

Vì từ ngày đó trở đi, mọi thứ sẽ mặc nhiên là trách nhiệm của tôi.

“Mẹ chỉ đưa từng này thôi, con tự lo thêm đi.”

Tôi đã thấy những câu chuyện như thế.

Và tôi không muốn trở thành một trong số đó.

Tôi quay về.

Tay không.

Mẹ chồng nhìn thấy, nhíu mày:

“Đi chợ mà không mua gì?”

Chó

Tôi đặt tờ tiền xuống bàn.

“Dạ, con nghĩ… 100 nghìn không đủ để nấu cho 20 người.”

“Thế là con không làm?”

Giọng bà cao lên.

“Con không phải không làm. Nhưng con không thể làm điều không thể.”

“Không thể hay không muốn?” – bà gằn giọng.

Tôi nhìn thẳng vào bà.

“Dạ, là không thể.”

Cả căn nhà im lặng.

Chồng tôi ngồi đó, không nói một lời.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *