Đang thắp hương ngày rằm tháng bảy. Mẹ chồng đạp tôi ngã lăn lông lốc vì tôi chưa bưng cơm cho đứa em chồng ăn. Tôi điên tiết bỏ dậy tát cho bà ta hai cái cháy má rồi bỏ về nhà bố mẹ đẻ.
Hôm đó là rằm tháng bảy, ngày Vu Lan báo hiếu. Mỉa mai thay, cái ngày người ta nhắc nhau về công ơn sinh thành lại là ngày tôi phải gồng mình lên làm con bò kéo cày không công cho cái nhà họ Quốc này.
Từ năm giờ sáng, tôi đã xách giỏ chen chúc ngoài chợ đầu mối mua gà trống thiến, tôm he tươi và đủ thứ lỉnh kỉnh. Về đến nhà không một ai phụ giúp. Căn bếp chật hẹp, nóng hầm hập, mùi dầu mỡ quyện với khói hương. Tôi một mình nấu mười món cỗ mặn: gà luộc ngậm hoa hồng, nem rán, canh bóng, xôi gấc, tôm hấp, nộm sứa, bò xào, chả lá lốt, miến xào lòng gà… Mồ hôi túa ra như tắm, tóc bết chặt thái dương, áo ướt đẫm dính vào lưng.
Cách một cánh cửa kính là phòng khách mát lạnh. Bà Thúy – mẹ chồng tôi – đang ngồi rung đùi trên phản gỗ, phe phẩy quạt giấy, mắt dán vào tivi 65 inch. Bên cạnh, Ngọc Diệp, đứa em chồng 22 tuổi thất nghiệp, nằm ườn trên ghế sofa, miệng không ngừng nhai khô gà lá chanh mà chính tiền túi tôi mua.
Diệp eo éo vọng vào bếp: “Chị Yến ơi, đã có nước ép dưa hấu chưa? Em khát khô cả họng rồi.” Tôi cố nuốt cục nghẹn: “Chị đang dở tay dán nốt đĩa nem. Em tự vào tủ lạnh rót đi.”
Chỉ đợi có thế, Diệp hất điện thoại xuống, nghẹo cổ lên: “Mẹ xem kìa, con bảo chị ấy ép có cốc nước mà chị ấy thái độ với con đấy.”
Bà Thúy lập tức chồm lên, hất hàm vọng vào bếp: “Chị Yến, chị làm dâu hay làm bà nội cái nhà này hả? Em nó đói thì bỏ đấy mà phục vụ nó trước. Cái nhà này tôi chắc bóp nuôi thằng Thái ăn học thành tài để nó rước cái loại vợ như chị về đè đầu cưỡi cổ cái Diệp à?”
Tôi cắn chặt môi đến bật máu. Tôi 28 tuổi, trưởng phòng kinh doanh độc lập tài chính, kiếm tiền như nước. Vậy mà bước chân vào cái nhà này lại bị coi không bằng con ch/ó trông nhà, làm cái máy ATM không cần mật khẩu. Càng lùi bước, bọn họ càng được nước lấn tới.
Tôi tắt bếp, xếp mâm cỗ tươm tất rồi gồng hai cánh tay bưng lên tầng ba. Phòng thờ u tịch, mùi trầm hương đặc quánh. Tôi vừa hạ mâm xuống, châm ba nén nhang thì từ dưới nhà tiếng Diệp lại the thé: “Mẹ ơi, con lả đi vì đói rồi đây này. Đã hơn 12 giờ trưa rồi, bà Yến làm cái quái gì trên ấy mà rề rà mãi?”
Ngay sau đó là tiếng guốc mộc huỳnh huỵch đạp lên cầu thang. Cánh cửa phòng thờ bật mở tung. Bà Thúy đứng đó, mặt bừng sát khí, chỉ thẳng vào mặt tôi: “Đồ con dâu lười chảy thây! Mày rề rà trên này để con gái tao dưới kia lả đi vì đói phải không? Tao rước mày về để mày thờ cúng tổ tiên hay mày định trù ẻo cái nhà này?”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh: “Mẹ ăn nói cho cẩn thận. Con dậy từ năm giờ sáng nấu mười món cỗ một mình. Mẹ và Diệp rảnh rỗi ngồi xem tivi thì thôi. Giờ mâm cỗ vừa bưng lên, nhang chưa tàn, sao mẹ lại rủa xả con như thế?”
Thấy tôi dám cãi, bà ta điên tiết. Khi tôi quay lưng định chỉnh lại đĩa xôi gấc, bà vung chân đi guốc mộc, đạp thẳng một cú chí mạng vào giữa thắt lưng tôi.
Bốp! Cơn đau xé thịt chạy dọc sống lưng. Tôi mất thăng bằng, ngã lăn xuống nền gạch. Mâm đồng lộn nhào, mười món cỗ đổ ụp. Gà luộc lăn lóc dính bụi và tàn nhang, nước canh lênh láng ướt đẫm ống quần.
Bà Thúy đứng khoanh tay, hất hàm nhìn tôi nằm giữa đống đồ cúng nát bét: “Cho mày chữa cái thói đành hanh cãi láo đi. Ở cái nhà họ Quốc này tao mới là luật. Không dọn mâm cúng thì nhịn hết, cút xuống bếp nấu lại từ đầu cho tao.”
Giọt nước đã tràn ly. Tôi nằm bất động trên sàn, nhưng không khóc. Trí óc trở nên cực kỳ tỉnh táo. Những mảnh ký ức nhẫn nhục suốt hai năm làm dâu xẹt qua như phim tua nhanh. Sự cam chịu của một người đàn bà trong cuộc hôn nhân độc hại không bao giờ mang lại bình yên. Nó chỉ khiến đối phương coi việc giày xéo mình là đặc quyền.
