CN. Th4 19th, 2026

Mẹ tôi rời khỏi nhà vào một buổi sáng rất bình thường.

arrow_forward_ios

Read more

Bình thường đến mức nếu có ai hỏi lại, tôi cũng không thể tìm ra dấu hiệu nào cho thấy hôm đó sẽ là ngày mọi thứ thay đổi.

Mẹ mặc chiếc áo len màu nâu cũ, quàng khăn, xách chiếc làn đi chợ quen thuộc. Trước khi bước ra cửa, mẹ quay lại nói:

“Ở nhà trông em nhé, mẹ đi chợ một lát rồi về.”

Tôi gật đầu, miệng vẫn còn đang ngậm miếng bánh mì.

Đó là câu nói cuối cùng của mẹ… trong suốt mười năm.


Lúc đó tôi mười hai tuổi.

Khám phá thêm

Trong

trông

Tỏi

Em trai tôi mới lên bảy.

Ba tôi đang đi làm ca sáng, thường đến tối mới về.

Nhà chỉ còn hai anh em.

Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác lúc ấy—không có gì đặc biệt. Tôi còn bực mình vì mẹ đi chợ muộn, sợ trưa không có cơm ăn.

Nhưng đến trưa… mẹ không về.

Đến chiều… vẫn không.

Tối đó, ba tôi về, thấy nhà lạnh tanh, hỏi:

“Mẹ đâu?”

Tôi trả lời rất vô tư:

“Mẹ bảo đi chợ rồi về mà.”

Ba tôi im lặng.

Ông chạy ra chợ, hỏi từng người.

Không ai thấy.


Ba ngày sau, cả xóm đã biết chuyện.

Khám phá thêm

Tôi

Thời tiết

Mua sắm và nhà bán lẻ

Người ta bắt đầu bàn tán.

“Chắc bỏ đi theo trai.”

“Hay bị tai nạn?”

“Hay là… có chuyện gì rồi?”

Tôi không hiểu hết, nhưng tôi thấy ba tôi thay đổi.

Ông ít nói hơn.

Ít cười hơn.

Đêm nào cũng thức rất khuya, ngồi trước cửa như chờ đợi.

Có lần tôi hỏi:

“Ba ơi, mẹ đâu rồi?”

Ông chỉ nói:

“Mẹ… đi xa một chút.”

“Bao giờ mẹ về?”

Ông không trả lời.


Một tháng.

Ba tháng.

Một năm.

Mẹ không về.

Không một tin tức.

Không một cuộc gọi.

Không một dấu vết.

Cảnh sát cũng vào cuộc, nhưng rồi mọi thứ rơi vào im lặng.

Như thể… mẹ chưa từng tồn tại.


Những năm sau đó, tôi lớn lên trong sự thiếu vắng.

Không phải thiếu ăn, thiếu mặc—ba tôi làm việc quần quật để lo cho hai anh em.

Mà là thiếu một thứ khác.

Thiếu một người mẹ.

Em trai tôi dần quên mặt mẹ.

Nó chỉ nhớ lờ mờ một người phụ nữ hay ôm nó ngủ, hay nấu cháo khi nó ốm.

Còn tôi… tôi không quên.

Tôi nhớ từng chi tiết.

Giọng nói.

Mùi hương.

Cái cách mẹ hay vuốt tóc tôi mỗi tối.

Và cả câu nói…

“Mẹ đi chợ một lát rồi về.”


Năm tôi mười lăm tuổi, tôi bắt đầu nghe nhiều hơn.

Người ta không còn nói nhỏ nữa.

“Chắc chắn là bỏ đi rồi.”

“Có người đàn ông nào đó.”

“Chứ làm gì có chuyện mất tích mà không để lại dấu vết.”

Tôi tức giận.

Tôi từng đánh nhau với một đứa bạn chỉ vì nó nói:

“Mẹ mày bỏ mày rồi.”

Tôi hét lên:

“Mẹ tao không phải người như vậy!”

Nhưng sâu trong lòng…

Tôi bắt đầu nghi ngờ.


Ba tôi không bao giờ nói xấu mẹ.

Không một lần.

Dù người ngoài nói gì, ông chỉ im lặng.

Có lần, tôi hỏi thẳng:

“Ba có nghĩ mẹ bỏ mình không?”

Ông nhìn tôi rất lâu.

Rồi nói:

“Ba không biết.”

“Ba không giận mẹ à?”

Ông cười buồn:

“Giận… thì có ích gì?”


Mười năm.

Một quãng thời gian đủ dài để người ta quên đi nhiều thứ.

Nhưng không đủ để tôi quên mẹ.

Tôi hai mươi hai tuổi.

Đã đi làm.

Em trai tôi học đại học.

Ba tôi già đi trông thấy.

Tóc bạc gần hết.

Lưng còng.

Nhưng mỗi sáng… ông vẫn mở cửa sớm.

Như thể… vẫn chờ ai đó.


Và rồi… một ngày mùa đông.

Mẹ tôi trở về.

Hôm đó trời rất lạnh.

Tôi đang dọn dẹp nhà thì nghe tiếng gõ cửa.

Cộc… cộc…

Tôi mở cửa.

Một người phụ nữ đứng đó.

Gầy.

Xanh xao.

Tóc lấm tấm bạc.

Mặc chiếc áo cũ kỹ, không hợp với thời tiết.

Tôi nhìn bà vài giây.

Tim tôi đập mạnh.

“…Mẹ?”

Bà run run.

“Con…”

Chiếc làn đi chợ… vẫn trên tay.

Giống hệt mười năm trước.

