Tôi bán nhà, gom 900 triệu lo viện phí c;ứ;;u chồ;ng, nhưng khi vào viện lại chứng kiến anh đang ôm ấp cô y tá, còn mẹ chồng hí hửng vun đắp cho họ. Tưởng mình đã mất tất cả, nhưng không…tôi đã lên kế hoạch để lấy lại tất cả và cho gia đình đó một bài học…
Anh nằm đó, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi môi khô nứt. Bác sĩ nói cần ph/ẫu thu//ật gấp, chi phí tạm tính 500 triệu. Tôi chẳng nghĩ gì thêm, chỉ biết chạy về nhà, gom giấy tờ, cắ//m sổ đỏ rồi bán căn nhà ba phòng ngủ mà hai vợ chồng dành dụm suốt 10 năm mới có được.
Suốt một tuần liền, tôi chạy tới chạy lui, ký giấy, đóng viện phí, lo cơm nước cho cả mẹ chồng. Mẹ anh chưa từng dành cho tôi một ánh nhìn dịu dàng nhưng tôi vẫn nghĩ, dâu con gì cũng là người nhà, chỉ cần tôi cố gắng, bà sẽ hiểu.
Đến sáng thứ tám, bác sĩ gọi đi;ện b;;áo chồng tôi đã tỉnh, có thể vào thăm. Tôi chạy như bay, trên tay còn cầm hộp cháo gà anh thích. Nhưng ngay khi bước đến cửa phòng bệnh, bàn tay tôi bị ai đó tá;;t mạnh đến mức nghiêng cả mặt.
Tiếng bà mẹ chồng lạnh buốt:
“Cô còn mặt mũi vác đến đây à? Lo;;ại đà;;n b;:à không biết điều, g;;iả n;;hân g;;iả nghĩa!”
Tôi sữ;ng người, ngỡ mình nghe nhầm. “Mẹ nói gì ạ? Con bán nhà lo viện phí cho anh mà…”
Bà gằn giọng, chỉ tay về phía trong:
“Con trai tôi không muốn gặp cô nữa! Cô đừng làm phiền nó!”
Tôi lùi lại, đầu óc quay cuồng. Nhìn qua khe cửa mở hé, tôi thấy anh – người chồng tôi yêu thương – đang ngồi tựa giường, tay anh choàng qua vai một cô gái mặc áo blouse trắng. Cô y tá trẻ, tóc búi gọn, đang lau mồ hôi cho anh bằng ánh mắt dịu dàng mà trước đây, tôi từng có.
Anh nhìn tôi, s;;ững một giây. Rồi quay đi.
Tôi bỗng nghe rõ tiếng tim mình vỡ vụn.
Khám phá thêm
Dịch vụ tư vấn ly hôn
Du lịch nghỉ dưỡng cao cấp
Thủ tục bán nhà

Tôi rời bệnh viện trong cơn mưa tầm tã. 900 triệu biến mất cùng một cái t;;át và một ánh nhìn xa lạ. Tôi không biết mình về đâu. Nhà đã bán, tiền cạn, tình mất. Cả bầu trời như sụp xuống..
Tôi đứng dưới mưa, cả người ướt sũng nhưng trái tim lại nóng rực vì sự phẫn nộ. Trong khoảnh khắc cùng cực nhất, tôi chợt nhận ra mình đã quá ngu ngốc khi tin vào cái gọi là “tình nghĩa”. Nhưng họ không biết rằng, tôi vốn là một kế toán trưởng sắc sảo trước khi lui về làm hậu phương cho anh ta.
Dưới đây là kế hoạch lật kèo khiến gia đình đó phải trả giá đắt:
Bước 1: “Lùi một bước để tiến mười bước”
Thay vì khóc lóc van xin, tôi lau nước mắt, lấy điện thoại ra ghi âm lại toàn bộ cuộc hội thoại với mẹ chồng khi bà ta thừa nhận: “Cô bán nhà là việc của cô, tiền đó coi như cô trả nợ cho con trai tôi bao năm nuôi cô.” Tôi không về nhà mẹ đẻ, cũng không đi lang thang. Tôi đến gặp vị khách đã đặt cọc mua nhà của tôi tuần trước. Tôi xin họ một đặc ân: Trì hoãn việc sang tên chính thức thêm một tuần và giữ kín thông tin.
