Chồng tôi mất đã gần mười năm. Ông ra đi để lại cho tôi một mảnh đất rộng ở ngoại ô, cùng căn nhà ba tầng mà cả đời hai vợ chồng chắt chiu mới có được. Tôi có ba người con trai, đứa nào cũng đã lập gia đình, mỗi đứa một tính cách, một hoàn cảnh. Và cũng từ ngày các con cưới vợ, tôi bắt đầu nhận ra… mọi thứ không còn đơn giản như trước.
Ban đầu, tôi nghĩ con dâu nào cũng như nhau, chỉ cần mình đối xử tốt thì chúng nó cũng sẽ tốt lại. Nhưng rồi những câu nói vô tình, những ánh mắt khó chịu, những lần chúng nó tưởng tôi không để ý… tất cả dần khiến tôi hiểu rằng: lòng người, nhất là khi dính đến tiền bạc, tài sản, không thể nhìn bằng mắt thường.
arrow_forward_ios
Xem thêm
Tôi bắt đầu lo.
Lo không phải cho bản thân mình, mà lo cho cái gia đình này. Sau này tôi mất đi, mảnh đất này sẽ chia thế nào? Ai xứng đáng? Ai thực sự là người biết nghĩ cho gia đình? Ai chỉ đang giả vờ hiếu thảo?
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định làm một chuyện mà chính tôi cũng không ngờ tới — tôi giả mù.
Tôi nói với các con rằng mình bị tai biến nhẹ, ảnh hưởng đến thị lực, dần dần không còn nhìn rõ nữa. Ban đầu chỉ là “mờ mờ”, rồi sau đó tôi “không nhìn thấy gì”. Các con đưa tôi đi khám, tôi cũng giả vờ phối hợp. Bác sĩ quen biết nên giúp tôi diễn tròn vai.
Từ đó, cuộc “thử lòng” bắt đầu.
—
Sáu tháng — không dài, nhưng đủ để nhìn rõ một con người.
Con dâu cả, Lan, là người khéo ăn nói nhất. Ngày đầu tôi “mù”, nó khóc lóc thảm thiết, ôm lấy tôi mà nói:
“Mẹ ơi, từ nay con sẽ chăm sóc mẹ thay cho bố.”
Nghe mà mát lòng.
Nhưng chỉ sau hai tuần, tôi bắt đầu nhận ra sự khác lạ. Khi không có ai, giọng nó trở nên khó chịu:
“Ăn uống gì mà phiền phức thế không biết…”
Có lần, nó bưng bát cháo đặt mạnh xuống bàn, không nói một lời. Tôi giả vờ lần mò, cố ý làm đổ một ít ra ngoài. Nó thở dài rõ to:
“Trời ơi, đã mù còn hậu đậu…”
Tôi nghe rõ từng chữ.
Con dâu thứ hai, Hạnh, thì khác. Nó ít nói, luôn tỏ ra lạnh lùng. Nó không giả vờ quan tâm, nhưng cũng không hỗn hào. Mỗi ngày, nó vẫn nấu ăn, vẫn để phần cho tôi, nhưng chưa từng chủ động hỏi han.
Tôi từng nghĩ, có lẽ nó là người vô tâm.
Nhưng rồi một hôm, tôi giả vờ trượt chân ngã trong nhà tắm. Chính nó là người chạy vào đầu tiên. Nó không nói gì, chỉ lặng lẽ đỡ tôi dậy, lau người cho tôi, rồi bôi thuốc. Tay nó run, nhưng động tác rất nhẹ.
Tối hôm đó, tôi nghe thấy nó nói với chồng:
“Mẹ già rồi, mình nên để ý hơn. Dù gì cũng là mẹ.”
Chỉ một câu thôi… mà tôi thấy ấm lòng.
Còn con dâu út, Vy… là người khiến tôi khó đoán nhất.
Nó trẻ, đẹp, ăn nói ngọt ngào. Ngày nào cũng hỏi han tôi:
“Mẹ có cần gì không ạ?”
“Mẹ ăn thêm chút nữa nhé?”
Nhưng cái cách nó nói… luôn khiến tôi cảm thấy có gì đó không thật.
Có lần, tôi vô tình nghe thấy nó nói chuyện điện thoại:
“Chờ đi, nhà này rồi cũng về tay mình thôi…”
Tôi giật mình. Nhưng khi hỏi lại, nó lại cười ngọt:
“Mẹ nghe nhầm rồi đó.”
Tôi không nói gì. Nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi bất an.
Sáu tháng trôi qua, tôi tưởng mình đã hiểu được phần nào ba đứa con dâu.
Tôi dự định sẽ gọi các con lại, công bố việc chia đất. Nhưng đúng vào đêm cuối cùng — cái đêm mà tôi không bao giờ quên — mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
Hôm đó, tôi giả vờ ngủ sớm. Nhà đã tắt đèn, mọi người đều nghĩ tôi đã ngủ say.
Khoảng gần nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng thì thầm ngoài phòng khách.
Là giọng của ba đứa con dâu.