Tôi không biết mình đã khóc hay cười.

Chỉ biết tôi lao vào ôm bà.

“Mẹ… mẹ đi đâu… sao giờ mới về…”

Bà không trả lời.

Chỉ ôm tôi thật chặt.

Như thể sợ tôi biến mất.


Ba tôi về nhà khi trời đã tối.

Ông bước vào, nhìn thấy mẹ.

Đứng sững.

Không nói gì.

Không chạy đến.

Chỉ đứng đó.

Rất lâu.

Rồi quay người… đi ra ngoài.

Mẹ tôi ngồi xuống.

Nước mắt lặng lẽ rơi.


Những ngày sau đó… là những ngày khó khăn nhất.

Không phải vì nghèo.

Mà vì… khoảng cách.

Mẹ ở trong nhà.

Nhưng như một người lạ.

Em trai tôi nhìn mẹ, lúng túng.

“Cháu… à… con…”

Nó không biết gọi thế nào.

Ba tôi gần như không nói chuyện với mẹ.

Còn tôi… tôi vừa vui, vừa giận.

“Mẹ đi đâu suốt mười năm?”

Tôi hỏi.

Mẹ im lặng.

“Có phải mẹ bỏ chúng con không?”

Mẹ lắc đầu.

“Không…”

“Vậy thì là gì?”

Mẹ không trả lời.


Cao trào đến vào một buổi tối.

Tôi không chịu được nữa.

“Mẹ nói đi! Mười năm qua mẹ ở đâu?”

Mẹ ngẩng lên.

Ánh mắt… khiến tôi lạnh sống lưng.

“Mẹ… không nhớ.”

Tôi chết lặng.

“Không nhớ?”

“Ừ…”

“Là sao?”

Mẹ nói chậm rãi:

“Mẹ bị tai nạn… trên đường đi chợ.”

Tim tôi thắt lại.

“Tai nạn?”

“Mẹ bị xe tông. Khi tỉnh lại… mẹ không nhớ gì.”

Tôi cảm thấy như cả thế giới sụp đổ.

“Mẹ… mất trí nhớ?”

Mẹ gật đầu.

“Mẹ được một gia đình đưa về quê họ. Họ chăm sóc mẹ… như người nhà.”

“Vậy sao bây giờ mẹ mới về?”

Mẹ cúi đầu.

“Mấy tháng trước… mẹ mới bắt đầu nhớ lại.”

Tôi không biết phải tin hay không.

“Vậy… sao mẹ không gọi về sớm hơn?”

“Mẹ không biết địa chỉ… không nhớ tên…”

“Nhưng mười năm?” Tôi gần như hét lên, “Mười năm trời không nhớ nổi gì sao?”

Mẹ im lặng.


Ba tôi đứng ở cửa từ lúc nào.

Ông bước vào.

Nhìn mẹ.

“Mười năm… không nhớ gì?”

Giọng ông trầm.

Mẹ không dám nhìn.

“Anh… em…”

“Em có biết mười năm đó… anh sống thế nào không?”

Mẹ khóc.

“Em xin lỗi…”

“Xin lỗi?” Ông cười, “Xin lỗi là xong à?”

Tôi chưa bao giờ thấy ba như vậy.

Giận dữ.

Đau đớn.

“Tôi đã đi tìm em khắp nơi. Tôi đã tin rằng em… bị gì đó. Nhưng em thì sao? Sống ở đâu đó… và quên hết?”

Mẹ lắc đầu, khóc nấc.

“Em không cố ý…”

“Hay là… em không muốn nhớ?”

Câu hỏi đó… khiến không khí đông cứng.


Những ngày sau, sự thật dần lộ ra.

Người ta tìm được gia đình đã chăm sóc mẹ.

Họ xác nhận… mẹ tôi thực sự bị tai nạn.

Thực sự mất trí nhớ.

Nhưng…

Có một chi tiết khiến mọi thứ trở nên mơ hồ.

Trong suốt mười năm đó… mẹ sống rất bình thường.

Làm việc.

Nói chuyện.

Thậm chí… từng có người muốn cưới mẹ.

Nhưng mẹ từ chối.

Vì… “luôn cảm thấy mình còn điều gì đó chưa làm.”


Câu chuyện lan ra.

Người tin.

Người không.

Có người nói:

“Bị tai nạn thật.”

Người khác lại nói:

“Chắc gì? Biết đâu là bỏ đi rồi bịa chuyện.”


Còn tôi…

Tôi đứng giữa.

Một bên là người mẹ mà tôi nhớ.

Một bên là người phụ nữ trước mặt.

Mười năm… không thể chỉ bằng vài câu nói mà lấp đầy.


Một đêm, mẹ ngồi cạnh tôi.

“Con… có tha thứ cho mẹ không?”

Tôi im lặng.

“Mẹ không dám mong con quên. Chỉ mong… con cho mẹ một cơ hội.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mẹ có chắc… mẹ không bỏ chúng con không?”

Mẹ khóc.

“Mẹ thề…”

Tôi quay đi.

“Con không cần lời thề.”


Câu chuyện của chúng tôi… đến giờ vẫn chưa có kết thúc.

Ba tôi vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận mẹ.

Em trai tôi vẫn gọi mẹ một cách ngập ngừng.

Còn tôi…

Tôi vẫn đang học cách… tin lại.


Có người sẽ hỏi:

“Bạn có tin mẹ bạn không?”

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết rằng…

Có những sự thật… không phải cứ rõ ràng là sẽ dễ chấp nhận.

Và có những vết thương…

Dù có lý do…

Cũng không dễ gì lành lại.

By admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *