Vợ con chỉ được ăn mỗi cơm trắng trong khi mâm cơm đãi bạn giá 2 triệu của chồng tôi thế này đây. Nhìn mâm cơm tôi ứa nước mắt bế con về ngoại, không quên để lại trên mâm 1 thứ, bạn bè anh ta vừa ngồi xuống đã ki::nh h:;ãi bỏ ch::ạy…
Tôi lấy Hùng đã được 4 năm. Hùng không c::ờ b::ạc, không rư::ợu chè bê tha, nhưng anh mắc một căn bệ::nh n::an y còn đáng sợ hơn cả u:;ng th:::ư: B:;ệnh sĩ diện.
Lương Hùng ba cọc ba đồng, tháng đưa vợ được 3 triệu, tháng thì bảo “anh phải quan hệ ngoại giao” rồi cắt hẳn. Nhưng ra đường, Hùng luôn đóng vai đại gia hào phóng, anh em chiến hữu gọi đâu có đó, đi ăn uống bao giờ cũng tranh trả tiền. Ở nhà vợ con ăn rau muống luộc, nhưng khách đến nhà thì Hùng bắt tôi phải làm mâm cao cỗ đầy, không được thiếu thứ gì.
Đỉnh điểm là cuối tuần vừa rồi. Hùng báo tin s:;ét đ:;;ánh: “Chiều nay mấy thằ:;ng bạn đại học của anh qua chơi. Em chuẩn bị cơm nước cho tươm tất vào. Bọn nó toàn giám đốc, trưởng phòng cả đấy, đừng để anh mất mặt.”. Tôi nhìn ví, thở dài: “Anh ơi, tiền ăn tháng này hết rồi. Con Bống lại đang ố:;m, tiền thuốc hôm qua em vừa mua…”
Hùng trừng mắt, n:;;ém lên bàn tờ 500 ngàn xanh lét: “Cô lúc nào cũng tiền, tiền! Đàn bà không biết vun vén thì chỉ có ăn hại. Cầm lấy 500 này, đi chợ mua tôm hùm, gà đồi, mực trứng về mà hấp. Làm cho sang vào, hết khoảng 2 triệu thôi. Thiếu đâu cô tự xoay, đừng để tôi phải nói nhiều.”…
…Nói rồi, anh ta diện bộ quần áo bảnh bao nhất, dắt xe máy ra ngoài để “đi đón anh em” như một vị đại gia thực thụ.
Tôi cầm tờ 500 nghìn trên tay mà nước mắt lã chã rơi. 500 nghìn cho một bữa tiệc hải sản, gà đồi giá 2 triệu? Hùng thừa biết giá cả thị trường, nhưng anh ta cố tình ép tôi phải tự bỏ tiền túi — số tiền tôi chắt bóp từng đồng để dành mua sữa và thuốc men cho con Bống. Con bé đang sốt hầm hập, nằm truyền nước ở trạm y tế vừa về, môi khô khốc, cả ngày chỉ ăn được vài thìa cháo loãng.
Khám phá thêm
Cá & hải sản
Thịt & hải sản
Ngũ cốc & mỳ ống
Tôi nhìn vào căn bếp lạnh lẽo, rồi lại nhìn con gái nhỏ đang thút thít vì mệt. Nỗi uất hận tích tụ suốt 4 năm qua như ngọn lửa bùng lên. Tôi không khóc nữa. Tôi quẹt ngang dòng lệ, lấy điện thoại gọi điện cho mẹ đẻ: “Mẹ ơi, chiều mẹ ra đón mẹ con con về ngoại nhé. Con không chịu nổi nữa rồi.”
Nhưng trước khi đi, tôi vẫn quyết định “chuẩn bị” một mâm cỗ đúng ý chồng.
Mâm Cỗ “Đại Gia” Giá 2 Triệu
Tôi dùng 500 nghìn của Hùng, ra chợ mua đúng những thứ anh ta yêu cầu nhưng theo một cách đặc biệt nhất:
Khám phá thêm
muối
Món ăn Đông Á
Dược thảo & đồ gia vị
-
Gà đồi: Tôi mua loại gà chọi già, dai nhách, lông lá chưa vặt sạch hẳn, đặt chễm chệ giữa mâm.
-
Tôm hùm: Tôi gom tiền mua đúng một con tôm hùm đất bé tí bằng ngón tay, luộc lên đỏ quạch, đặt lọt thỏm trong chiếc đĩa khổng lồ.
-
Mực trứng: Là loại mực ươn, bốc mùi tanh nồng được tẩm ướp đầy ớt bột để che giấu.
