Vợ cũ đến thăm con và x..in ng.ủ nhờ .một đêm. Tôi sắp xếp cho cô ấy nằm ngoài phòng khách, giữ khoảng các.h rõ ràng, không hề có chuyện nối lại tình xưa. Thế nhưng nửa đêm dậy uống nước, nghe thấy tiếng đ.ộ.n.g của cô ấy… sáng hôm sau tôi không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chở cô ấy lên thẳng ủy ban xã…
a năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.
Cho đến hôm qua.
Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.
Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.
Khám phá thêm
Tỏi
Nước
Điện thoại di động

Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.
Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng của vợ khe khẽ… Tôi rón rén bước đến gần để xem đó là âm thanh gì thì tái mặt…
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng động ấy không phải tiếng thở dài, cũng không phải tiếng sụt sịt khóc lóc như tôi tưởng. Đó là tiếng lạch cạch của kim loại chạm vào nhau và tiếng xé giấy rất khẽ.
Qua khe cửa khép hờ, tôi thấy vợ cũ đang quỳ dưới sàn phòng khách, bên cạnh cái túi xách cá nhân. Cô ấy không ngủ. Trước mặt cô ấy là cuốn sổ tiết kiệm của bố mẹ tôi và tập giấy tờ đất mà ông bà vẫn cất kỹ trong tủ kính ở phòng ngoài. Cô ấy đang dùng một chiếc dao nhỏ để cạy ổ khóa ngăn kéo mà lẽ ra chỉ có bố tôi giữ chìa.
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Hóa ra, sự xuất hiện đột ngột, ánh mắt dè dặt và vẻ mặt hiền lành kia chỉ là một màn kịch hoàn hảo. Mục đích của cô ấy không phải là thăm con, mà là vì cô ấy biết bố mẹ tôi vừa nhận được tiền đền bù đất ở quê.
Tôi không xông vào ngay. Tôi lặng lẽ quay về phòng, lấy điện thoại ghi lại một đoạn video ngắn làm bằng chứng, rồi thức trắng đêm ngồi tựa cửa. Càng thương con trai bao nhiêu, tôi càng thấy ghê tởm người đàn bà đang nằm ngoài kia bấy nhiêu. Cô ấy định dùng tình mẫu tử để làm bình phong cho một vụ trộm cắp trắng trợn ngay trong nhà chồng cũ.
Chương Kết: Chuyến Đi Không Có Ngày Trở Lại
Sáng hôm sau, khi con trai còn chưa ngủ dậy, vợ cũ bước ra bếp với vẻ mặt tỉnh bơ, còn đon đả định nấu bữa sáng như một người vợ hiền. Tôi nhìn cô ấy, lạnh lùng nói:
— “Sửa soạn đồ đạc đi. Tôi chở cô đi có việc, xong việc rồi cô về luôn.”
Cô ấy hơi sững người, nhưng chắc nghĩ tôi định đưa đi ăn sáng hay mua quà cho con nên nhanh chóng đồng ý. Tôi chở cô ấy đi, nhưng không phải hướng ra quán phở đầu làng, mà chạy thẳng lên Ủy ban nhân dân xã.
Xe dừng trước cổng, cô ấy tái mặt: — “Anh đưa em lên đây làm gì? Em phải về với con…”
Tôi rút điện thoại ra, bật đoạn video đêm qua lên rồi nhìn thẳng vào mắt cô ấy: — “Cô muốn tôi gửi cái này cho công an, hay muốn tự mình vào đây ký vào biên bản cam kết? Tôi đã hỏi luật sư rồi, hành vi của cô là trộm cắp có kế hoạch. Nhưng vì cô là mẹ của con tôi, tôi cho cô một đường sống.”
Tôi dắt cô ấy vào gặp cán bộ tư pháp và đại diện hội phụ nữ xã. Trước mặt mọi người, tôi yêu cầu cô ấy ký vào một bản cam kết: Từ bỏ mọi quyền lợi, không được phép tiếp cận ngôi nhà và các thành viên trong gia đình tôi trong vòng 5 năm tới, đổi lại tôi sẽ không tố giác vụ trộm đêm qua.
Cô ấy run rẩy, cây bút trên tay rơi xuống sàn. Sự trơ trẽn biến mất, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề.
— “Em… em nợ nần nhiều quá, em bị người ta dồn vào đường cùng…” — Cô ấy quỳ xuống khóc lóc.
Tôi quay mặt đi, giọng đanh thép: — “Đường cùng không phải là lý do để cô về đây lừa dối bố mẹ già và lợi dụng đứa con chưa hiểu chuyện. Ký đi, rồi biến khỏi cuộc đời bố con tôi. Đừng để con trai tôi phải chứng kiến mẹ nó vào tù.”
Sau khi mọi thủ tục xong xuôi, tôi bỏ lại cô ấy đứng bơ vơ trước cổng Ủy ban. Trên đường lái xe về, nắng sớm hắt lên mặt đường, lòng tôi nhẹ bẫng nhưng cũng đắng ngắt.
Về đến nhà, thấy con trai đang ngơ ngác hỏi: “Mẹ đâu rồi bố?”, tôi ôm chặt lấy nó, thủ thỉ: — “Mẹ bận việc phải đi xa rồi con ạ. Nhưng không sao, bố sẽ luôn ở đây.”
Tôi biết mình vừa làm một việc “cạn tình”, nhưng với loại người đã định tâm làm hại cả gia đình mình, thì sự nhân nhượng chính là tội ác đối với những người thân yêu nhất.