Ngày sinh đứa con đầu lòng, Thuỷ (27 tuổi, quê Thái Bình) về nhà chồng ở Phú Thọ để ở cữ. Chồng là Nam, làm công nhân xa, hầu như vắng mặt. Bà thông gia – mẹ chồng Thuỷ – vốn tính khắt khe, hay chê bai “con dâu nhà quê, không biết điều”.
Thấy con gái ở xa, mẹ ruột của Thuỷ là bà Hạnh (55 tuổi) thương con, lặn lội từ quê gửi đồ lên cho con gái tẩm bổ. Trong túi đồ có ít gạo nếp, bà dặn:
“Gạo này mẹ để dành, con nấu cháo móng giò ăn cho có sữa nuôi cháu.”
Thế nhưng khi Thuỷ bê túi gạo ra, vừa mở miệng túi thì bà thông gia đứng ngay cạnh liền chép miệng:
“Trời đất, đúng là quê mùa, sinh con mà gửi cho nắm gạo sần sùi, chắc gạo để lâu mốc meo.”
Nghe thế, Thuỷ cúi mặt, mắt đỏ hoe. Nhưng khi mở hẳn túi gạo, Thuỷ chết lặng: lẫn trong từng hạt gạo là những mẩu giấy vụn, và một túi nhỏ bằng nilon được gói kín. Mở ra thì bên trong… là một xấp giấy tờ cũ, toàn giấy vay nợ và đơn kêu cứu.
Thuỷ run rẩy, bật khóc nấc lên. Thì ra mẹ ruột giấu con gái chuyện ở quê đang bị người ta siết nợ, không muốn con gái mới sinh phải lo lắng nên gửi kèm giấy tờ trong bao gạo với hy vọng con “vô tình thấy” rồi tìm cách giúp.
Bà thông gia còn cười khẩy:
“Nhà nó chắc cùng đường rồi, giờ nhét cả giấy nợ vào gạo à?”
Không chịu nổi thêm giây phút nào, Thuỷ bế con, vừa khóc vừa bắt xe về quê, để mặc tất cả lời bàn tán.
Ba hôm sau, đúng lúc nhà chồng còn hậm hực vì con dâu “mang cháu đi mất”, thì công an xã gọi điện: ông nội của đứa bé – tức bố chồng Thuỷ – bị triệu tập vì liên quan đến một vụ cho vay nặng lãi, bị tố cáo chiếm đoạt tài sản.
Cả họ chồng bàng hoàng, riêng bà thông gia sụp ngã ngay trong sân, còn Thuỷ ngồi ôm con, nước mắt lăn dài:
“Hoá ra, định mệnh đã đặt túi gạo ấy vào tay con, để con biết mình phải trở về nơi duy nhất thật lòng thương mình…”
Vợ bảo với tôi:
– “Anh à, em đi làm ở khu công nghiệp, tăng ca vất vả lắm, nhưng cố gắng để có thêm tiền nuôi anh với con.”
Tôi nghe mà xót xa, tự nhủ mình phải thương vợ nhiều hơn. Mỗi buổi chiều tan làm, tôi lại ôm con đứng trước cổng đợi, chờ bóng dáng vợ quay về.
Nhưng rồi, một buổi tối, điện thoại vợ quên khóa màn hình. Tôi thoáng nhìn thấy tin nhắn:
– “Anh nhớ em, bao giờ em lại qua?”
Và sốc hơn, chỉ kéo xuống thêm vài dòng, lại thấy một người đàn ông khác cũng gọi vợ tôi là “người thương”.
Tôi chết lặng. Thì ra, suốt thời gian qua, ngoài miệng nói làm lụng vì chồng con, nhưng thực chất cô ấy cùng lúc quen hai người đàn ông khác.
Tôi hỏi thẳng, vợ cúi mặt im lặng. Lúc đó, tim tôi như bị ai bóp nghẹt, vừa đau vừa phẫn nộ. Tôi cười gằn:
– “Vậy thì hôm nay… đừng trách anh vô tình và độc ác.”
Tối ấy, trước mặt họ hàng hai bên, tôi thẳng tay đặt toàn bộ giấy tờ, sổ đỏ, sổ tiết kiệm – những thứ hai vợ chồng chắt chiu bao năm – lên bàn. Rồi lạnh lùng nói:
– “Từ giờ, cô muốn đi đâu thì đi. Nhà cửa, tài sản, tất cả tôi để lại cho con trai. Còn cô… ra khỏi nhà này.”
Vợ sững sờ, họ hàng chết lặng. Nhưng tôi chưa dừng lại. Tôi rút ra một tập hồ sơ. Hóa ra từ lâu tôi đã âm thầm thu thập chứng cứ về những cuộc hẹn hò lén lút, những tin nhắn, thậm chí cả ảnh chụp.
Mẹ vợ bật khóc, cha vợ ôm ngực nghẹn ngào, còn chính vợ tôi thì gục xuống, miệng chỉ lắp bắp:
– “Anh… tha cho em…”
Tôi quay lưng đi, bế con trai vào phòng, để mặc phía sau là sự náo loạn và tiếng nấc nghẹn.
Hóa ra, sự “vô tình và độc ác” của tôi… chỉ bằng một phần so với sự phản bội mà cô ấy đã dành cho chồng con suốt bao năm.