Bước 2: “Cú lừa” mang tên 900 triệu
Sự thật mà mẹ chồng và anh ta không biết: Tôi chưa hề đóng toàn bộ 900 triệu vào bệnh viện. Tôi chỉ mới đóng 100 triệu tiền tạm ứng đợt đầu. Số tiền 800 triệu còn lại, tôi vẫn đang giữ trong tài khoản riêng. Tôi cố tình tung tin cho mẹ chồng rằng “toàn bộ số tiền bán nhà đã nằm trong sổ y bạ”, để bà ta đinh ninh rằng con trai mình đã “an toàn” và bắt đầu lộ bộ mặt thật để đuổi tôi đi, dọn đường cho cô y tá kia.
Bước 3: Màn kịch tại phòng bệnh
Ba ngày sau, khi chồng tôi chuẩn bị làm thủ tục phẫu thuật đợt hai – đợt quan trọng nhất để giữ lại đôi chân. Tôi xuất hiện tại bệnh viện, gương mặt bình thản đến lạ lùng.
Mẹ chồng tôi vừa thấy đã xấn xổ tới: — “Cô đến đây làm gì? Tiền đóng rồi thì biến đi cho khuất mắt!”
Tôi mỉm cười, rút tờ hóa đơn bệnh viện ra: — “Thưa mẹ, con đến để rút lại lệnh đóng tiền. Vì con và anh Minh chưa chính thức ly hôn, và căn nhà là tài sản chung nhưng tiền là do con đứng tên giao dịch. Con đã làm đơn xác nhận đây là khoản chi trả nhầm lẫn.”
Sắc mặt chồng tôi và mẹ chồng chuyển từ tái sang trắng bệch khi y tá thông báo: “Bệnh nhân chưa được đóng viện phí đợt hai, nếu trong 2 tiếng nữa không có tiền, ca mổ sẽ bị hủy.”
Bước 4: Lấy lại tất cả
Lúc này, cô y tá “nhân tình” kia — người vốn tưởng anh ta là đại gia vừa bán nhà có tiền tỷ — bắt đầu lùi lại phía sau khi thấy cảnh nợ nần chồng chất.
Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng mình: — “Anh muốn ôm ấp cô ta? Được thôi, vậy hãy để cô ta lo 500 triệu tiền mổ cho anh. Căn nhà tôi đã hủy hợp đồng bán vì bên mua vi phạm điều khoản (thực chất là tôi thỏa thuận với họ). Hiện tại, anh không có nhà, không có tiền, và chuẩn bị có thêm một khoản nợ khổng lồ từ bệnh viện.”
Chồng tôi hốt hoảng nắm lấy tay tôi: — “Em… em không thể ác như thế, anh chỉ là phút nhất thời…”
Tôi gạt tay anh ta ra, lạnh lùng: — “Phút nhất thời của anh đáng giá 10 năm thanh xuân của tôi sao? Mẹ anh nói đúng, loại đàn bà như tôi không biết điều. Nên bây giờ, tôi sẽ sống đúng kiểu ‘không biết điều’ đó.”
Kết cục:
Tôi rời khỏi bệnh viện cùng với 800 triệu đồng trong tài khoản. Một tháng sau, tôi hoàn tất thủ tục ly hôn với bằng chứng ngoại tình của chồng và bằng chứng ngược đãi của mẹ chồng. Theo luật, tôi chiếm ưu thế trong việc phân chia tài sản còn lại.
Gia đình đó phải bán nốt mảnh đất ở quê để lo viện phí, nhưng đôi chân của anh ta không bao giờ đi lại bình thường được nữa. Cô y tá kia cũng sớm “bay màu” khi nhận ra anh ta chỉ là một kẻ tàn phế trắng tay.
Tôi dùng số tiền đó mở một văn phòng kế toán nhỏ, bắt đầu lại cuộc sống độc thân kiêu hãnh. Đôi khi, mất đi một căn nhà và một người chồng tồi lại là cái giá quá rẻ để đổi lấy sự tự do và bản lĩnh.