Tôi nín thở.
“Mai bà ấy chắc sẽ nói chuyện chia đất đấy,” Lan lên tiếng trước.
“Ừ, tao cũng nghĩ vậy,” Vy đáp, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.
Hạnh im lặng một lúc rồi nói:
“Chia thế nào thì tùy mẹ. Mình không nên can thiệp.”
Lan bật cười khẩy:
“Mày lúc nào cũng giả vờ cao thượng. Nhưng tao nói thật, nếu để yên thì phần ngon chắc chắn không đến lượt mình.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
Vy chen vào:
“Đúng rồi. Bà ấy giờ mù rồi, muốn làm gì cũng dễ.”
Tôi lạnh sống lưng.
Lan hạ giọng:
“Tao đã tính rồi. Nếu bà không chia theo ý mình… thì mình phải ép.”
“Ép kiểu gì?” Hạnh hỏi, giọng có vẻ căng thẳng.
Vy nói, giọng thì thào nhưng từng chữ như dao cắt:
“Chỉ cần làm cho bà ký giấy. Không cần biết bà có hiểu hay không.”
Tôi thấy tay mình run lên.
Lan tiếp lời:
“Còn nếu bà không chịu… thì mình làm mạnh tay hơn.”
“Ý mày là sao?” Hạnh hỏi.
Một khoảng lặng.
Rồi Lan nói, rất khẽ:
“Người già yếu như vậy… chỉ cần một cú ngã… ai mà biết được?”
Tôi chết lặng.
Không gian như đông cứng lại.
Hạnh bật dậy:
“Không được! Tao không đồng ý! Dù sao đó cũng là mẹ!”
Vy cười nhạt:
“Mày lúc nào cũng mềm lòng. Nhưng nghĩ đi, nếu không làm vậy, sau này tụi mình sẽ trắng tay.”
Hạnh nói dứt khoát:
“Tao không tham gia. Chuyện này tao sẽ không im lặng đâu.”
Lan bực bội:
“Mày định tố tụi tao à?”
Hạnh không trả lời.
Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Cuối cùng, Vy nói:
“Thôi được. Tạm thời cứ để xem bà ấy chia thế nào đã. Nhưng nhớ, cơ hội không đến lần hai đâu.”
Tiếng bước chân dần xa.
Tôi nằm im, nước mắt chảy ra mà không kìm được.
Sáu tháng giả mù… tôi nghĩ mình đã nhìn thấu lòng người.
Nhưng không.
Đêm đó, tôi mới thực sự “nhìn thấy”.
—
Sáng hôm sau, tôi gọi tất cả các con và con dâu lại.
Tôi ngồi trên ghế, tay cầm sẵn một tập giấy.
“Mẹ có chuyện muốn nói.”
Cả nhà im lặng.
Tôi từ từ đứng dậy.
Và lần đầu tiên sau sáu tháng… tôi mở mắt, nhìn thẳng vào từng người.
“Tôi… không mù.”
Cả căn phòng chết lặng.
Ba đứa con dâu sững sờ. Các con trai tôi cũng không tin vào mắt mình.
Tôi nhìn thẳng vào Lan và Vy.
“Tối qua, tôi nghe hết rồi.”
Mặt Lan tái mét. Vy cũng không còn giữ được vẻ bình tĩnh.
Chỉ có Hạnh là cúi đầu, im lặng.
Tôi thở dài.
“Tôi giả mù không phải để lừa các con… mà để biết ai là người thật lòng.”
Tôi quay sang Hạnh:
“Chỉ có con… là không khiến mẹ thất vọng.”
Nó bật khóc.
Tôi đưa tập giấy lên.
“Đây là di chúc của tôi. Mảnh đất này… tôi sẽ không chia đều.”
Lan bật dậy:
“Mẹ không thể làm vậy!”
Tôi nhìn thẳng vào nó:
“Tôi có quyền.”
Cả nhà im lặng.
Tôi nói tiếp, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Phần lớn tài sản… sẽ thuộc về Hạnh. Không phải vì nó là con dâu thứ hai… mà vì nó là người duy nhất còn giữ được lòng người.”
Lan và Vy không nói được lời nào.
Các con trai tôi cũng cúi đầu.
Tôi ngồi xuống, cảm thấy mệt mỏi.
“Tiền bạc có thể kiếm lại. Nhưng nhân cách… mất rồi thì không bao giờ lấy lại được.”
—
Câu chuyện của tôi đến đây là hết.
Người ngoài có thể nói tôi tàn nhẫn. Có thể bảo tôi thiên vị.
Nhưng nếu là bạn… bạn sẽ chọn thế nào?
Chia đều cho tất cả, dù biết có người sẵn sàng đẩy mình xuống cầu thang?
Hay trao lại cho người ít nói nhất… nhưng là người duy nhất không quay lưng?
Tôi không biết quyết định của mình là đúng hay sai.
Chỉ biết rằng, sau đêm đó… tôi không còn sợ mù nữa.
Vì có những thứ, dù mở mắt… cũng chưa chắc đã nhìn thấy.