Ở tuổi sáu mươi hai, thay vì được an hưởng tuổi già quây quần bên con cháu, tôi lại phải đứng trước ngưỡng cửa của quyết định đau đớn nhất cuộc đời mình. Người ta thường nói, con cái là tài sản lớn nhất, nhưng có lẽ, đó cũng là bài học nghiệt ngã nhất mà số phận dành cho tôi.
Đứa con “ngoan” và cú trượt dài
Vợ chồng tôi hiếm muộn gần mười năm mới có được đứa con trai duy nhất. Chúng tôi dồn tất cả tình yêu, hy vọng và cả những giọt mồ hôi tằn tiện vào cuộc đời nó. Nó lớn lên, học hành giỏi giang, lễ phép, là niềm tự hào của cả gia đình và làng xóm.
Rồi nó cưới Lan. Con bé nhỏ nhắn, chân thành, là người con dâu tôi yêu thương như máu mủ. Lan không chỉ là vợ của con trai tôi, con bé còn là người đã cùng tôi vun vén, chăm sóc cho cái tổ ấm này suốt bao năm tháng.
Nhưng lòng người là thứ dễ thay đổi nhất. Khi công danh sự nghiệp bắt đầu thăng tiến, con trai tôi – đứa con tôi từng tự hào – dần trở nên xa lạ. Những buổi tăng ca, những chuyến công tác, những sự hờ hững đổ dồn lên đôi vai nhỏ bé của Lan. Con bé vẫn nhẫn nại đợi cơm, vẫn hâm lại nồi canh nguội ngắt lúc nửa đêm, mà không hề biết rằng, trái tim chồng nó đã thuộc về nơi khác.
Ngày Lan cầm chiếc điện thoại với đôi mắt đỏ hoe bước vào phòng tôi, thế giới của tôi như sụp đổ. Những hình ảnh, tin nhắn tình tứ với người phụ nữ khác hiện lên rõ mồn một. Con dâu tôi không gào thét, không đập phá, con bé chỉ lặng lẽ chấp nhận sự tan vỡ.
Khi tôi đối diện với con trai mình, nó không hề chối cãi. Nó thản nhiên thừa nhận đã hết tình cảm với vợ. Sự lạnh lùng ấy mới là thứ làm tim tôi đau thắt. Nó biết Lan đã hy sinh thế nào, nó biết đứa cháu nội của tôi cần cha đến thế nào, nhưng nó vẫn chọn sự phản bội.
Ba tháng sau, tòa án hoàn tất thủ tục ly hôn. Quyền nuôi con thuộc về Lan.
Ngày ký đơn xong, con trai tôi xách vali về nhà, cứ như thể nó chỉ vừa kết thúc một chuyến công tác xa. Nó định quay về sống với bố mẹ, thản nhiên như thể chưa từng gây ra chuyện gì.
Tôi nhìn nó – đứa con tôi từng yêu thương vô điều kiện – giờ đây trong mắt tôi chỉ là một người đàn ông thiếu nhân cách.
Tôi đứng dậy, chỉ tay ra cổng:
Nó ngỡ ngàng, nụ cười gượng gạo còn chưa kịp tắt:
– Nhà này không chứa loại đàn ông phản bội vợ con. Đi ngay! – Tôi lạnh lùng đáp.
Khi nó cố tình bao biện rằng tôi “chỉ giận vài hôm”, tôi xách thẳng chiếc vali của nó ném ra sân. Quần áo văng tung tóe, khóa bung ra, cũng giống như hình ảnh người con trai tôi từng tự hào – đổ vỡ tan tành. Bố nó bước ra, chỉ lặng lẽ nhìn rồi nói: “Mẹ mày quyết rồi, tao không can.”
Tôi quay sang Lan, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của con dâu:
– Từ hôm nay, con và cháu cứ ở lại đây. Ly hôn là việc của hai đứa, không liên quan đến mẹ. Nhà này, con đã chăm sóc mười năm, con là con gái của mẹ.
Ngày đó, con trai tôi phải kéo vali đi thuê trọ. Còn Lan vẫn ở lại, vẫn pha trà, vẫn nấu cơm cho tôi mỗi ngày. Chúng tôi sống bình yên, cho đến khi nó xuất hiện trở lại…
Gần một năm sau, con trai tôi đột ngột trở về cùng người phụ nữ từng là “người thứ ba” năm nào. Vừa bước vào sân, nó đã cất giọng tươi cười, sự tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt:
– Mẹ, chúng con định cưới nhau. Hôm nay con đưa cô ấy về xin phép.
Tôi nhìn người phụ nữ đứng cạnh nó, rồi nhìn sang Lan đang dắt cháu từ ngoài vườn vào. Không khí trong nhà đặc quánh. Tôi đặt tách trà xuống, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh băng.
– Trước khi nói chuyện cưới xin, tôi tuyên bố ba điều…
Nếu bạn muốn đọc tiếp những điều kiện mà người mẹ đưa ra để đối mặt với sự trơ trẽn của người con trai và người thứ ba,