Tất cả được bày biện trên một chiếc mâm đồng sáng bóng. Phía dưới sàn nhà, tôi để lại một bát cơm nguội ngắt, chỉ có vài hạt muối trắng — chính là khẩu phần ăn mà bố con Hùng vẫn mặc định cho mẹ con tôi mỗi khi anh ta “hết tiền đưa vợ”.
Và điều quan trọng nhất, thứ sẽ khiến Hùng và đám bạn “giám đốc, trưởng phòng” của anh ta phải ghi nhớ suốt đời, được tôi đặt trang trọng ngay chính giữa mâm cỗ sang chảnh ấy.
Đó là một tờ giấy A4 được bọc trong bao ni-lông chống nước cẩn thận, dòng chữ viết tay bằng mực đỏ chói:
THƯ MỜI GÓP GẠO THỔI CƠM CHUNG
Kính gửi các vị Giám đốc và Trưởng phòng – Bạn hiền của chồng tôi!
Mâm cỗ này có giá chính xác là 2.150.000đ. Chồng tôi chỉ đưa 500.000đ, số còn lại là tiền thuốc men và sữa của con gái 2 tuổi đang bị viêm phổi nặng. Vì sĩ diện của chồng, tôi đã ứng trước.
Rất mong các vị đại gia sau khi dùng bữa, vui lòng Campuchia (chia đều) và để lại tiền trên mâm để tôi có tiền mua thuốc cho con. Tiền phòng, tiền phục vụ của tôi hôm nay coi như miễn phí.
Kèm theo phía dưới là: Bảng sao kê chi tiết từng đồng lương 3 triệu chồng đưa mỗi tháng và Giấy nợ ngân hàng đứng tên Hùng để vay tiền đi bao anh em nhậu nhẹt tháng trước.
Chúc các đại gia ngon miệng!
Buổi Tiệc Kinh Hoàng
Chuẩn bị xong xuôi, tôi thu dọn quần áo của hai mẹ con vào vali, bế con Bống thẳng tiến ra xe của mẹ đẻ đang đợi đầu ngõ. Bước đi của tôi chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế.
Khoảng 5 giờ chiều, tiếng cười nói hô hố của Hùng và đám bạn vang lên từ đầu sân. Qua camera an ninh kết nối với điện thoại, tôi bình thản theo dõi toàn bộ màn kịch hay.
Hùng trịnh trọng mời 4 người bạn vào nhà, lớn tiếng gọi: “Vợ ơi! Lên mâm cho các anh em nào! Đấy, tôi đã bảo mà, vợ tôi ngoan hiền lắm, cứ khách đến là chu đáo…”

Căn nhà trống trơn, không có tiếng trả lời. Hùng hơi sượng mặt nhưng vẫn dẫn bạn vào bếp. Nhìn thấy mâm cỗ đầy đặn bày sẵn, anh ta cười hớn hở, vỗ ngực: “Nào, anh em ngồi xuống đi, tôm hùm gà đồi đủ cả nhé!”
Đám bạn vừa hồ hởi ngồi xuống, định cầm đũa thì người đi đầu — một anh chàng thắt cà vạt bảnh bao — khựng lại khi nhìn thấy tờ giấy mực đỏ chói giữa mâm. Anh ta tò mò cầm lên đọc to cho cả hội cùng nghe.
Càng đọc, sắc mặt của 4 vị khách càng chuyển từ hồng hào sang tái mét, rồi tím ngắt vì nhục nhã. Khi nhìn đến tờ giấy nợ ngân hàng và bảng chi phí “bữa ăn xin tiền túi của đứa trẻ đang ốm”, không một ai dám cầm đũa nữa.
Một người đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai:
“Hùng! Cậu đối đãi với anh em thế này à? Hóa ra lâu nay cậu toàn lấy tiền thuốc của con để đi bao tụi này ăn nhậu để lấy tiếng à? Tụi tôi tuy là trưởng phòng thật nhưng không mặt dày đến mức ăn máu xương của cháu mình đâu!”
Cả đám bạn nhốn nháo, kinh hãi vứt đũa bỏ chạy thẳng ra cửa như gặp tà ma, vừa đi vừa chửi thề om sòm. Họ sợ mang tiếng là lũ ăn bám, sợ cái danh dự hão huyền của Hùng làm vấy bẩn danh tiếng của họ.
Trong căn nhà hoang tàn, Hùng đứng trơ trọi như một bức tượng sáp, mặt cắt không còn giọt máu. Điện thoại tôi lập tức đổ chuông liên hồi, kèm theo hàng chục tin nhắn chửi bới, đập phá của Hùng.
Nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi bấm chặn số, tựa đầu vào vai mẹ, nhìn con gái đang ngủ say trong vòng tay mình. Mâm cơm 2 triệu ấy đã giúp tôi mua lại sự tự do cho cả cuộc đời về sau.