Tôi từ từ chống tay đứng dậy. Mái tóc rối bời, bết nước mỡ gà. Tôi ngẩng mặt, đôi mắt vằn lên những tia máu. Bà Thúy bắt gặp ánh mắt ấy, nụ cười tắc nghẹn, lùi lại nửa bước.
Tôi không nói một lời. Tôi bước tới, dùng toàn bộ sức lực của sự uất ức dồn nén hai mươi bốn tháng qua, vung tay tát một cái trời giáng vào má trái bà Thúy. Chưa để bà kịp kêu, tôi vung tiếp tay trái – cái tát thứ hai còn mạnh hơn.
Bà Thúy lảo đảo ngã xuống sàn……………….
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
![]()
![]()
![]()
hai má hằn rõ năm ngón tay đỏ ửng. Tôi đứng nhìn xuống, bàn tay tê dại nhưng trong từng tế bào cảm thấy sự sảng khoái thỏa mãn tột cùng. Sự tôn trọng không dành được bằng sự hy sinh hèn mọn. Nó giành được bằng sự đáp trả sòng phẳng.
Diệp chạy lên, nhìn cảnh tượng rồi ré lên: “Làng nước ơi, chị dâu đánh mẹ!” Nó gào thét nhưng không dám xông vào. Tôi giật phăng chiếc tạp dề loang lổ dầu mỡ, vo tròn ném thẳng vào mặt nó: “Từ nay tao không hầu hạ cái nhà này nữa. Mẹ con mày giỏi thì tự đi mà dọn.”
Tôi lạnh lùng bước xuống phòng ngủ, lấy giấy tờ tùy thân, chìa khóa xe Mazda của riêng mình, rồi điềm nhiên mở toang cánh cửa sắt bước ra. Một luồng gió mạnh mang theo hơi nước của cơn dông chiều ập thẳng vào mặt. Tôi không quay đầu lại.
Hai năm sau, quả báo lần lượt ập xuống nhà họ Quốc.
Ngọc Diệp lấy chồng, bị chồng đánh đập tàn nhẫn, không cho ăn, bắt làm như ở đợ. Một đêm đông rét cắt thịt, nó chạy bộ suýt ba tiếng đồng hồ về nhà mẹ đẻ, chân dập máu, mặt mũi be bét. Bà Thúy nhìn con gái thê thảm không ôm lấy mà lấm lét nhìn ra ngõ, rồi gằn giọng: “Mày điên à mà về đây? Tao lấy đâu ra tiền nuôi mày báo cô nữa? Gái có chồng như bát nước hắt đi. Nó đánh thì cắn răng chịu. Mày về đây để nhà chồng sang phá nát nhà tao à?” Rồi bà dập mạnh cửa sắt thẳng vào mặt con ruột. Diệp gục đầu vào cánh cửa lạnh cóng, nước mắt hòa với máu, lần đầu thấu hiểu thế nào là bị chính máu mủ ruột thịt chối bỏ.
Quốc Thái – chồng tôi – sau khi ly hôn và mang cục nợ khổng lồ, không chịu làm ăn mà lao vào quán bar, vũ trường. Hắn gặp Kiều Linh, một cô gái chuyên nghiệp chuyên săn đàn ông hám sắc. Linh tán tỉnh, xúi dục hắn vay nóng gần 800 triệu để “đầu tư”. Khi rút sạch tiền, Linh biến mất không một dấu vết. Giang hồ siết nợ tìm đến công trường, tạt sơn, chém nát bàn làm việc. Thái bị sa thải, mất việc, mang nợ gốc lẫn lãi hơn một tỷ, sống chui rúc dưới gầm cầu.
Cơ thể hắn xuống dốc không phanh. Các vết loét xuất hiện, cân nặng sụt thảm hại. Khi lén vào bệnh viện, bác sĩ thông báo hắn đã nhiễm HIV giai đoạn cuối. Hệ miễn dịch phá hủy hoàn toàn. Hắn nhớ lại những đêm thác loạn không bảo vệ với Linh và đám gái làng chơi. Giờ đây phần thưởng hắn nhận được là bản án tử hình đang đếm ngược từng ngày.
Còn bà Thúy, sau hàng loạt cú sốc, bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, nằm bẹp trên giường. Không ai chăm sóc, căn nhà biến thành bãi rác khổng lồ, mùi xú uế nồng nặc. Hàng xóm bịt mũi tránh xa. Bà nằm đó, nước dãi chảy ròng, nước mắt ân hận muộn màng rỉ ra nhưng tất cả đã quá muộn.
Một buổi chiều cuối thu mưa bão, Quốc Thái lết tấm thân lở loét trở về. Hắn tìm thấy mẹ đang thoi thóp trên giường bẩn thỉu, bế bà chạy ra đường xin xe cấp cứu. Trên thùng xe tải, trong vòng tay con trai, bà Thúy trút hơi thở cuối cùng ngay trước cổng bệnh viện. Thái ôm xác mẹ, gào khóc giữa màn mưa dông như một con thú dữ mất mạng.
Còn tôi, Hải Yến, giờ đây đang nhâm nhi tách trà ấm trong căn hộ chung cư cao cấp của riêng mình, bình thản nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ. Sự cam chịu không sinh ra hạnh phúc. Nó chỉ nuôi dưỡng lòng tham của những kẻ tàn ác. Phụ nữ hãy nhớ: dám cầm lên được thì phải dám vứt bỏ được. Hãy tự đứng trên đôi chân của mình, kiếm tiền bằng mồ hôi khối óc, và đừng bao giờ để bất kỳ ai giày xéo lên lòng kiêu hãnh của bạn.